Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 15
Cập nhật lúc: 25/03/2026 07:03
Giang Nguyệt bước nhanh vài bước đến trước mặt Giang Hựu:
“Tiểu Hựu, em định đi công xã à?"
Giang Hựu giữ xe đạp hờ hững hỏi ngược lại:
“Ừm, có chuyện gì sao?"
Giang Nguyệt cảm thấy thái độ của Giang Hựu có chút kỳ quái, bọn họ là chị em họ, bình thường quan hệ tuy không nói là tốt lắm nhưng nhìn chung vẫn ổn.
Hơn nữa Giang Nguyệt biết rõ Giang Hựu là người ưa ngọt không ưa mặn, cho nên lúc nào cô ta cũng giữ thái độ rất tốt khi cư xử với cô, cũng vì vậy mà thỉnh thoảng còn được hưởng chút hời từ chỗ Giang Hựu.
Nhưng thái độ hôm nay của Giang Hựu rõ ràng mang theo vài phần xa cách, Giang Nguyệt thậm chí còn có ảo giác rằng đối phương rất ghét mình.
Nghĩ như vậy Giang Nguyệt liền quan sát Giang Hựu kỹ càng hai cái, lại cảm thấy có lẽ là mình nghĩ nhiều rồi.
Chẳng phải Giang Hựu vẫn luôn như vậy sao, không thích chủ động chào hỏi ai, lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh nhạt.
Chính vì vậy mà những bậc cha chú trong thôn coi trọng vai vế không biết đã ghét bỏ cô đến mức nào rồi, trái lại lại làm hời cho cô ta, khiến cô ta nhận được không ít điểm chán ghét.
Giang Nguyệt mang theo vài phần đắc ý thầm kín, vẻ mặt lại ôn hòa thân thiết:
“Chẳng phải chị cũng định đi lên huyện sao, Tiểu Hựu cho chị quá giang một đoạn đến công xã đi, để chị đạp xe chở em cho."
Muốn để Giang Hựu đạp xe chở người đương nhiên là chuyện không thể nào rồi, nhưng bản thân mình chở cô qua đó thì với tính cách của Giang Hựu chắc chắn là mong còn chẳng được để bớt phải đạp một đoạn đường.
Giang Nguyệt chắc chắn trong lòng, tiến lên định đón lấy ghi đông xe đạp, tay Giang Hựu lệch đi một cái vẫn giữ vẻ hờ hững đó:
“Em thích tự mình đạp xe hơn."
“Cái tay chân g-ầy gò này của em cũng chẳng có sức mà chở chị đâu."
Nói xong liền đạp bàn đạp một cái rồi phóng xe đi mất.
Giang Nguyệt ngẩn người ra một lát, không thể tin nổi nhìn theo bóng lưng Giang Hựu đã đi xa, Giang Hựu từ khi nào mà lại khó lừa như vậy chứ, hơn nữa nhìn bộ dạng của cô dường như thực sự không muốn tiếp đón mình.
Nhưng mà tại sao chứ?
“Tiểu Nguyệt, sáng sớm thế này em định đi làm hay là đi đâu thế?"
Lưu Hạnh Hoa, ừm, chính là mẹ của Giang Tiểu Chí đấy, người vợ miệng mồm Lưu Hạnh Hoa, cô ta xách giỏ đi ngang qua nhìn thấy Giang Nguyệt đang đứng đờ người ra đó, vẻ mặt còn có chút u ám, không khỏi tò mò hỏi.
Giang Nguyệt định thần lại:
“Chị Hạnh Hoa."
Ánh mắt cô ta lóe lên một cái, hơi cúi mày xuống, giọng điệu mang theo vài phần oan ức:
“Em định đi lên huyện, đúng lúc gặp Tiểu Hựu cũng đi công xã nên định bảo em ấy đạp xe cho em quá giang một đoạn, ai ngờ em ấy lại nói không được, nói thích tự mình đạp xe chứ không muốn chở em."
Ngừng một lát cô ta lại nói:
“Thực ra công xã cũng không xa, em tự đi bộ qua đó cũng chẳng sao cả, nhưng mà dù sao cũng đều là người thân cả, em ấy lạnh lùng như vậy thực sự làm người ta thấy chạnh lòng quá."
Đều là người thân cả mà, lời này chắc chắn có thể gợi lên sự đồng cảm của Lưu Hạnh Hoa, từ đó nảy sinh sự bất mãn với Giang Hựu.
Với tính tình của Lưu Hạnh Hoa chuyện này chắc chắn sẽ nhanh ch.óng truyền khắp đại đội cho mà xem, ghen ăn tức ở mà, mọi người đều không có xe đạp chỉ có Giang Hựu là có, nghĩ thôi cũng biết là đáng ghét đến nhường nào rồi.
Tuy nhiên điều mà Giang Nguyệt không ngờ tới là Lưu Hạnh Hoa sau khi nghe xong lại nói:
“Tiểu Nguyệt à, tuy rằng người thân với nhau thì nên giúp đỡ lẫn nhau, nhưng em cũng không nhìn xem đó là cái xe đạp đấy, thứ đồ quý giá như thế chở thêm một người là thêm một phần trọng lượng, đổi lại là ai thì cũng phải xót chứ.
Em cũng nói rồi đấy công xã thực ra không xa đâu, mau đi bộ qua đó đi, đi sớm về sớm nhé."
Lưu Hạnh Hoa cảm thấy sâu sắc rằng Giang Nguyệt đứa nhỏ này tuy tốt nhưng lại không hiểu chuyện đời cho lắm.
Đó là xe đạp đấy, dù là người thân thì cũng không nên tùy tiện mở miệng như vậy được.
Giang Hựu tuy hào phóng nhưng người ta cũng đâu có ngốc chứ.
Giang Nguyệt:
“..."
Giang Hựu đạp xe đạp, đường sá thời này đừng nói là xi măng, ngay cả đường nhựa cũng rất ít, gồ ghề lồi lõm nên đạp xe cũng rất xóc, nhưng Giang Hựu lại vô cùng hào hứng vì đã rất nhiều năm rồi cô chưa được đạp xe đạp.
Nói cho cùng thì chuyện Giang Nguyệt bảo đạp xe chở cô đúng là lời ma quỷ, cô mới chẳng thèm bận tâm.
Huống hồ cô cũng không còn là Giang Hựu của trước kia chẳng biết gì nữa.
Kiếp trước khi gia đình cô gặp nạn thì Giang Nguyệt lại đang lúc đắc ý nhất, chồng cô ta thăng tiến đều đều, cô ta cũng theo quân đội vào làm ở xưởng của bộ đội, và nhanh ch.óng bước vào tầng lớp lãnh đạo của xưởng, sau đó lấy đó làm cơ sở để mở mang bờ cõi kinh doanh của mình.
Lúc đó Giang Nguyệt hoàn toàn có khả năng giúp đỡ bọn họ, Giang Liễu thậm chí đã từng chạy đến quân khu tìm Giang Nguyệt để hỏi vay chút tiền vượt qua khó khăn, ai ngờ ngay cả cửa doanh trại cũng không vào nổi, Giang Nguyệt căn bản không thèm gặp anh ta.
Kiếp trước Giang Hựu chỉ thấy thói đời nóng lạnh nhưng thực ra cũng có thể chấp nhận được.
Dù sao cho dù Giang Nguyệt từ nhỏ đến lớn nhận được không biết bao nhiêu sự giúp đỡ từ nhà cô, dù các anh trai của cô đối xử với cô em họ này như em gái ruột, nhưng người ta thực sự cũng không có nghĩa vụ phải giúp đỡ.
Thậm chí những người xung quanh đều oán trách cô quá quắt làm hại cả gia đình, thậm chí đến cuối cùng khi gia đình tan nát Giang Hựu cũng tưởng rằng tất cả đều là báo ứng cho việc tự mình làm tự mình chịu.
Mãi cho đến khi cô trọng sinh.
Sau khi trọng sinh cô không chỉ sở hữu được không gian kiến, mà còn có thêm được một số thông tin khác.
Ví dụ như thế giới mà cô đang sống thực chất là một cuốn sách có tên là “Mỹ nhân mềm mại những năm 70", nữ chính của cuốn sách chính là Giang Nguyệt, còn cô chẳng qua chỉ là một nhân vật phụ, nhóm đối chiếu làm nền cho sự tồn tại của nữ chính mà thôi.
Lại ví dụ như với tư cách là nữ chính Giang Nguyệt sở hữu một loại kỹ năng thiên phú gọi là sự thân thiện, kỹ năng này khiến cô ta dễ dàng nhận được thiện cảm của người khác và sở hữu vận may vô cùng tốt.
Mà loại kỹ năng thiên phú này tuy rằng lợi hại nhưng lại cần sự chán ghét của người khác để nuôi dưỡng, nói cách khác Giang Nguyệt cần ràng buộc với một người, người này càng bị ghét bỏ thì sự thân thiện của Giang Nguyệt càng mạnh, người này càng xui xẻo thì vận may của Giang Nguyệt càng tốt.
Mà người bị ràng buộc đó chính là cô.
Chẳng trách kiếp trước Giang Nguyệt mỗi khi gặp phải khó khăn trắc trở gì đều có thể gặp dữ hóa lành, trong cái rủi có cái may, trái lại là nhà cô cuộc sống vốn đang rực rỡ lại càng ngày càng kém đi, cứ như bị trúng phải lời nguyền gì đó vậy.
Giang Hựu cũng là sau khi biết được tất cả những chuyện này mới hiểu ra, không phải bọn họ trúng lời nguyền mà là bên cạnh bọn họ có một con sói mắt trắng đang chằm chằm nhìn bọn họ, sẵn sàng lao lên uống m-áu ăn thịt bất cứ lúc nào.
Nếu là trước kia Giang Hựu có lẽ ngay lập tức đã lao đến trước mặt Giang Nguyệt mà cho cô ta mấy cái tát cháy má rồi, nhưng dù sao cũng đã sống thêm được một đời nên cũng không còn bốc đồng như trước nữa.
Cô lại không có bằng chứng, cái gì mà nữ chính cái gì mà kỹ năng thiên phú chứ, nói ra thì đừng bảo là không ai tin, có khi còn bị chụp cho cái mũ tuyên truyền “tứ cựu" nữa ấy chứ.
