Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 51
Cập nhật lúc: 26/03/2026 17:11
Phụ thân cười không thể dừng, chỉ vào hai món đồ bằng ngọc trên bàn: “Cái này có thích không?”
“Thích!”, Đậu Chiêu lại gật đầu.
Phụ thân vung tay: “Cũng cho con cất đi!”
Đậu Chiêu cười, mắt cong cong như vầng trăng, chỉ vào hộp gấm trên giường của phụ thân: “Con còn thích cả hòn đá màu đỏ kia nữa!”
Đó là hai hòn đá màu m.á.u gà đẹp nhất, màu sắc rực rỡ, Đậu Chiêu rất thích, nghĩ sau này tìm một nhà chế tác rồi làm ra một con dấu.
Phụ thân b.úng mũi Đậu Chiêu: “Con bé này lanh lợi thật, đó là đồ riêng của phụ thân, con muốn làm gì? Chờ con lập gia đình, phụ thân sẽ tự tay khắc cho con một con dấu đưa cho hiền tế (rể hiền), coi như là của hồi môn là được. Còn mấy nghiên mực tốt, đến lúc đó đều cho con hết”.
Đậu Chiêu cười hì hì, tim lại đập loạn: Chẳng lẽ còn phải lấy Ngụy Đình Du nữa sao? Hắn cũng không phải người đọc sách, chỉ sợ mấy nghiên mực tốt cho hắn rồi cũng chỉ đành cất vào nhà kho.
Đang nghĩ, bên ngoài truyền tới tiếng xôn xao lớn.
Phụ thân cũng không để ý, bế Đậu Chiêu ra ghế bàn trước bàn học, dạy nàng luyện chữ: “Ta đã dặn rồi, dựa theo vóc dáng của con sẽ làm cho con một bộ bàn ghế bằng gỗ lê, để bên cạnh phụ thân, đến lúc đó con có thể ngồi ghế luyện chữ rồi”.
Còn chưa dứt lời, Hàm Tiếu kích động chạy vào: “Thất gia, cữu phu nhân đến!”
Phụ thân sửng sốt, nói:
– Cữu phu nhân đến, có gì mà kích động?
Đậu Chiêu thoáng đoán ra được vài phần.
Chuyện cuối cùng vẫn bại lộ.
Không biết là ai tiết lộ đi ra ngoài? Là ai mật báo cho Đậu gia?
– Cữu phu nhân nói, muốn đón tứ tiểu thư qua đó ở vài ngày, lão gia không đồng ý, để Đinh di thái thái ra mặt nói chuyện với cữu phu nhân. Vừa nói được hai cây, tam phu nhân đã đến, không cho cữu phu nhân đón tứ tiểu thư về, còn nói cái gì mà tứ tiểu thư là cô nương nhà họ Đậu, không còn mẫu thân nhưng còn tổ phụ, phụ thân, không có lý nào mà lại ăn ở ở đậu, bắt cữu cữu nuôi nấng cả.
Thần sắc Hàm Tiếu hoảng hốt, hai nhà Đậu, Triệu trở mặt, xui xẻo nhất chính là các nha hoàn hồi môn như nàng. Của hồi môn của Triệu Cốc Thu, theo luật sẽ là của Đậu Chiêu, Đậu Chiêu là nữ nhi họ Đậu, đương nhiên do Đậu gia dưỡng d.ụ.c. Đậu Chiêu quá nhỏ, căn bản không thể quản lý nổi, không làm chủ được. Bọn họ ở lại Đậu gia, người Đậu gia sẽ hòa nhã với bọn họ. Nếu bọn họ muốn về Triệu gia cũng phải xem Đậu gia có đồng ý hay không.
– Tam phu nhân còn nói, tứ tiểu thư lớn lên còn phải thành thân, là tiểu thư Đậu gia thể diện hơn hay biểu tiểu thư của Triệu gia thể diện hơn? Nếu Triệu gia thực sự muốn tốt cho tứ tiểu thư thì sẽ không nghĩ ra ý tưởng vớ vẩn này. Cữu phu nhân không thể vì Triệu gia và Đậu gia có xích mích, muốn làm mất mặt Đậu gia mà bỏ qua cháu gái mình được!
Nàng thoáng dừng rồi lại nói tiếp:
– Đại phu nhân nhận được tin từ trước, nói là nhà cữu gia chuẩn bị đi nhậm chức, đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi rồi, đang chờ đón tứ tiểu thư để khởi hành. Cữu phu nhân lại thề thốt phủ nhận. Lão gia nói, bất luận thế nào cũng không thể để tứ tiểu thư về An Hương theo Cữu phu nhân…
Đậu Thế Anh cau mày cắt lời Hàm Tiếu, sai Thỏa Nương:
– Ngươi ở đây trông tứ tiểu thư.
Sau đó lại nói với Hàm Tiếu: “Ngươi dẫn ta đi xem!”
Hàm Tiếu hoảng hốt cùng Đậu Thế Anh ra cửa.
Đậu Chiêu lẳng lặng ngồi trên ghế thái sư, chờ người đến tìm nàng.
Ánh mặt trời xuyên qua song cửa sổ, những hạt bụi nhỏ đang bay múa trong không trung.
Giọng nói của nữ t.ử dịu dàng như gió.
Tiếng bước chân dần tới gần.
Màn trúc bị vén lên.
Một nữ nhân mặc áo màu xanh lá cây nhẹ nhàng đi vào.
Bà dịu dàng gọi Đậu Chiêu: “Thọ Cô, cữu mẫu con đến. Ta rửa mặt, chải đầu, thay xiêm y cho con, chúng ta ra ngoài gặp cữu mẫu con được không?”
Đậu Chiêu yên lặng nhìn bà, cười giễu cợt, gọi: “Đinh di thái thái”.
“A!”, bà cười khanh khách đáp lời, gọi Ngọc Trâm và Thỏa Nương:
– Kêu tiểu nha hoàn mang nước vào, ta rửa mặt, chải đầu cho tứ tiểu thư, thay bộ xiêm y mới còn ra ngoài gặp khách.
Ngọc Trâm theo lời Đinh di thái thái, dặn dò xuống.
Đinh di thái thái giúp Đậu Chiêu rửa mặt, lúc thì sai Thỏa Nương lấy cái này, lúc lại bảo Ngọc Trâm lấy cái kia, hai nha hoàn đều bận rộn.
Bà dịu dàng hỏi Đậu Chiêu: “Thọ Cô nhớ mẫu thân không?”
Đậu Chiêu cười: “Nhớ!”
Đinh di thái thái nói: “Vậy con muốn gặp mẫu thân không?”
“Muốn!” Đậu Chiêu cao giọng nói.
“Thọ Cô của chúng ta ngoan quá!”, Đinh di thái thái thơm hai má Đậu Chiêu rồi bế Đậu Chiêu ra ngoài.
Nha hoàn bên người bà vây quanh và và Đậu Chiêu, ngăn cách Ngọc Trâm và Thỏa Nương một đoạn xa.
Đi qua gốc hòe cao v.út kia chính là đại sảnh.
Đinh di thái thái nhẹ giọng nói:
– Thọ Cô, cữu mẫu con tới đón con. Lát nữa, con đừng đi theo nàng, bằng không, nàng sẽ bán con cho bà lão ở khe suối, con sẽ không còn được gặp mẫu thân con, không được ăn quế hoa tô, cũng không được gặp lại Thỏa Nương, Ngọc Trâm, còn cả tổ phụ, phụ thân con nữa.
Đậu Chiêu gật đầu.
Đinh di thái thái có chút bất ngờ.
Không ngờ Đậu Chiêu dễ dỗ như vậy!
Bà cười vuốt tóc Đậu Chiêu: “Ngoan, lát nữa gặp cữu mẫu rồi, Đinh di thái thái đưa con đi tìm mẫu thân, được không?”
– Được! Đậu Chiêu đáp.
Đinh di thái thái bước qua gốc hòe, đi vào phòng.
Như hai bên giằng co, cữu mẫu và Bành ma ma đứng giữa phòng, tam bá mẫu và mấy người phụ nữ xa lạ khác đứng ở cuối phòng.
Nghe được động tĩnh, song phương đều quét mắt nhìn qua.
Tam bá mẫu cười khanh khách vẫy Đậu Chiêu: “Nào, Thọ Cô, đến chỗ tam bá mẫu nào!”
Nụ cười của cữu mẫu có chút miễn cường. Nàng dịu dàng gọi Đậu Chiêu: “Thọ Cô, đến cữu mẫu bế cái nào!”
Đinh di thái thái đặt Đậu Chiêu xuống đất, đồng thời thấp giọng nói vào tai nàng: “Bị bán đến chỗ bà lão ở khe suối thì ngày nào cũng bị đ.á.n.h đó, con mau đến chỗ tam bá mẫu đi!”
