Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 72

Cập nhật lúc: 03/04/2026 18:54

Lục bá phụ cũng không thúc giục, chỉ chỉ mấy quyển sách dày trên bàn:

–      Văn bát cổ mới ra năm nay, ngũ ca cho người mang về, để mọi người học.

Phụ thân nói:

–      Như vậy, ngũ ca đã hạ quyết tâm để cho tất cả những người trúng cử trong nhà ta đều tham gia thi hội?

Lục bá phụ cười nói:

–      T.ử Quân nói hắn không đi. Hắn sợ chỉ đỗ đồng tiến sĩ!

T.ử Quân là tên tự của nhị đường huynh Đậu Ngọc Xương, sau này đúng là hắn đỗ đồng tiến sĩ, vì sợ bị người cười nhạo nên không theo con đường thi cử, cuối cùng ở nhà giúp tam bá phụ quản lý công việc Đậu gia.

Phụ thân cười lớn, sai a hoàn gọi Thỏa Nương đến, bảo Thỏa Nương hầu hạ Đậu Chiêu về ngủ, phụ thân và Lục bá phụ lại bắt đầu đọc văn bát cô.

Đậu Chiêu cố gắng nhớ lại chuyện kiếp trước.

Phụ thân và lục bá phụ cùng đến kinh thành tham gia thi hương, cùng đỗ cử nhân, sau đó ở lại kinh thành đến tháng sáu năm sau mới về. Thi hội, phụ thân đỗ thứ 13 trong bảng nhị giáp còn lục bá phụ lại trượt.

Nàng nhớ rõ sư phụ của phụ thân lúc đó là nội các đại học sĩ Hà Văn Đạo, ông là nội các đại học sĩ hai mươi năm, trước sau làm chủ khảo kỳ thi hội hai lần, qua hai đời vua, nổi danh là con lật đật trong chốn quan trường. (Ý là không ai lật đổ được). Ngược lại, cái tên Trần Quý Chu nàng lại chưa từng nghe qua. Nhưng nàng gả vào nhà quyền quý, không quen nhiều văn nhân nên không nghe nói đến cũng là chuyện bình thường.

Nghĩ đến đây, nàng vội ngồi dậy.

Đậu Hiểu sinh năm Canh Tuất, cũng chính là vào tháng ba năm sau. Lúc đầy tháng nó, vừa khéo truyền đến tên tin phụ thân đề tên bảng vàng, sau này Vương Ánh Tuyết thường nhắc tới chuyện này để chứng tỏ rằng Đậu Hiểu có số tốt, giúp gia đình thêm phú quý.

Tính ngày tháng, Vương Ánh Tuyết hẳn là m.a.n.g t.h.a.i trong thời gian này.

Nàng có chút thấp thỏm bất an nhưng lại chẳng làm được gì.

Trời phải đổ mưa, mẫu thân phải lập gia đình.

Nàng ngăn cản được một lần, chẳng nhẽ ngăn được đến lần hai, lần ba?

Đậu Chiêu nhớ tới mẫu thân.

Cho dù lần đó người không tự t.ử được, thấy Vương Ánh Tuyết m.a.n.g t.h.a.i sinh con, chỉ sợ sẽ vẫn làm chuyện điên rồ mà thôi!

Đậu Chiêu giận mình bất lực nhưng lại càng đau lòng vì mối tình si của mẫu thân.

Nàng trở mình trên giường nửa ngày mới chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh giấc, trời mưa tí tách, cây lá trong vườn được gột sạch lộ ra màu xanh biếc, mùi hương tươi mát lan tràn.

Thỏa Nương cùng Mạt Lỵ và Hải Đường làm tất mùa đông cho Đậu Chiêu, Ngọc Trâm xông vào phòng.

–      Bên ngoài mưa to quá!

Nàng ôm váy ướt vào nói với Thỏa Nương:

–      Lát nữa ta phải đưa dây tơ qua cho tẩu t.ử Du gia, ngươi cho ta mượn váy lụa lần trước tứ tiểu thư thưởng cho ngươi đi, lát nữa về ta sẽ trả lại cho ngươi.

Tẩu t.ử Du gia là chỉ con dâu của Du Quốc Khánh, Du Quốc Khánh là con của Du ma ma.

Thỏa Nương có chút giận dữ:

–      Du gia tẩu t.ử muốn dùng dây tơ sao không tự mua? Ngươi mang đồ của tứ tiểu thư đi lấy lòng người ta, cẩn thận thất gia biết sẽ trách cứ.

Ngọc Trâm thẹn quá hóa giận, cười nhạo:

–      Chỉ cần ngươi không nói thì thất gia sẽ không biết.

Lại nói thêm:

–      Ngươi cho rằng ai cũng giống ngươi, có được 10 lạng bạc thì nghĩ mình là người có tiền! Thất gia là Đậu gia gia, ba ngàn lạng bạc, nói cho tứ tiểu thư thì cho luôn, chỉ là mấy sợi dây tơ mà thôi, chưa biết chừng ngươi đi nói, thất gia thấy ta trước kia được cố phu nhân dặn dò chăm sóc tứ tiểu thư, còn thưởng cho ta mấy hộp sợi tơ nữa! Ngươi tiếc váy thì cứ nói thẳng, đừng có dùng tứ tiểu thư để đè ép ta.

Mạt Lỵ sợ tới mức co rúm lại, Hải Đường cũng không chịu yếu thế:

–      Vậy chúng ta đến trước mặt thất gia nói xem, xem thất gia thưởng cho ngươi mấy roi hay mấy hộp sợi tơ?

–      Tiểu tiện nhân, ngươi làm phản rồi!

Ngọc Trâm tiến lên tát Hải Đường mới 7 tuổi một bạt tai, đang chuẩn bị tát Hải Đường thêm thì Thỏa Nương đã xông lên nắm được tay nàng, dùng sức hất ra, Ngọc Trâm lảo đảo, thiếu chút nữa ngã xuống đất.

–      Ngươi dám động thủ lần nữa xem!

Thỏa Nương quắc mắt nhìn Ngọc Trâm chằm chằm:

–      Ta sẽ lập tức đi nói cho thất gia.

Ngọc Trâm nghĩ Thỏa Nương là a hoàn phòng giặt đồ, sợ bị thiệt, hung hăng lườm lại Thỏa Nương một cái rồi đá cửa bỏ đi.

Mạt Lỵ hoảng đến độ sắp khóc:

–      Tố Hinh tỷ tỷ, tỷ mau xin lỗi Ngọc Trâm đi, chắc chắn nàng ấy lại đi đến chỗ Du ma ma để mách tỷ rồi đó.

Thỏa Nương lạnh lùng hừ một tiếng, cứng rắn nói:

–      Ta đi thẳng ngồi ngay, rõ ràng là nàng không đúng, việc gì ta phải xin lỗi Ngọc Trâm!

–      Nhưng mà…

Mạt Lỵ lớn hơn Hải Đường một tuổi rất lo lắng:

–      Tẩu t.ử Du gia là con dâu của Du ma ma…

–      Con dâu thì làm sao?

Hải Đường không phục nói:

–      Là con dâu thì càng không nên lấy đồ trong phòng tứ tiểu thư.

Nàng ủng hộ Thỏa Nương:

–      Tố Hinh tỷ tỷ, lần trước lúc Nhị phu nhân Đông phủ từ Phúc Kiến về, cố ý sai người mang đặc sản Phúc Kiến đến cho tứ tiểu thư, ta thấy Ngọc Trâm đem đồ ăn này đưa đến chỗ tẩu t.ử Du gia. Nếu thất gia có hỏi, ta sẽ làm chứng cho tỷ!

Các nàng coi Đậu Chiêu là đứa trẻ không hiểu chuyện, Ngọc Trâm đ.á.n.h người, Hải Đường tố cáo cũng chẳng hề ngại Đậu Chiêu.

Đậu Chiêu không khỏi thở dài trong lòng.

Đây là phiền phức vì không có chủ mẫu lo liệu việc trong nhà.

Nhưng Ngọc Trâm không thể ở lại phòng nàng nữa, thượng bất chính hạ tắc loạn, nàng ta sẽ dạy hư các tiểu nha hoàn.

Về phần Du ma ma, tạm thời xem bà ta xử lý chuyện này thế nào đã!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.