Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 66

Cập nhật lúc: 01/04/2026 06:03

–      … Bất kể nói thế nào, là ta có lỗi với nàng.

Giọng nói của phụ thân có sự bi thương:

–      Ta lớn hơn nàng, lại từng thành thân, cho dù nàng ái mộ ta ta cũng nên từ chối nàng mới đúng chứ không phải là nhân cơ hội làm chuyện nhục nhã nàng, sau đó còn trách cứ Cốc Thu không che giấu cho ta, thậm chí còn vì chuyện này mà nặng lời với Cốc Thu khiến Cốc Thu mất mặt, tự t.ử mà qua đời.

–      Không phải, không phải.

Vương Ánh Tuyết vội nói:

–      Chuyện này sao có thể trách thất gia, là Cốc Thu tỷ tỷ quá hà khắc với bản thân mình…

–      Lúc trước ta cũng nghĩ như vậy.

 Phụ thân mỉm cười ngắt lời Vương Ánh Tuyết: “Nhưng nghĩ lại những lời Cốc Thu nói với ta trước khi c.h.ế.t…” Ngữ khí phụ thân thoáng mệt mỏi: “Ta lại cảm thấy, Cốc Thu nói rất đúng. Là tự ta lòng dạ xấu xa, đã làm sai rồi lại chỉ biết trách người khác, trông chờ người khác thu thập cục diện rối rắm này cho ta…”

–      Thất gia!

Vương Ánh Tuyết tỏ vẻ không đành lòng khi thấy phụ thân tự trách mình như vậy:

–      Người đừng nói như vậy, người nói như vậy, lòng ta càng khó trách…

–      Được rồi, được rồi, không nói!

Phụ thân nghe vậy cười cười, nói: “Nói gì đi nữa, Cốc Thu cũng không thể quay về”. Hắn nói xong, lấy trong tay áo ra một chiếc túi màu xanh ngọc thêu hoa lan: “Ở đây có ngân phiếu ba ngàn lạng, nàng cầm đi, theo đại ca nàng về đi thôi! Về sau nếu có chuyện gì cần ta giúp, viết thư cho ta, chỉ cần ta có thể làm được thì quyết không từ chối. Ta sẽ chăm sóc Minh thư nhi cẩn thận, không phân biệt gì nàng hay Thọ Cô. Nàng cứ yên tâm về đi! Đừng học theo những người đàn bà chanh chua, cái gì mà vào miếu tu hành, nếu gặp được người trong sạch thì lấy đi! Khi nào nhớ Minh thư nhi, lén sai người tới nói cho ta một tiếng, ta bảo Thọ Cô dẫn nó lên chùa dâng hương hoặc đến nhà Ngũ ca chơi, nàng từ xa đứng nhìn, coi như là duyên phận mẹ con vẫn còn. Nếu Minh thư nhi trưởng thành, nàng còn muốn nhận nó, ta sẽ nói rõ thân thế của nó…”

Thì ra phụ thân muốn khuyên Vương Ánh Tuyết trở về!

Đậu Chiêu cười tủm tỉm nhìn hai người, sau đó thấy Vương Ánh Tuyết rơi lệ, nhào vào lòng phụ thân, ôm c.h.ặ.t eo phụ thân:

–      Thế nào thiếp cũng không đi, thiếp muốn ở bên cạnh người, cho dù làm nô tỳ thiếp cũng chấp nhận…

–      Nàng đừng như vậy!

Phụ thân nhẹ nhàng gỡ cánh tay đang vây lấy mình, nhẹ nhàng nói: “Nàng như vậy bảo Vương đại nhân phải làm sao đây?”  Hắn lui ra phía sau vài bước, nhìn Vương Ánh Tuyết, ánh mắt đầy sự chân thành, “Lệnh tôn cùng lệnh huynh rất tốt với nàng, nàng phải quý trọng mới đúng, đừng để bọn họ đau lòng…”

Vương Ánh Tuyết nhìn khoảng cách giữa hai người, ánh mắt khổ sở hỏi phụ thân:

–      Có phải là vì Ngũ tiểu thư nhà họ Chư?

Phụ thân ngạc nhiên: “Cái gì?”

–      Có phải là vì Ngũ tiểu thư nhà họ Chư?

Vương Ánh Tuyết lại hỏi một câu, nhất thời nước mắt như mưa: “Có phải là thất gia thích nàng? Ta nghe người ta nói, nàng vô cùng xinh đẹp…”

–      Nàng nghĩ đi đâu vậy? Ta chưa từng gặp Chư gia ngũ tiểu thư.

Phụ thân bật cười.

–      Vậy vì sao người lại cho Cao Thăng viết thư cho Chư gia?

Ánh mắt Vương Ánh Tuyết có chút bức người.

Xem ra cũng không chỉ có mình nàng quan tâm đến hôn sự hai nhà Đậu, Chư đâu! Đậu Chiêu dỏng tai lắng nghe.

–      Nàng biết ta sai Cao Thăng gửi thư qua Chư gia? Phụ thân rất kinh ngạc.

Vương Ánh Tuyết thấy mình lỡ miệng, chột dạ nói:

–      Tối hôm đó Minh thư nhi quấy khóc, ta vẫn dỗ nó đến hừng đông, đang định đi ngủ lại thấy bọn nha hoàn nói Cao Thăng phụng mệnh của người đưa thư qua nhà họ Chư…

Nói năng bậy bạ!

Đậu Chiêu bĩu môi.

Cao Thăng là tâm phúc của phụ thân, nếu miệng hắn không kín được thì phụ thân đã đổi người từ lâu rồi.

Rõ ràng là nàng ta đã nghĩ cách nghe lén!

Phụ thân cũng không dây dưa nhiều về việc này, thản nhiên nói:

–      Ta viết thư cho Chư cử nhân, nói rõ việc nhà ta cho hắn, xin hắn chờ ta xử lý xong việc trong nhà rồi sẽ nhắc lại chuyện thành thân…

–      Vì sao? Vì sao thất gia phải làm như vậy?

Mắt Vương Ánh Tuyết sáng như đuốc.

Chẳng lẽ nàng ta cho rằng phụ thân làm vậy là vì nàng.

Đậu Chiêu cười lạnh.

Phụ thân lại yên lặng hồi lâu, sau đó thấp giọng nói:

–      Ánh Tuyết, ta có trách nhiệm của ta! Tây Đậu cần một người thừa kế, phụ thân cũng chờ bế cháu. Ta không muốn kéo Ngũ tiểu thư vào, nàng ấy không có trách nhiệm phải gánh vác sai lầm của ta, không có nghĩa vụ vừa vào cửa đã phải đối mặt với những tranh giành này…

–      Với chàng ta chỉ là sự sai lầm?

Lập tức, mặt Vương Ánh Tuyết trắng bệch, sắc giọng hỏi.

–      Nàng đừng hiểu nhầm. Ta chỉ mong không phải vì ta mà lại ảnh hưởng tới người khác. Phụ thân ôn hòa đáp lời.

–      Vậy còn thiếp? Thiếp thì sao?

Vương Ánh Tuyết chất vấn phụ thân: “Chàng không mong Ngũ tiểu thư họ Chư bị tổn thương, chẳng lẽ nhẫn tâm để thiếp và Minh thư nhi từ nay về sau phải trời nam đất bắc? Nhẫn tâm để Minh thư nhi phải xa mẫu thân từ khi còn nhỏ?

–      Ánh Tuyết, không phải ta nhẫn tâm.

Phụ thân thở dài thật dài rồi nói:

–      Minh thư nhi ở lại Vương gia thân phận không rõ, ở lại Đậu gia, tốt xấu gì cũng là Ngũ tiểu thư. Giờ nó còn nhỏ tuổi, không nhớ gì, ở bên cạnh ai sẽ thân thiết với người đó, sẽ không quá đau lòng, khổ sở…

–      Nó là nữ nhi của thiếp, nữ nhi của thiếp!

Vương Ánh Tuyết khẽ la lên, giận dữ ném túi tiền lên người phụ thân:

–      Thiếp không cần ngân phiếu của chàng, thiếp cần nữ nhi của thiếp.

Nói xong, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, xoay người đi vào đại sảnh.

Phụ thân cười khổ, lắc lắc đầu theo vào đại sảnh.

Đậu Chiêu nhìn chiếc túi trên nền đất, nghĩ thầm, nếu mình giấu ba ngàn lạng này làm của riêng, không biết có liên lụy đến những nha hoàn, gia đinh đang trông coi ở đây không?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.