Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 212
Cập nhật lúc: 25/03/2026 12:16
Mao Quỳnh Phương dừng lại một chút, có chút chột dạ nói:
“Còn nữa, mẹ nó hơi keo kiệt.”
Thực ra không phải hơi, mà là vô cùng keo kiệt.
Nhưng mà Mao Quỳnh Phương cảm thấy lời thím Thái nói cũng không sai, tuy nói gánh nặng gia đình nặng nề nhưng thực tế đứa em trai lớn sắp có thể phụ giúp được rồi, hai anh em cùng nhau dìu dắt hai đứa em nhỏ, tính ra thực sự cũng còn ổn.
Chủ yếu cũng là vì dạo này bà ta đi khắp nơi nghe ngóng, khen Giang Hựu nức nở nhưng mãi mà vẫn chưa tìm được đối tượng phù hợp.
Lại nghe thím Thái nói một hồi kiểu như xem mắt một chút cũng chẳng sao, vạn nhất bọn họ thấy nhà họ Chu gánh nặng lớn còn bản thân Giang Hựu lại không chê thì sao?
Đám con gái nhỏ đều thích người tuấn tú, ngoại hình của Chu Vĩnh Bình thực sự là rất khá.
Mao Quỳnh Phương nghe xong cũng thấy có mấy phần đạo lý.
Tuy nhiên, bà ta vừa nói xong, Hạng Tín Đạt liền nhíu mày, nói:
“Cứ xem thêm đã, nghe điều kiện thế này thấy bình thường quá.”
Mao Quỳnh Phương:
“...”
Hạng Tín Đạt từ trước tới nay đã thấy cháu gái nhà mình tốt, bây giờ Giang Hựu đã có công việc chính thức, ông lại càng thấy ai hơi bình thường một chút đều không xứng với Giang Hựu.
Nhưng mà việc tìm đối tượng này cũng không phải là chỉ dựa vào việc ông thấy nhà mình được là được, mà còn phải để người khác nhìn trúng nữa chứ.
Mao Quỳnh Phương cảm thấy Hạng Tín Đạt đúng là kiểu đứng nói không đau lưng, ông cũng không nhìn xem bà ta vì muốn tìm cho Giang Hựu một người phù hợp đã tốn bao nhiêu công sức, khó khăn biết nhường nào.
Nhưng mà Mao Quỳnh Phương cũng không kiên trì nữa, dù sao đây cũng là cháu gái của Hạng Tín Đạt ông ta, hoàng đế ông còn chẳng vội thì thái giám như bà ta vội cái gì.
Mao Quỳnh Phương rất nhanh đã đi sang nhà bên cạnh trả lời thím Thái, thím Thái có chút thất vọng, khuyên nhủ:
“Đàn ông thì biết cái gì chứ?
Bà xem dạo này bà cũng tốn không ít công sức rồi đúng không, chẳng phải cũng chưa tìm được người thích hợp sao?
Người nông thôn này, công việc ở công xã này, chỉ riêng hai điều kiện này thôi là rất nhiều người đã không bằng lòng rồi.
Tôi cũng biết con bé đó xinh đẹp, nhưng mà việc tìm đối tượng sống qua ngày này không ít người cũng chẳng nhìn vào tướng mạo đâu.”
Mao Quỳnh Phương:
“Chao ôi, tóm lại nó vẫn là người nhà lão Hạng, tôi làm bác gái cũng chẳng tiện nói gì, ưng hay không ưng, sau này lại rước về một hồi oán trách.”
Đây là ý không muốn quản chuyện này nữa.
Thím Thái bất lực, đợi sau khi Mao Quỳnh Phương đi khỏi liền sang nhà bà cụ Tào ở bên cạnh.
“Tôi thực sự là tốn hết lời hết lẽ rồi, Mao Quỳnh Phương thì đồng ý rồi, vấn đề là lão Hạng nhà họ không đồng ý.”
Sắc mặt bà cụ Tào có chút khó coi:
“Nhà họ đúng là chẳng biết điều chút nào, chẳng qua chỉ là một con bé nông thôn, may mắn tìm được công việc, lại còn là ở công xã, nói đi nói lại chẳng phải vẫn chưa thoát khỏi cái gốc nhà quê sao?
Điều kiện như vậy, cháu trai tôi tìm nó còn thấy miễn cưỡng nữa là, bọn họ cư nhiên còn có mặt mũi mà kén cá chọn canh.”
Bà ta bô bô nói một hồi, không ngoài việc khen cháu trai mình ưu tú thế nào, bọn họ nhìn không trúng cháu trai bà ta đều là mắt mù hết rồi.
Thím Thái cũng cạn lời, nếu không phải vì hôn sự của con gái nhà mình, bà ta mới lười để ý tới mụ già cay nghiệt này.
Lúc này cũng đành phải hùa theo vài câu lấy lệ.
Đợi sau khi thím Thái đi, bà cụ Tào nhổ một ngụm nước bọt, lầm bầm:
“Đúng là đũa mốc mà đòi mâm son chẳng biết thân biết phận, cái loại con gái nhà bà, cao chưa bằng cái bệ bếp mà còn muốn tìm đối tượng trong đại viện Huyện ủy, đúng là chẳng biết điều chút nào.”
Đừng thấy bà ta đồng ý ngon ngọt vậy thôi, thực tế bà ta chẳng hề nghĩ đến việc giúp con gái thím Thái giới thiệu đối tượng thật.
Bà cụ Tào vừa lầm bầm c.h.ử.i rủa vừa ra khỏi viện, đi tới nhà Chu Vĩnh Bình cách đó hai cái sân.
Bà ta cũng không vào cửa nhà họ Chu, bà ta với cô em dâu đã sớm trở mặt với nhau rồi, cô em dâu năm xưa đã từng nói, bảo người nhà họ Tào bọn bà đừng bao giờ bước chân vào cửa nhà họ Chu nữa, bà ta thực sự suýt chút nữa tức đến hộc m-áu, dứt khoát cũng không thèm đi lại với nhà họ Chu nữa.
Đương nhiên, cháu trai thì vẫn phải đi lại, đứa trẻ này hoàn toàn không giống mẹ nó, đứa trẻ này hiếu thảo lại còn chu đáo.
Bà cụ Tào nhờ người vào gọi Chu Vĩnh Bình ra, nói với anh ta lời của thím Thái.
Chu Vĩnh Bình dáng người cao g-ầy, trắng trẻo thư sinh, quần áo trên người cũng được chăm chút sạch sẽ.
Anh ta yên lặng đợi bà cụ Tào nói xong mới bất lực mỉm cười:
“Bà bác Mao nhà họ vốn là người trong xưởng chúng ta, đối với tình hình nhà cháu chắc chắn là hiểu rõ, ước chừng vẫn là cảm thấy gánh nặng gia đình quá nặng nề đi.
Cháu biết bên ngoài có rất nhiều người đều nghĩ như vậy, nhưng thực tế không phải vậy đâu.
Mẹ cháu bình thường sẽ nhận một số việc vặt ở phố về làm thêm để bù đắp chi tiêu, mấy đứa em cũng đều nghe lời, hơn nữa, vợ của mình cháu làm sao có thể để cô ấy chịu khổ được chứ?”
Bà cụ Tào xót xa nói:
“Chứ còn gì nữa, chỉ tại đám người bên ngoài rảnh rỗi nói năng xằng bậy.
Hay là chúng ta lại đi tìm người khác xem sao?”
Chu Vĩnh Bình cúi đầu cười một cái, bụng bảo dạ mụ già này đúng là chẳng biết điều, nếu mà dễ dàng tìm được người phù hợp như vậy thì anh ta có thể nhìn trúng đứa cháu gái của người nhà chồng Mao Quỳnh Phương sao?
Hơn nữa đứa em thứ hai của anh ta sắp tốt nghiệp rồi, việc nhờ vả quan hệ tìm việc làm chẳng phải tốn tiền sao?
Hai đứa em nhỏ bên dưới trông chừng cũng sắp tốt nghiệp cấp hai rồi, bất kể là có đỗ cấp ba hay không thì cũng đều phải tốn không ít tiền.
Chỗ nào cũng cần đến tiền, anh ta không tìm được người nhà vợ có điều kiện dư dả thì làm sao được?
Anh ta có nghe nói qua, chồng của Mao Quỳnh Phương đối với đứa cháu gái này thực sự còn tốt hơn cả con đẻ, còn nữa nghe nói mấy anh em nhà họ đều như vậy, từ nhỏ đã coi đứa cháu gái này như báu vật mà nuông chiều.
Đã là luôn nuông chiều thì không thể nào kết hôn xong là không phụ giúp nữa đúng không?
Có cả một đại gia đình các bác các chú anh em phụ giúp như thế, cuộc sống này muốn không tốt cũng khó nhỉ?
Càng đừng nói bản thân cô gái này đã có công việc, cưới cô ấy đồng nghĩa với việc cưới một công việc về nhà đấy, sau này để cô ấy giao hết tiền lương cho mẹ anh ta, chẳng phải tương đương với việc trong nhà có thêm một suất lương sao?
Còn về việc người làm ở công xã, cái đó có gì quan trọng, chỉ cần tiền ở trong nhà, người ở đâu mà chẳng được, người không ở huyện lỵ anh ta lại càng thảnh thơi tự tại hơn.
Tóm lại, Chu Vĩnh Bình cảm thấy không còn ai phù hợp hơn cô gái tên Giang Hựu này nữa.
“Bác à, người ta nói gả con gái thì nhìn cao, cưới vợ thì nhìn thấp, cánh đàn ông chúng ta chắc chắn không thể giống phía nhà gái được đúng không?
Mặt mũi còn chưa thấy nữa mà bọn họ đã từ chối chúng ta rồi, phần lớn cũng là trong lòng còn e ngại thôi, cái này thực ra chẳng có gì to tát, có một số chuyện chúng ta gặp mặt nói rõ chẳng phải là xong sao?
Cháu nghĩ cô gái đó đã có thể làm nhân viên thu mua ở cửa hàng cung ứng thì chắc chắn tính tình cũng phóng khoáng, bác hay là thế này, bác nhờ thím Thái nghe ngóng xem lần này cô ấy tới huyện là làm gì, khi nào về công xã, cháu xem có cơ hội nào gặp mặt trực tiếp cô ấy một lần không, trực tiếp đem tình hình của cháu nói rõ với cô ấy.”
