Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 89
Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:04
Cảm nhận được có người đang tiến vào, nàng vẫn viết xong nốt chữ cuối cùng rồi mới ngẩng đầu lên nhìn.
Thấy là nhị thái phu nhân, nàng cười đưa b.út cho tiểu nha hoàn Hải Đường rồi để Thỏa Nương bế xuống ghế, hàng lễ với nhị thái phu nhân. Nhị thái phu nhân cười lớn rồi nói với mọi người:
– Xem con bé này, mới đi theo Lục phu nhân vài ngày mà đã quy củ y như người lớn rồi.
Những người xung quanh đều cười theo.
Trong mắt Kỷ thị thoáng chút bất đắc dĩ.
Đậu Chiêu chỉ cười cười nhìn nhị thái phu nhân.
Kiếp trước phụ thân u u mê mê cưới Vương Ánh Tuyết, hai người thành thông gia, ngũ bá phụ được Vương Hành Nghi ủng hộ, trở thành ngọn núi cho Vương Ánh Tuyết, biến nàng thành cái gai trong mắt mọi người. Nàng muốn bình an lớn lên thì tốt nhất đừng chọc giận Vương Ánh Tuyết, thế cho nên nàng mới bị đưa đến điền trang sống với tổ mẫu. Kiếp này, Vương Ánh Tuyết thành thiếp thất, ngũ bá phụ vì muốn để Vương Hành Nghi cúi đầu, muốn lợi dụng nàng để đối phó với Vương Ánh Tuyết, nàng trở thành cái bánh bao không nhân, vì để nắm bắt được nàng nên nhị thái phu nhân muốn giữ nàng lại Đông phủ để dễ bề cai quản.
Đúng là nực cười!
※※※※※
Trung tuần tháng 7, phụ thân và lục bá phụ thuận lợi đến kinh thành, hai người đều viết thư về báo bình an.
Mà Triệu Tư ở phủ Diên An huyện Cam Tuyền cũng nhận được một phong thư của Đậu Chiêu.
Hắn giận dữ vo thư lại thành một nắm rồi hung hăng giẫm mạnh:
– Đậu gia khinh người quá đáng! Ta muốn xem xem, ta không viết thư đồng ý thì hai nhà bọn họ kết thân gia thế nào!
Triệu phu nhân nhẹ nhàng đi đến nhìn phong thư bị vo nát nằm giữa nhà, cúi người nhặt lên, chậm rãi mở ra, vuốt phẳng lại rồi đặt lên trên bàn.
– Thiếp vừa hỏi người truyền thư rồi!
Nàng rót trà cho Triệu Tư rồi dịu dàng nói:
– Đậu Thế Anh vừa đến kinh thành tham dự kì thi hương, giao Thọ Cô cho Lục phu nhân chăm sóc, người truyền thư là tiểu nhị ở cửa hàng nhà họ Kỷ!
– Ý nàng là?
Ánh mắt Triệu Tư không khỏi lại nhìn tờ giấy bị hắn vo viên lại mấy lượt.
– Thọ Cô chẳng qua chỉ là đứa bé năm tuổi, b.út cũng không cầm được, sao biết câu nào nên nói câu nào không nên?
Triệu phu nhân nói. Ánh mắt Triệu Tư nhất thời trở nên sáng ngời, sắc bén:
– Ý nàng là, phong thư này là Lục phu nhân mượn tay Thọ Cô viết.
– Có phải hay không giờ còn chưa chắc chắn được. Thiếp chỉ cảm thấy mấy câu nói đó rất thâm sâu.
Triệu phu nhân cân nhắc.
Triệu Tư tỉnh táo lại, ngồi trước bàn học, nâng tờ giấy có mấy dòng ngắn ngủi lên đặt trước ánh nắng mà suy xét.
※※※※※
Vương Hành Nghi vóc dáng bình thường, chịu mười năm lưu đày với nhiều lần t.r.a t.ấ.n khiến tóc ông bạc sớm, già nua, tiều tụy.
Lúc này ông đang mặc bộ đồ vải thô đứng ở giữa vườn hoa, nếu không phải thần thái sáng láng toát ra từ ánh mắt thì nhìn qua chẳng khác nào một nông phu gần đất xa trời.
– Đậu Đạc… Ông ta đang ép ta… ép Ánh Tuyết c.h.ế.t đây mà!
Ông lẩm lẩm.
Vương Trí Bính hoảng sợ, sợ tới độ toát mồ hôi lạnh. Hắn hoảng hốt:
– Phụ thân… người sẽ không…
Vương Hành Nghi lườm con một cái:
– Vương Hành Nghi ta có con không dạy chẳng lẽ Đậu gia bọn họ hoàn toàn vô can? Bảo Ánh Tuyết hại c.h.ế.t Triệu thị, là Ánh Tuyết chống đối Triệu thị hay đầu độc Triệu thị? Không muốn Ánh Tuyết vào cửa thì cứ không đồng ý là được, chẳng lẽ Ánh Tuyết có thể đi đường vòng mà vào được Đậu gia sao? Nếu đã đồng ý để Ánh Tuyết vào cửa thì Triệu thị kia phải theo đạo làm vợ, cai quản dạy dỗ, nên phạt thì phạt, nên thưởng thì thưởng nhưng lại cố tình làm ra chuyện thế kia. Chẳng lẽ mỗi lần Đậu Vạn Nguyên nạp thiếp thì lại đòi c.h.ế.t một lần sao? Rốt cuộc Triệu thị kia c.h.ế.t là do Đậu Vạn Nguyên hại hay do muội muội con hai còn chưa biết được đâu. Con không thích thì nghe phong sẽ là gió. Nhưng nó là muội muội, cho con ăn cho con mặc, giúp con chăm sóc vợ con của con đó!
Vương Trí Bính câm như hến.
Vương Hành Nghi vẫn giận dữ vô cùng:
– Nếu Ánh Tuyết sai, nên làm gì thì làm thế, ta là phụ thân tuyệt đối sẽ không đùn đẩy trách nhiệm, ta cũng có thể cam đoan Ánh Tuyết sẽ không đùn đẩy trách nhiệm của mình nhưng nếu Đậu Đạc muốn đẩy cái c.h.ế.t của Triệu thị lên người Ánh Tuyết thì ta quyết sẽ không tha.
Vương Trí Bính cười khổ nói:
– Phụ thân, con không phải có ý đó. Con cảm thấy, Ánh Tuyết làm như vậy, dù sao cũng không ổn thỏa…
– Văn Úy, là phụ thân có lỗi với các con!
Vương Hành Nghi gọi tên con trưởng, thần sắc đột nhiên ủ rũ:
– Từ nhỏ con thông minh lanh lợi nhưng đến giờ cũng chẳng thể làm một tú tài, đệ đệ con từ nhỏ bị mọi người xem thường mà lớn lên, nhát gan yếu đuối, không có chính kiến. Muội muội con còn nhỏ vì mưu sinh mà phải xuất đầu lộ diện, làm sao so được với các thiên kim tiểu thư được cha mẹ nâng niu, tâm tư đơn thuần? Những điều ta ta đều biết cả, ta đều biết cả.
Ông quay mặt đi, sợ con nhìn thấy nước mắt của mình:
– Một tướng công thành vạn quân sĩ phơi thây, ta vì chính mình đã hại đến các con.
Nói xong, ông quay phắt lại, ánh mắt như chim ưng nhìn chằm chằm Vương Trí Bính:
– Nếu các con có gì sai, ta nguyện ý bồi thường người khác gấp ngàn lần vạn lần nhưng nếu muốn ta vì hư danh của chính mình mà đẩy các con vào chỗ c.h.ế.t thì bảo bọn họ g.i.ế.c ta đi!
Những lời nói mạnh mẽ âm vang trong vườn hoa.
Vương Trí Bính quỳ xuống trước mặt phụ thân, nước mắt làm mơ hồ tầm nhìn của hắn:
– Phụ thân, không liên quan gì đến người, là chúng con không giỏi giang, không tốt, làm người mất mặt…
