Sống Lại Tận Thế Tôi Lấy Lại Tất Cả, Một Đường Thành Thần - Chương 141: Căn Cứ Thí Sát, Màn Ra Mắt Đẫm Máu Của Nữ Chỉ Huy
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:02
Suốt dọc đường đi, bầu không khí cực kỳ áp lực.
Thông qua lời kể của Tống Lãng, Hình Diệc đã nắm được lai lịch của đối phương.
“Là Phàn Bằng sao?” Đáy mắt Hình Diệc hiện lên vẻ tàn nhẫn, “Tô Hồi, cậu dẫn người canh gác nghiêm ngặt khu vực giao giới thành phố A, nhất định phải bắt được bọn chúng cho tôi.”
“Thiếu gia, còn một nhóm người không rõ lai lịch khác đã lái trực thăng của Phàn Bằng đi rồi.”
Sắc mặt Hình Diệc càng thêm trầm xuống, hắn không ngờ chuyến đi này lại không thuận lợi như vậy: “Cậu có nhớ mặt bọn chúng không?”
“Bọn họ đều đeo mặt nạ đen trùm đầu, không nhìn rõ.” Tống Lãng lắc đầu, “Nhưng tôi nhìn thấy biểu tượng trên trực thăng của bọn họ.”
“Hình dáng thế nào?”
“Hình như là một hình tròn màu đỏ, bên trong có một vầng trăng đen.”
Đôi mắt Hình Diệc tối sầm lại: “Đó là biểu tượng của căn cứ Dạ Màn ở thành phố M.”
“Cái gì?” Tống Lãng nghe vậy có chút kinh ngạc, “Chúng ta đâu có đắc tội với họ, sao họ cũng đến cướp dầu?”
“Lần trước đi bàn chuyện hợp tác, người của căn cứ Dạ Màn chẳng phải rất khách khí sao?”
Một người đàn ông khác có vóc dáng tinh tráng lên tiếng, chính là Tô Hồi mà Hình Diệc vừa nhắc tới.
Hình Diệc không nói thêm gì nữa.
Lớp băng gạc dày trên người hắn vẫn đang rỉ m.á.u không ngừng, dù sắc mặt cực kỳ tái nhợt, nhưng lưng hắn vẫn thẳng tắp.
Lúc này Doãn An mới nhìn kỹ khuôn mặt hắn, dưới ánh hoàng hôn, đôi mắt phượng trên khuôn mặt tái nhợt kia đen láy thâm sâu, đuôi mắt xếch lên mang theo vài phần tùy tính lười biếng, giống hệt như một con ma cà rồng cao quý trong đêm tối.
Mọi người rất nhanh đã đến căn cứ Thí Sát.
Căn cứ Thí Sát được xây dựng tại khu nhà giàu của thành phố X, xung quanh khu nhà giàu có không ít người của căn cứ Thí Sát đứng gác, một khi xuất hiện tang thi sẽ lập tức bị tiêu diệt ngay.
Trực thăng từ từ hạ xuống, khoảng cách với mặt đất ngày càng gần, Doãn An nhìn xuống từ cửa sổ trực thăng.
Bên dưới chính là cổng vào của khu nhà giàu, nơi đó đang tụ tập rất nhiều người.
“Cho chúng tôi vào đi, làm ơn!”
“Cầu xin các người thu nhận chúng tôi đi mà!”
“Tôi có dị năng, tôi vừa thức tỉnh dị năng rồi, mau cho tôi qua, tôi đi kiểm tra!”
Chỉ thấy ở cổng lớn, mấy người đàn ông mặc đồng phục đang lần lượt kiểm tra tư chất của những người đó.
Số người có thể thông qua kiểm tra để vào căn cứ Thí Sát chỉ là thiểu số.
Mười người thì gần như chẳng có ai qua được.
Trực thăng bay tiếp về phía trước là một công viên giải trí rộng lớn, lúc này có rất nhiều dị năng giả đang huấn luyện, rèn luyện thân thể bên trong.
Vượt qua công viên, liền nhìn thấy khu phố thương mại.
Nhưng lúc này vật tư ở đây gần như đã bị dọn sạch, toàn bộ được cải tạo thành nơi ở tạm thời.
Đi tiếp về phía trước, chính là vô số biệt thự, dinh thự cao cấp!
Rất nhanh, trực thăng dừng lại trước một tòa nhà lớn nhất, sang trọng nhất.
Tòa nhà này trước mạt thế là một khách sạn suối nước nóng hào hoa.
Lúc này đã trở thành tòa nhà tổng bộ của căn cứ Thí Sát.
Tống Lãng thấy Doãn An vẫn luôn quan sát môi trường xung quanh, bèn nói nhỏ với cô: “Nơi này là khu vực của Hình thị.”
Doãn An nhướng mày, hóa ra trước mạt thế, nơi này chính là địa bàn của Hình Diệc.
Thảo nào bọn họ có thể nhanh ch.óng xây dựng căn cứ ở đây.
Mấy người đi về phía tòa nhà.
Những người đàn ông mặc đồng phục liền đón tiếp.
Bọn họ thì thầm báo cáo gì đó bên cạnh Hình Diệc.
“Để tôi giải quyết.” Hình Diệc nói xong, nhìn về phía Tống Lãng, “Cậu đưa cô ấy đi làm quen môi trường trước đi, tôi lên tầng cao nhất họp.”
“Vâng, thiếu gia.”
Tống Lãng gật đầu nhận lệnh, lập tức dẫn Doãn An đi về phía tòa nhà bên cạnh.
Tòa nhà bên cạnh rõ ràng là khu nhà ở nhiều hơn.
Trong cả tòa nhà đều là những người đàn ông cao lớn vạm vỡ.
Bọn họ thấy Tống Lãng dẫn theo một người phụ nữ đi tới thì nhao nhao nhìn sang.
Ánh mắt như lang như hổ.
Tống Lãng dẫn Doãn An lên thẳng tầng năm, nơi này đều là những phòng đơn sang trọng, quy cách cầu kỳ hơn các tầng khác không ít.
Rõ ràng là nơi ở của những dị năng giả có địa vị.
“Đây chính là nơi ở sau này của cô.”
Tống Lãng nói xong, đẩy cửa một căn phòng ra, bên trong, chiếc giường lớn mới tinh đã được trải sẵn chăn đệm, đồ dùng vệ sinh đầy đủ, thậm chí còn có điện!
Doãn An đi dọc đường, đã nhìn thấy rất nhiều tầng lầu không hề có điện.
Căn cứ Thí Sát này quả thực biết cách phân biệt đối xử.
Thấy cô không nói gì, Tống Lãng nhíu mày nhìn vào phòng.
Chê à?
Không thể nào, hắn đã đưa căn phòng tốt nhất của tòa nhà này cho cô rồi mà.
“Được, cảm ơn.”
Doãn An gật đầu cảm ơn, Tống Lãng lúc này mới yên tâm.
Lúc này, người ở cả hành lang đều đã đi ra, bọn họ nhao nhao nhìn về phía Doãn An, bàn tán xôn xao.
“Đúng lúc lắm, các người ở tòa nhà này đều là tiểu đội trưởng dị năng giả, tôi giới thiệu với các người một chút.”
Tống Lãng nhìn bọn họ, hắng giọng, chỉ vào Doãn An: “Cô ấy, sau này chính là chỉ huy trưởng dị năng giả của các người, tất cả dị năng giả, bao gồm cả tiểu đội trưởng đều phải nghe theo mệnh lệnh của cô ấy.”
“Đã rõ chưa!”
...
Im lặng.
Lặng ngắt như tờ.
Thậm chí, Doãn An còn có thể nhìn thấy sự cợt nhả trong mắt những người đó.
“Không phục tùng mệnh lệnh phải không, muốn tạo phản à!”
Tiếng quát này của Tống Lãng cực kỳ hung dữ.
Mọi người lập tức đứng nghiêm chỉnh cung kính: “Đã rõ, anh Lãng!”
Tống Lãng còn muốn nói thêm gì đó, bộ đàm của hắn bỗng sáng đèn.
Hắn đi vào phòng cầm bộ đàm trao đổi, Doãn An loáng thoáng nghe được giọng của Tô Hồi bên trong.
“Cái gì, nhanh như vậy đã có tung tích của bọn chúng rồi sao?”
“Không chắc chắn, tang thi quá nhiều, bị mất dấu rồi, cần cậu hỗ trợ.”
“Vậy tôi lập tức đến phối hợp với cậu.”
“Ừ, chúng tôi hiện đang đi về phía khu giao giới, cậu tốt nhất nên bao vây từ phía sau.”
Nói xong, Tống Lãng liền vội vàng muốn đi, hắn nhìn Doãn An: “Cô nghỉ ngơi trước đi, tôi có chút việc phải đi làm, lát nữa sẽ đưa cô đi làm quen môi trường sau!”
“Được, anh đi đi.”
Thấy vẻ mặt Doãn An thoải mái, Tống Lãng yên tâm sải bước rời đi.
Doãn An không quan tâm đến ánh mắt của những người ở hành lang, cô đi vào phòng, đóng cửa lại.
“Bốp!”
Cánh cửa khi sắp đóng lại thì bị bàn tay to lớn của một người đàn ông giữ c.h.ặ.t lấy khung cửa.
Doãn An quay người nhìn lại, chỉ thấy năm sáu người đàn ông cao lớn đang đứng ngoài cửa phòng mình.
Không chỉ vậy, ngày càng có nhiều người tụ tập về phía này.
Bọn họ ai nấy chiều cao đều không dưới một mét tám, đứng như vậy, cảm giác áp bức cực mạnh.
Nhưng điều này đối với Doãn An chẳng có chút ảnh hưởng nào.
Cô nhìn thẳng lại.
“Anh Tiêu, hay là thôi đi, cô ta là người do Tống Lãng đưa tới đấy.”
Một người đàn ông vóc dáng hơi thấp nói nhỏ.
“Cút!” Người đàn ông họ Tiêu kia vẻ mặt hung tàn, “Tiêu Mục Sinh tao là ai, tao mà phải sợ một thằng Tống Lãng à?”
“Vâng vâng vâng, anh Tiêu nói phải, bố của anh chính là tâm phúc dưới trướng Kỷ lão gia t.ử, địa vị đó đâu phải tầm thường!”
Gã đàn ông kia nịnh nọt liên hồi.
Người đàn ông tên Tiêu Mục Sinh sắc mặt cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
Hắn nhìn về phía Doãn An: “Con đàn bà kia, mày dựa vào việc bán thân để leo lên vị trí này phải không?”
Hắn nói, giơ một bàn tay lên:
“Con điếm nhỏ, biết không, tao tát một cái này xuống, mày có thể sẽ c.h.ế.t đấy.”
