Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 83
Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:01
Chỉ bảo nàng đi gây rối, nhân cơ hội để Kỷ thị biết Ngọc Trâm trộm đồ của mình, không ngờ Ngọc Trâm lại phản ứng mạnh như vậy, hai người còn đ.á.n.h lộn.
Nhưng Thỏa Nương khỏe mạnh, Ngọc Trâm căn bản không phải là đối thủ của nàng. Hơn nữa Thỏa Nương là người cùng nàng đến Đông phủ, Du ma ma dù biết cũng không dám giữ Thỏa Nương ở lại Tây phủ chứ đừng nói là phạt Thỏa Nương. Nếu không chuyện Ngọc Trâm trộm đồ trong phòng mình để lấy lòng vợ Du Quốc Khánh sẽ bị lòi đuôi.
Nhũ mẫu già cưỡi lên đầu chủ t.ử, các phu nhân Đông phủ vì g.i.ế.c gà dọa khỉ sẽ không dễ dàng cho qua, đến lúc đó sẽ chẳng phải là chuyện đ.á.n.h mấy trượng rồi đuổi ra phủ nữa rồi.
Đậu Chiêu cũng không lo lắng.
Kỷ thị vừa nghe thì đã biết là chuyện gì xảy ra. Nàng biến sắc:
– Chuyện này ngươi đừng nói ra ngoài, lát nữa Tố Hinh về ngươi lập tức báo lại cho ta.
Thái Vi đáp lời rồi lui xuống.
Kỷ thị như không có chuyện gì xảy ra, cầm “Tam tự kinh” đến, bắt đầu đọc cho nàng nghe.
Lúc trời chiều đã ngả về tây, Thỏa Nương quay về, còn giả vờ giả vịt cầm theo gối đầu phong lan.
Kỷ thị hỏi thẳng Thỏa Nương:
– Ngươi và Ngọc Trâm đ.á.n.h nhau, Du ma ma nói sao?
Thỏa Nương ấp úng hồi lâu, như thể không biết nên nói sao.
Kỷ thị không hỏi tiếp, chỉ trầm ngâm nói:
– Chuyện này ta không tiện nhúng tay nhưng mà ngươi có thể viết thư cho cữu mẫu của Thọ Cô, bảo Thọ Cô xin chúng ta giúp đỡ quản lý mọi chuyện, ta nghĩ chúng ta sẽ không ngồi xem Thọ Cô bị bắt nạt như vậy. Về phần Ngọc Trâm, sáng mai ngươi về nói với Du ma ma, nói là tứ tiểu thư quen dùng nha hoàn của mình, hai ngày tới ta bận chuẩn bị cho lục gia vào kinh, bảo nàng đến đây giúp một tay. Ta sẽ có quyết định riêng.
Thỏa Nương thấy mọi chuyện quả đúng như Đậu Chiêu dự đoán, lòng thực sự vui mừng, không nhịn được mỉm cười.
Kỷ thị cũng cười theo, nói:
– Ngươi là người trung hậu thành thật, ta rất thích. Về sau chỉ cần chăm sóc Thọ Cô chu đáo thì ngươi sẽ không phải chịu thiệt đâu.
Thỏa Nương cảm thấy giờ nàng sống cũng rất tốt rồi nhưng được lục phu nhân tán thưởng thì vẫn là chuyện đáng vui mừng.
Nàng gật đầu lia lịa, cười thật rạng rỡ.
Kỷ thị thấy mặt trời đã xuống núi, nghĩ Đậu Chiêu ở trong phòng cả ngày, liền kéo tay nàng đi dạo trong vườn, tiện tay chỉ cho Đậu Chiêu biết đây là hoa gì, đây là cây gì.
Nhị đường tẩu, tam đường tẩu, ngũ đường tẩu cùng đến thăm Đậu Chiêu.
Kỷ thị sai nha hoàn bổ dưa và mang trái cây lên, Đậu Chính Xương và Đậu Đức Xương tan học, Đậu Hoàn Xương gầy nhong nhỏng và Đậu Khải Tuấn rạng rỡ như ánh mặt trời cũng cùng đến.
– Chúng ta tới thăm tứ muội muội/ cô cô.
Kỷ thị khen ngợi hai người một hồi.
Tam đường tẩu rạng rỡ, kéo tay con, cười thật vui vẻ.
Đậu Hoàn Xương thì nhẹ nhàng chào hỏi Đậu Chiêu:
– Tứ muội muội, muội ở đây có quen không? Đông phủ chơi có vui không?
Đậu Chiêu không có hứng xã giao với bọn họ, giả bộ như xấu hổ mà cười cười.
Bọn trẻ Đông phủ đều ở lại lục phòng ăn cơm tối.
Buổi tối, lục bá phụ không trở về, tổ phụ lại chạy đến.
Trưa hôm sau, tin Chư gia và Đậu gia giải trừ hôn ước truyền ra ngoài.
Đậu Chiêu cũng không cảm thấy đáng tiếc.
Một nữ nhân chỉ dựa vào việc nam nhân này chịu tang cho thê t.ử ba năm mà đã cảm thấy hắn là người tốt. Có thể thấy là kiến thức có hạn.
Nàng khẽ hừ một tiếng, rất nhanh đã quẳng chuyện này ra sau gáy, không nghĩ sâu nữa. Trong lòng nàng, mẫu thân là người thuần khiết như nước, lại cứng rắn như lửa. Trên đời này chẳng có ai thuần khiết hơn mẫu thân của nàng, càng không phải ai cũng có thể thay thế.
Đậu Chiêu hỏi Thỏa Nương đi đâu.
Thái Lam cười nói cho nàng:
– Tố Hinh và Vương quản sự đi đến châu Thực Định, chiều mai sẽ về.
Theo Đậu Chiêu đoán, sau khi Kỷ thị biết chuyện này thì chắc chắn sẽ lén giúp nàng. Vì không để mọi người chú ý, quá nửa là nàng sẽ phó thác người của cửa hàng Kỷ gia ở phủ Thực Định truyền tin giúp, mà Vương quản sự lại chính là nô tài của Kỷ thị.
Khóe miệng nàng cong cong.
Ngọc Trâm bất an xách tay nải theo Thái Vi bước vào.
Đậu Chiêu đang viết chữ, Kỷ thị ngồi bên cạnh Đậu Chiêu, như không nghe thấy bẩm báo, mắt cũng chẳng nhướng lên, vừa quạt cho Đậu Chiêu, vừa nhỏ giọng khen Đậu Chiêu viết chữ đẹp, chứ để Ngọc Trâm đứng đó hơn nửa canh giờ. Đợi Đậu Chiêu luyện chữ xong, Kỷ thị tự mình lau tay cho Đậu Chiêu, lại bưng canh hạt sen nha hoàn mang lên bón cho Đậu Chiêu rồi mới nói:
– Ngươi là Ngọc Trâm hầu hạ tứ tiểu thư?
Giống như giờ mới nhìn thấy nàng.
Hai chân Ngọc Trâm run run, mồ hôi ướt đẫm nhưng cũng không dám nhúc nhích, nghe thấy Kỷ thị hỏi thì vội nói:
– Hồi bẩm lục phu nhân, nô tỳ chính là Ngọc Trâm.
Thái độ thập phần kính cẩn.
Kỷ thị lại chỉ nhẹ nhàng nói một câu “Đi xuống đi”, sau đó tươi cười bón canh hạt sen cho Đậu Chiêu, kiên nhẫn dỗ dành:
– Thọ Cô của chúng ta ngoan quá, sắp ăn hết canh hạt sen rồi!
Các phu nhân Đông phủ và thất phu nhân có quan hệ tốt như vậy từ khi nào?
Thất phu nhân đã mất, bọn họ nâng niu tứ tiểu thư như báu vật vậy.
Ngọc Trâm nhìn, ngây ngốc hồi lâu.
Lại có nha hoàn tiến lên khẽ kéo áo nàng:
– Còn không mau lui xuống.
Nàng lấy lại tinh thần, hoang mang ra khỏi phòng, bên tai truyền đến lời châm chọc của ai đó:
– Không phải nói từng hầu hạ thất phu nhân sao? Sao trông ngu xuẩn vậy, không phải là đục nước béo cò, trà trộn vào đây chứ?
