Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 70

Cập nhật lúc: 02/04/2026 06:05

Đậu Chiêu vô cùng kinh ngạc.

Không biết có phải là nàng gặp ảo giác không, dường như tổ mẫu có thể cảm nhận được sự tồn tại của bọn họ, vẫn nhìn về phía bọn họ.

Đậu Chiêu quay đầu đi.

Phụ thân nhìn về phía toàn nhà của tổ mẫu không hề chớp mắt, vẻ mặt rất chăm chú.

Đầu Đậu Chiêu như nổ tung.

Thì ra, phụ thân vẫn luôn dùng cách này để biểu đạt sự nhớ thương với tổ mẫu.

Nàng chưa từng biết!

Phụ thân còn những bí mật gì?

Đậu Chiêu suy nghĩ, bên tai lại truyền đến lời thì thào của phụ thân:

–      Lúc ta chín tuổi mới biết mình không phải là do mẫu thân sinh ra, ta chỉ muốn biết, người sinh ra ta là người như thế nào? Ta không muốn để mẫu thân thương tâm, nhưng nghĩ đến nàng bao năm qua cô đơn ở lại điền trang này, ta lại cảm thấy rất khó chịu…

Nàng chỉ cảm thấy lòng hoảng hốt.

Chẳng lẽ vì như vậy cho nên kiếp trước nàng mới bị đưa đến điền trang?

Ngày đó phụ thân nói với Vương Ánh Tuyết, người cần một đứa con trai trưởng.

Chẳng lẽ vì thế nên mới có Đậu Hiểu?

Kiếp trước, phụ thân chỉ có hai tiểu thiếp, cũng rất ít khi qua đêm ở phòng tiểu thiếp, nàng tưởng phụ thân yêu Vương Ánh Tuyết nhưng giờ xem ra, lúc ấy phụ thân đang tuổi trán nhiên, phụ thân và Vương Ánh Tuyết lại chỉ sinh được Đậu Minh và Đậu Hiểu…

Nàng thực sự rất muốn hỏi phụ thân.

Nhưng những chuyện này lại không xảy ra ở kiếp này.

Lòng nàng lộn xộn.

※※※※※

Lòng Cao thị cũng lộn xộn.

Nàng biết Bàng thị là người nhiều mưu kế, nói chuyện làm việc đều không có quy củ, nhưng không thể ngờ được nàng lại nói ra những lời này, lại càng không ngờ là tiểu cô lại động lòng.

Nàng không nén được lửa giận, lớn tiếng trách cứ Bàng thị:

–      Mình đã không muốn thì đừng đổ cho người. Muội nói như vậy cũng quá…

Nàng muốn nói là “vô sỉ” nhưng nghĩ lại sau này sống chung một nhà, ra vào chạm mặt, bất đắc dĩ sửa lời:

–      Quá đáng!

Bàng Ngọc Lâu thấy Cao thị biến sắc thì lòng vui vẻ, lại cứng rắn nói tiếp:

–      Đại tẩu, ta không như tẩu, đọc sách thách hiền nói lời đạo lý, ta chỉ biết là, người không vì mình, trời tru đất diệt! Tiểu cô rơi vào kết cục này rốt cuộc là vì sao? Còn không phải vì gia đình chúng ta! Giờ nhà có chút khởi sắc, sao lại ngại tiểu cô mất mặt mà trở mặt? Các người làm được nhưng ta không làm được. Ta biết, làm người phải biết tốt xấu, lúc trước tiểu cô là một cô nương, vì nhà mà phải xuất đầu lộ diện, bao người chỉ trỏ sau lưng chúng ta, lúc đó sao mọi người không nhảy ra nói chuyện lễ nghĩa, liêm sỉ? Nói tới nói lui, chẳng phải là vì cần tiểu cô nuôi sao…

Cao thị không khỏi liếc nhìn Vương Ánh Tuyết đã thấy Vương Ánh Tuyết hơi gật gật đầu.

Nàng như rơi vào hầm băng, lòng thấy lạnh lùng.

–      Ngươi im miệng cho ta!

Cao thị lớn tiếng quát, cắt ngang lời Bàng Ngọc Lâu.

–      Dựa vào sức mình kiếm cơm ăn, rất công bằng, có gì phải ngại những lời đồn nhảm của đám tiểu nhân! Đậu thất gia đã đính hôn, ngươi lại có lòng riêng đi phá hoại hôn sự hai nhà Đậu Chư, đó là việc ti tiện, ai cũng phỉ nhổ, sao có thể đ.á.n.h đồng…

Bàng Ngọc Lâu cười lạnh:

–      Lòng riêng cái gì? Lòng chung cái gì? Muốn ăn ngon mặc đẹp sống tốt thì là lòng riêng? Đẩy thứ vốn là của mình cho người khác thì là công tâm? Tiểu cô không xinh đẹp bằng Chư gia ngũ tiểu thư? Hay là xuất thân không bằng? Huống chi lúc trước là Đậu Thế Anh lừa tiểu cô nói hắn chưa thành thân nên tiểu cô mới nhất thời sa chân, sao lại không thể phù chính? Sao không thể lấy lại thứ vốn thuộc về mình? Đại tẩu đừng quên, tẩu cũng là người họ Vương, lúc trước tiểu cô vì xin t.h.u.ố.c cho con của tẩu nên mới rơi vào bẫy của Đậu Thế Anh!

Sắc mặt Cao thị trắng bệch, n.g.ự.c phập phồng, hồi lâu sau vẫn không nói được gì.

–      Tiểu cô, chuyện này tẩu ủng hộ muội.

Bàng Ngọc Lâu ngồi xuống giường, lập tức thay đổi thành vẻ dịu dàng như nước, an ủi Vương Ánh Tuyết.

–      Người khác không ăn của muội, nói muội không tốt cũng được. Nhưng ta ăn nhờ muội, sao có thể ra vẻ đạo mạo mà chỉ trích muội, còn độc ác hơn người ngoài…

–      Nhị tẩu!

Vương Ánh Tuyết khóc, dựa đầu vào vai Bàng Ngọc Lâu.

–      Đừng khóc, đừng khóc.

Bàng Ngọc Lâu lấy khăn ra lau nước mắt cho Vương Ánh Tuyết: “Muội nghe lời ta, ta cam đoan sẽ để Chư gia kia phải ngoan ngoãn từ hôn…”

Cao thị nhắm mắt lại, hồi lâu sau mới mở, thần sắc bình thản hơn nhiều.

Nàng dịu dàng gọi, “Ánh Tuyết” rồi nói:

–      Chuyện lúc trước là đại tẩu có lỗi với muội, ta xin lỗi muội. Ta gả đến nhà họ Vương nhiều năm nói là ta lo việc nội trợ nhưng trên thực tế, nếu không có muội thì nhà này ta cũng không chống nổi. Muội rất thông minh, có những lời không cần đại tẩu nói muội cũng hiểu. Thiếp thất phù chính phải được Triệu gia đồng ý. Đậu gia và Triệu gia giờ trở thành thế này, sao Triệu gia đồng ý viết thư? Hơn nữa thái độ của Đậu gia muội cũng thấy đó, nếu cố ý phù chính, giải trừ hôn ước với Chư gia rồi thế nào? Chư gia cũng chẳng phải là thấp cổ bé họng, Đậu gia sẽ không thể vì chúng ta mà đắc tội Chư gia. Tuy phụ thân đã quay về nhưng cũng chỉ là huyện lệnh thất phẩm mà thôi. Về sau nên thế nào, muội phải nghĩ cho cẩn thận mới được.

Vương Ánh Tuyết dựa vào vai Bàng Ngọc Lâu, nhỏ giọng nói:

–      Đại tẩu, chẳng phải lúc trước tẩu luôn nói, có một số việc phải thử mới biết sao?

Cao thị giận dữ đến nghẹn người, cuối cùng nói:

–      Muội cứ nghĩ cho cẩn thận.

Sau đó phẩy tay áo bỏ đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.