Sống Lại Tận Thế Tôi Lấy Lại Tất Cả, Một Đường Thành Thần - Chương 52: Lộ Diện Nhan Sắc Thật, Thu Hoạch Xe Bọc Thép
Cập nhật lúc: 03/03/2026 18:33
Chiếc trực thăng này ngoại trừ phi công thì chỉ có một mình Cố Sách.
Doãn An đưa tay ra, được Cố Sách kéo mạnh một cái lên xe.
Cảm nhận được cổ tay quá mức mảnh khảnh của cô, Cố Sách khẽ nhíu mày.
Hắn nhìn Doãn An đang ngồi đối diện mình, toàn thân trên dưới, ngoại trừ n.g.ự.c và m.ô.n.g, những chỗ khác dường như chẳng có lấy hai lạng thịt.
“Mấy ngày nay, có phải cô không ăn uống đàng hoàng không?” Cố Sách hỏi.
“Hả?” Doãn An ngước mắt nhìn hắn, chớp chớp hai cái, vẻ mặt thành thật đáp: “Cơm nước bên ngoài rất tốt, bữa trưa màn thầu dưa muối, bữa tối cháo trắng. Chỉ là tiểu đội chúng tôi phần lớn thời gian đều làm nhiệm vụ bên ngoài, muốn tìm cái ăn cũng không dễ dàng.”
Nói xong cô rũ mắt xuống, ngoan ngoãn đáng thương.
“Gầy thành thế này, g.i.ế.c Tang thi còn liều mạng như vậy.”
Cố Sách nói, từ trong túi quần quân dụng móc ra một hộp thịt bò đưa cho Doãn An.
Doãn An nhìn hộp thịt bò đưa đến trước mắt, lại nhìn đôi mắt không rõ cảm xúc của Cố Sách dưới ánh ngược sáng.
Cô nhận lấy đồ hộp.
“Ăn đi.”
Cố Sách nói.
Doãn An gật đầu, mở nắp hộp.
Dưới cái nhìn chăm chú của Cố Sách, cô tháo khẩu trang xuống.
Ánh mặt trời vừa vặn bao phủ lấy cô, khuôn mặt kiều diễm đến cực điểm kia dần dần hiện ra, làn da như mỡ đông dưới sự chiếu rọi của ánh nắng tản ra vầng sáng nhu hòa, chiếc mũi tinh xảo vừa vặn, đôi môi nhỏ nhắn gợi cảm kiều diễm ướt át.
Một khuôn mặt, mỗi một đường nét đều hoàn mỹ không tì vết.
Kết hợp lại với nhau, càng là kinh vi thiên nhân.
Dưới sự tôn lên của nửa khuôn mặt dưới, đôi mắt vốn đã quyến rũ lại càng thêm nhiếp hồn đoạt phách.
Doãn An ngước đôi mắt mèo lên, đối diện với khuôn mặt không rõ biểu cảm của Cố Sách trong bóng tối, cười nói: “Vậy tôi ăn nhé.”
Nụ cười này khiến trái tim Cố Sách đập mạnh một cái.
Không thể kìm nén được sự kinh diễm trong mắt nữa, hắn ho nhẹ một tiếng, giọng nói từ tính khàn hơn bình thường rất nhiều: “Ừ.”
Đáp xong, Cố Sách kéo kéo cổ áo, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ là phong cảnh lại chẳng lọt vào đáy mắt.
...
Hai người suốt chặng đường không nói gì.
Trực thăng rất nhanh đã về đến căn cứ, Cố Sách nhìn về phía Doãn An: “Đeo khẩu trang lên.”
Mãi cho đến khi nhìn thấy Doãn An dùng khẩu trang che kín hơn nửa khuôn mặt, hắn mới mở cửa khoang.
Do dự một giây, Cố Sách nghiêng đầu bổ sung: “Bây giờ bên ngoài rất nguy hiểm, đừng tùy tiện tháo khẩu trang.”
Nói xong hắn dứt khoát nhảy xuống trực thăng.
“Được.”
Doãn An lập tức xuống theo: “Phó bộ trưởng, tôi phải đến Khu Đặc Hành, các đồng đội của tôi đều đang đợi tôi.”
“Được.” Cố Sách nhìn cô, gật đầu, lập tức gọi Uông Bưu tới: “Đưa cô ấy đến kho quân giới nhận một chiếc trực thăng và một chiếc xe bọc thép.”
“Rõ!” Uông Bưu nhận lệnh, dẫn Doãn An đi về phía kho quân giới.
Hai người vừa đi xa, Uông Bưu liền bật chế độ nói nhiều: “Đại muội t.ử, cô quá trâu bò rồi, Tinh Nhuệ Bộ chúng tôi chưa có ai được Phó bộ trưởng tặng xe bọc thép đâu, đừng nói chi là trực thăng!”
Doãn An cười cười cũng không nói gì.
Đến kho quân giới, quân nhân tuần tra ở đây rất nhiều.
Kho quân giới chiếm diện tích rất lớn, tổng cộng có mười mấy nhà kho kiểu pháo đài.
Do mạt thế ập đến vội vàng, có mấy nhà kho là được dựng lên ngay trong đêm, cũng không hoàn thiện, rất nhiều người đang tu sửa kiến trúc ở đây.
Uông Bưu dẫn Doãn An đến bên ngoài nhà kho thứ hai, quân nhân ngoài cửa hiển nhiên quen mặt Uông Bưu, không hỏi nhiều liền cho hắn vào.
Kiếp trước Doãn An không có cơ hội vào nơi này, cô vạn lần không ngờ tới, sau khi qua cổng lớn đi vào, bên trong còn có một cánh cửa nữa.
Cánh cửa bên trong này làm bằng chất liệu thép, cao hơn ba mét, ngoài cửa có mấy quân nhân bồng s.ú.n.g đứng gác.
Uông Bưu tiến lên lần lượt trả lời câu hỏi của bọn họ và xuất trình huy chương Tinh Nhuệ Bộ, hai người mới qua được kiểm tra.
Cửa lớn mở ra, những chiếc xe bọc thép được sắp xếp chỉnh tề đập vào mắt.
Hùng vĩ khí phái.
“Đội trưởng Dật Trần cũng ở đây à!”
Uông Bưu như nhìn thấy người quen cũ, sải bước đi về phía một chiếc xe bọc thép.
Doãn An tò mò nhìn sang, chỉ thấy chỗ đó có một chàng trai khí chất thanh lãnh đang đứng, cậu ta mặc áo sơ mi trắng, ngũ quan đẹp đẽ, đôi mắt màu hổ phách rất đặc biệt.
“Là anh à.” Cậu ta nhìn thấy Uông Bưu, khóe miệng gợi lên một nụ cười mỉm.
“Vừa khéo, đội trưởng kỹ sư cậu ở đây, chọn cho đại muội t.ử của chúng tôi một chiếc xe bọc thép tốt nhất đi!”
Uông Bưu vỗ vỗ vai cậu ta, lập tức chỉ vào Doãn An nói.
Đột nhiên phản ứng lại hai người không quen biết, Uông Bưu vỗ trán: “Xem cái đầu óc của tôi này, hai người không quen nhau!”
Hắn kéo Doãn An qua, nói: “Đại muội t.ử, giới thiệu với cô một chút, đây là Thẩm Dật Trần, là đội trưởng tất cả kỹ sư quân giới của căn cứ chúng ta, cậu ấy lợi hại lắm đấy, đám quân giới đỉnh cao nhất kia toàn dựa vào cậu ấy lắp ráp cải tạo!”
Lập tức hắn lại nói với Thẩm Dật Trần: “Vị đại muội t.ử này ấy à, tên là Nam Sênh, trâu bò lắm, hôm nay vừa gia nhập đội quân tinh nhuệ của chúng ta, một mình có thể đơn sát hơn một trăm con Tang thi!”
Nghe vậy, trong mắt Thẩm Dật Trần lóe lên vẻ bất ngờ, nháy mắt nhìn Doãn An với con mắt khác xưa, cậu ta gật đầu: “Xin chào, tôi là Thẩm Dật Trần.”
“Nam Sênh.” Doãn An lịch sự đáp lại.
“Việc này không nên chậm trễ, mau giúp chúng tôi chọn xe bọc thép đi!” Uông Bưu thúc giục.
Thẩm Dật Trần liền bắt đầu giới thiệu tính năng của từng chiếc xe bọc thép cho hai người.
Cậu ta vô cùng chuyên nghiệp, vài câu đã có thể diễn tả chi tiết ưu nhược điểm cũng như chức năng của từng chiếc xe.
Doãn An liếc mắt một cái đã nhìn trúng chiếc màu đen đỏ kia, nó khác với những chiếc xe bọc thép một màu xanh quân đội khác, rõ ràng là đã được cải tạo, thân xe màu đen, bốn phía có đường viền màu đỏ, vô cùng bá đạo.
“Tôi muốn chiếc kia.”
Doãn An chỉ vào chiếc xe bọc thép màu đen đỏ nói.
Đôi mắt Thẩm Dật Trần sáng lên, cậu ta nhìn về phía Doãn An: “Tại sao?”
“Thích.” Doãn An nói ngắn gọn súc tích.
Thẩm Dật Trần cười cười: “Chiếc đó là do tôi cải tạo.”
“Vậy chẳng phải là có duyên sao, chốt nó đi!” Uông Bưu nói, liền hấp tấp đi làm thủ tục cho Doãn An.
Thẩm Dật Trần thì dẫn Doãn An đi tìm hiểu một lượt các chức năng của chiếc xe bọc thép này.
Doãn An lúc này mới phát hiện, mình nhặt được bảo vật rồi.
Chiếc xe bọc thép này sau khi được Thẩm Dật Trần cải tạo, uy lực tăng lên ít nhất gấp đôi.
Đây là lần đầu tiên Doãn An cảm nhận sâu sắc tầm quan trọng của kỹ sư đối với quân giới.
Sau này căn cứ của cô, cũng vô cùng cần những kỹ sư ưu tú như vậy tồn tại.
Trực thăng thì không có quá nhiều mẫu mã, Doãn An tùy tiện chọn một chiếc.
Xe bọc thép và trực thăng đã chọn tạm thời để ở kho quân giới, dù sao những nơi khác trong căn cứ cũng không thích hợp để đặt hai thứ này.
Sau khi mọi việc xong xuôi, Doãn An liền trở về Khu Đặc Hành.
Đám người Trình Túc vừa thấy Doãn An trở về đều ùa lên đón: “Đội trưởng, sao cả ngày nay chị mới về, lo c.h.ế.t chúng tôi rồi, chúng tôi dùng bộ đàm liên lạc với chị cũng không có phản hồi!”
Doãn An lúc này mới nhớ ra, bộ đàm đã bị cô tắt lúc làm nhiệm vụ trước đó, vẫn chưa mở lại.
Cô lấy bộ đàm ra mở lên.
Đúng lúc này, một giọng nói dồn dập vang lên từ trong bộ đàm: “Lão đại! Chị có đó không lão đại, chúng tôi sắp không trụ được nữa rồi!”
Chính là giọng của Viên Hạo!
