Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 49

Cập nhật lúc: 24/03/2026 14:11

Cái gì cũng đã nghĩ rất tốt, cái gì cũng đều tính rất ổn thỏa nhưng không ngờ Triệu Cốc Thu lại cương quyết như vậy.

Càng thật không ngờ là, sau khi Triệu Cốc Thu qua đời, bên cạnh nàng lại xảy ra rất nhiều chuyện lạ khiến ngày nào cũng như đứng đống lửa, như ngồi đống than, lo sợ bất an, thế cho nên sinh non, chuyện nàng và Đậu Thế Anh càng như giấy không thể gói được lửa, hoàn toàn bại lộ trong mắt người khác…

Về sau nên làm sao đây?

Nghĩ vậy, Vương Ánh Tuyết liền cảm thấy, huyệt thái dương như có hàng ngàn cây kim đang đ.â.m vào đầu vậy.

Người đó rốt cuộc là ai?

Trong đầu Vương Ánh Tuyết đột nhiên hiện ra đôi mắt sáng ngời mà lại có vài phần châm chọc của Đậu Chiêu.

Chẳng lẽ là Thọ Cô?

Không đâu, không đâu!

Vương Ánh Tuyết lắc lắc đầu.

Nàng chỉ là đứa bé ba tuổi… Hay là, Triệu Cốc Thu sai đứa bé kia làm?

Không thể nào, không thể nào!

Vương Ánh Tuyết thì thào tự nhủ.

Phụ thân từng nói, chuyện ma quái thần tiên đều là do tinh thần bất ổn mà ra.

Hồ ma ma cảm thấy bộ dáng Vương Ánh Tuyết như bị dọa dẫm, có chút khó hiểu, vội hỏi: “Di nương, có phải người nhớ tới chuyện gì? Biết ai muốn hại người?”

Vương Ánh Tuyết biến sắc.

Triệu Cốc Thu đã c.h.ế.t, sao nàng lại tự mình dọa mình?

Nghĩ vậy, nàng vội trấn áp bản thân, nói: “Những lời này đừng nói lung tung. Dù sao lời ta dặn nhất định ngươi phải nhớ cho kỹ, trăm ngàn lần đừng để Thọ Cô và thư nhi ở gần nhau”.

Hồ ma ma nghi hoặc gật gật đầu.

Đậu Thế Anh quay về.

Vương Ánh Tuyết vội tươi cười dịu dàng:

–      Tam phu nhân và Đinh di thái thái đi rồi?

Đậu Thế Anh “Ừ” một tiếng rồi nói: “Thọ Cô còn nhỏ, chẳng qua là thích thì sờ một cái, ôm một cái, sau này nàng đừng hoảng hốt như vậy nữa”.

“Thiếp…” Vương Ánh Tuyết muốn nói lại thôi.

Từ nhỏ đến lớn Đậu Thế Anh chưa từng bị áp chế, người như vậy chỉ có thể thuận theo.

“Là thiếp quá lo lắng”. Nàng thoải mái nhận sai, bảo nhũ mẫu bế con gái lại:

–      Thất gia xem, trông thư nhi có giống người không?

Đậu Thế Anh cẩn thận nhìn nhìn, mỉm cười nói:

–      Đúng là có chút giống

Vương Ánh Tuyết thở dài, nhẹ nhàng vuốt mái tóc lưa thưa của con gái, mắt đỏ hoe nói: “Người không biết vừa rồi nguy hiểm cỡ nào… Thiếu chút nữa thư nhi đã không thể sống sót! May mà có tam phu nhân… Thất gia, xin lão thái gia đặt cho thư nhi một nhũ danh đi? Để thư nhi cũng được có phúc của lão thái gia”.

Đậu Thế Anh gật gật đầu, ngữ khí ôn hòa:

–      Ta biết, việc này nàng cũng không cần quan tâm, để ý tĩnh dưỡng, thân thể quan trọng hơn. Thư nhi không chỉ có người của tam bá mẫu phái đến mà còn cả Đinh di nương lo liệu, sẽ không có chuyện gì cả!

Vương Ánh Tuyết ngoan ngoãn gật đầu.

Đậu Thế Anh đứng lên: “Nàng cũng mệt rồi, nghỉ ngơi trước đi! Ta về thư phòng”.

Vương Ánh Tuyết thoáng ngây người: “Người, người không ở đây thêm chút sao?”

–      Ta còn có bài chưa làm xong, lát nữa sẽ tới thăm nàng.

Vương Ánh Tuyết chỉ đành sai Hồ ma ma tiễn Đậu Thế Anh ra ngoài.

Đậu Thế Anh đứng ở cửa Tê Hà viện, không biết phải đi đâu.

Nhìn thấy Vương Ánh Tuyết, hắn lại nghĩ đến cái c.h.ế.t của Cốc Thu.

Hắn không thể nào coi như không có chuyện gì, thoải mái nói chuyện với Vương Ánh Tuyết.

Vậy đến chỗ phụ thân xin nhũ danh cho thứ nữ đi!

Đậu Thế Anh đến Hạc Thọ đường.

Đậu Đạc nằm trên ghế dựa trong thư phòng, tay cầm quyển sách ngây người.

Biết ý định của Đậu Thế Anh, ông chấm b.út, viết ra hai chữ lớn:

–      Thọ Cô gọi là “Chiêu”, đứa bé gọi là “Minh” đi.

Ông nói xong, thở dài thật dài.

Đậu Thế Anh không nói gì, sai người đưa tờ giấy Tuyên Thành viết chữ “Minh” đến Tê Hà viện, hắn thì cầm tờ giấy ghi chữ “Chiêu” đi về chính phòng.

Đậu Chiêu không có ở đó.

Ngọc Trâm nói: “Tứ tiểu thư đang ở tiểu Phật đường”. Sợ Đậu Thế Anh trách nàng không đi theo hầu hạ Đậu Chiêu, vội giải thích: “Thỏa Nương đi theo tứ tiểu thư”.

Đậu Thế Anh đến tiểu Phật đường.

Đậu Chiêu ngồi một mình bên bậc cửa cao cao của tiểu Phật đường, chống cằm nhìn bài vị của mẫu thân.

Tịch dương kéo dài chiếc bóng của nàng trong phòng.

Ánh mắt Đậu Thế Anh cay cay, n.g.ự.c như bị ai đ.ấ.m một quyền, vừa đau, vừa buồn.

–      Thọ Cô!

Hắn ngồi xuống bên nữ nhi: “Sao con lại ở đây?”

Giọng nói của Đậu Thế Anh dịu dàng như gió mùa xuân.

Đậu Chiêu quay đầu lại nhìn phụ thân: “Con nhớ mẫu thân!”

Trước kia nàng không hiểu vì sao mẫu thân muốn tự t.ử.

Tâm tình của mẫu thân khi thấy phụ thân và Vương Ánh Tuyết vui vẻ bên nhau hẳn cũng giống như nàng khi nghe thấy Ngụy Đình Du tán dương Đậu Minh?

Trong đôi mắt trong veo của nữ nhi, phản chiếu bóng dáng của hắn.

Đột nhiên Đậu Thế Anh cảm thấy xấu hổ, có chút không dám nhìn thẳng vào Đậu Chiêu.

Nếu phụ thân đã không nói gì, Đậu Chiêu cũng không có hứng thú đãi bôi.

Tâm tình của nàng thập phần bực bội.

Nhìn thấy Đậu Minh vừa sinh ra, nàng nghĩ tới Đậu Hiểu hai năm nữa sẽ chào đời.

Mình đã cố gắng cứu vãn nhưng mẫu thân vẫn tự tư, chẳng lẽ chuyện trên đời này không thể xoay vần?

Kiếp trước, mẫu thân qua đời, phụ thân lập tức tái giá, sau đó sinh con đẻ cái với Vương Ánh Tuyết. Mẫu thân qua đời với phụ thân mà nói có đáng gì?

Gió nhẹ nhàng thổi qua, chuông đồng bên hành lang rung động, xa xăm mà tĩnh mịch.

Đậu Chiêu nghĩ đến chuyện người bên cạnh từng làm, một khắc cũng không muốn cố thêm.

Nàng phiền chán đứng lên.

Bên tai lại truyền đến giọng nói trầm thấp của phụ thân: “Thọ Cô, ta cũng rất nhớ mẫu thân con, rất nhớ… rất nhớ…”

Sau đó, nàng thấy phụ thân vùi mặt xuống đầu gối, lặng lẽ khóc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.