Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 80

Cập nhật lúc: 05/04/2026 12:01

Đậu Chiêu rất muốn nói con không sợ, con muốn ở một căn phòng riêng nhưng nàng không thể nói gì, chỉ đành tỏ vẻ không hiểu gì, để bọn nha hoàn mặc quần áo cho mình.

–      Vậy thiếp theo chàng đến thư phòng là được. Giờ cứ để Thọ Cô ngủ lại chính phòng đã.

Lục bá mẫu nhỏ giọng nói.

Lục bá phụ liền sai nha hoàn:

–      Đi hỏi xem, lão thái gia Tây phủ từ bao giờ?

Đêm qua, đến khi bọn họ ngủ rồi thì bên nhị thái phu nhân còn chưa giải tán.

Nha hoàn đáp lời rồi đi. Một đại nha hoàn khác của lục bá mẫu là Thái Thục sai mọi người dọn đồ ăn sáng. Hai đứa trẻ mày rậm mắt to được đám nha hoàn, nhũ mẫu vây quanh bước vào.

Lớn là Huệ ca nhi, tên là Đậu Chính Xương, năm nay 9 tuổi. Nhỏ là Chỉ ca nhi, tên là Đậu Đức Xương, năm nay bảy tuổi.

Đậu Chiêu liếc nhìn Đậu Đức Xương.

Kiếp trước, Đậu Đức Xương là kẻ khác biệt nhất trong Đậu gia.

Lúc người khác đọc sách, hắn đi gây họa khắp nơi. Lúc người khác thành thân thì hắn lại đi lừa gạt biểu tỷ nhà họ Kỷ về, lúc người khác lập nghiệp thì hắn nuôi dế mèn trong viện, là công t.ử ăn chơi trác táng nổi danh kinh thành.

Sau khi hành lễ vấn an, Đậu Đức Xương không để ý đến ca ca đang đứng cung kính giữa nhà, nhào vào lòng mẫu thân.

Kỷ thị cười yêu chiều, đẩy con út ra khỏi lòng rồi hỏi:

–      Đã đi học rồi, không còn là trẻ con nữa, cẩn thận tứ muội muội cười con đó.

Hôm qua bọn họ đã gặp mặt, còn cùng đến nhà tam bá phụ ăn cơm. Trên đường đi, Đậu Đức Xương lén kéo tóc nàng, bị Đậu Chính Xương lườm cho thì mới thôi.

Hắn lơ đễnh nhìn Đậu Chiêu khẽ gọi “Tứ muội muội”, lại cười khúc khích rúc vào lòng mẫu thân.

Kỷ thị dở khóc dở cười.

Đậu Chiêu quay mặt đi.

Nàng nhớ lại hai đứa con của mình…

Bên kia, lục bá phụ đang hỏi bài Đậu Chính Xương:

–      Hôm qua tiên sinh dạy cái gì?

Đậu Chính Xương cung kính đáp: “Khổng T.ử nói: Bất hoạn nhân tri bất kỷ tri, hoạn bất tri nhân dã”.

–      Giải thích thế nào?

Đậu Chính Xương nói:

–      Người không biết ta cũng chẳng ảnh hưởng gì đến ta; ta không biết người thì hiền hay ngu cũng không phân biệt được, thiện ác vô chừng, đủ để hỏng việc, hại mình.

Lục bá phụ hài lòng gật đầu rồi lại nhìn Đậu Đức Xương.

Đậu Đức Xương nhu thuận đứng thẳng dậy.

Cho dù như vậy, sắc mặt lục bá phụ vẫn có chút khó coi. Hắn trầm giọng hỏi:

–      Hôm qua tiên sinh nói những gì?

–      Tô Minh Duẫn, hai mươi bảy, vẫn cố gắng học hành, sau thành tài.

Hắn đáp rất nhanh, vừa nhìn đã biết là học vẹt.

–      Giải thích thế nào?

–      Đến 27 tuổi chúng ta đọc sách cũng không muộn.

Lục bá phụ đập bàn ầm một tiếng, mặt xanh mét.

Đậu Chính Xương cúi đầu, vai run run.

Đậu Đức Xương nhìn Kỷ thị cầu xin.

Sắc mặt Kỷ thị còn đáng sợ hơn Đậu Thế Hoành.

Đậu Đức Xương rụt đầu, ngoan ngoãn nói:

–      Tô Minh Duẫn, tên Tô Tuân, tự Lão Tuyền, người Mi Châu, Mi Sơn…

Sắc mặt lục bá phụ thoáng hòa hoãn lại.

Nha hoàn lục bá phụ sai đi hỏi chuyện đã quay lại, bẩm:

–      Chỗ thái phu nhân còn chưa giải tán.

Lục bá phụ ngạc nhiên, nói với lục bá mẫu:

–      Ta đi xem sao!

–      Ăn sáng rồi hãy đi?

Lục bá mẫu nói, lục bá phụ đã khoát tay áo, vội vàng đi ra cửa.

Vẻ mặt huynh đệ Đậu Chính Xương, Đậu Đức Xương thoải mái hơn, Đậu Đức Xương lại lỉnh lên ghế, còn vẫy vẫy Đậu Chiêu:

–      Tứ muội muội, mau đến đây, hôm nay có canh rau hẹ, rau hẹ nhà huynh nấu ngon lắm. Đầu bếp đó là mẫu thân huynh đưa từ Nghi Hưng đến, canh rau hẹ nàng nấu khác hẳn của tổ mẫu, tam bá mẫu nấu đó, chắc chắn muội chưa được ăn bao giờ đâu.

Lục bá mẫu là người phía nam, không quen ăn trên sập, phòng sáu ăn cơm đều là ngồi bàn.

–      Con cứ như con khỉ ấy thôi, không lúc nào ngồi yên được!

Kỷ thị cười mắng con, bế Đậu Chiêu ngồi lên chiếc ghế bành bên bàn, lại sợ Đậu Chiêu không quen nên sai một nha hoàn giúp đỡ Đậu Chiêu.

Đậu Đức Xương nhăn mặt với mẫu thân.

Kỷ thị và Đậu Chính Xương đều bật cười.

Lúc ăn sáng, tuy mọi người đều tuân theo lễ nghi “Ăn không nói, ngủ không nói” nhưng lại cười rất vui vẻ, không khí rất tốt.

Ăn xong, hai huynh đệ hành lễ với mẫu thân rồi đến trường học.

Kỷ thị bế Đậu Chiêu đi vấn an nhị thái phu nhân.

Đậu Chiêu nhìn con đường rợp bóng mát, nghĩ lại những lời đêm qua đã nghe được.

Hai tháng sau, Vương Hành Nghi được cất nhắc thành Hữu thị lang bộ binh kiêm Đô ngự sử, tuần phủ Cam Túc, phụ trách thành Mã. Một năm sau, người Mông Cổ xâm chiếm, Vương Hành Nghi đ.á.n.h lui quân Mông Cổ, bắt được năm ngàn con ngựa, g.i.ế.c được ba vạn quân địch, được thăng thành Tuần phủ Thiểm Tây.

Sau vì Vương Hành Nghi nhiều lần đ.á.n.h lui quân Mông Cổ, chiến công hiển hách, Vương Trí Bính cũng được phong ấm* thành Chỉ huy thiêm sự Mật Vân vệ, quan hàng tứ phẩm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.