Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 216
Cập nhật lúc: 25/03/2026 12:16
Anh ta cứ ngỡ là Mao Quỳnh Phương tuy rằng từ chối thím Thái nhưng sau khi về nhà vẫn nhịn không được mà nhắc tới hạng người như anh ta, kết quả lại nghe Giang Hựu nói:
“Bác ấy bảo ở nhà máy cơ khí có một công nhân, trong nhà có bà mẹ vừa keo kiệt vừa khó tính, mấy đứa em trong nhà thì ăn tàn phá hại chẳng được tích sự gì, còn bản thân anh ta nữa, lại còn tằng tịu qua lại với nữ công nhân tạm thời trong xưởng, thực sự chẳng phải hạng người tốt lành gì, thế mà cư nhiên còn muốn sang nhà chúng tôi dạm hỏi, cũng may là đám con gái nhà chúng tôi đều có đối tượng cả rồi, bác gái tôi bảo mình đã từ chối thẳng thừng ngay tại chỗ, còn nhổ một bãi nước bọt vào mặt người làm mai kia nữa cơ.”
Chu Vĩnh Bình:
“...”
Cô từng chữ từng câu không nhắc tới Chu Vĩnh Bình anh ta, nhưng lại từng chữ từng câu đều đang mắng nhiếc Chu Vĩnh Bình anh ta.
Sắc mặt Chu Vĩnh Bình lập tức xanh mét, đặc biệt là lúc Giang Hựu nói đến việc tằng tịu với nữ công nhân tạm thời, tim anh ta thót lại một cái.
Việc anh ta qua lại với nữ công nhân tạm thời đó vẫn luôn được giấu kín, đừng nói là người trong xưởng, ngay cả mẹ anh ta cũng không biết, không ngờ cư nhiên lại bị Mao Quỳnh Phương biết được.
Chẳng trách, chẳng trách thím Thái có quan hệ tốt với Mao Quỳnh Phương đi nói giúp cũng chẳng có tác dụng gì, thì ra người ta đã quá rõ ràng chuyện nhà anh ta rồi.
Chu Vĩnh Bình trong nháy mắt liền dập tắt ý định tìm Giang Hựu làm đối tượng.
Anh ta muốn tìm người nhà vợ có thể phụ lực, chứ không muốn tìm người nhà vợ có người đ-ánh anh ta đâu.
Hơn nữa nghe mấy lời Mao Quỳnh Phương nói này, ước chừng cho dù anh ta có dỗ dành được Giang Hựu đi nữa thì đám bề trên nhà họ e là cũng sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân này.
Mấu chốt quan trọng nhất là, Giang Hựu này dường như cũng không dễ dỗ dành như trong tưởng tượng.
Anh ta cứ ngỡ loại con gái nông thôn chưa từng thấy qua thế giới bên ngoài thế này, cộng thêm lại được gia đình nuông chiều mà lớn lên chắc chắn là không có tâm cơ gì rất dễ dỗ dành, nhưng thực tế là vẻ ngoài cô trông thực sự trẻ trung, xinh đẹp và đơn thuần, thậm chí đôi mắt còn trong veo một cách đặc biệt, nhưng mà khi cô mặt không cảm xúc nhìn một người, tia sáng nơi đáy mắt rõ ràng là sắc lẹm và nhạy bén.
Không hiểu sao Chu Vĩnh Bình luôn cảm thấy bị cô nhìn như vậy, anh ta liền nhịn không được mà căng thẳng, căng thẳng đến mức thậm chí còn hơi đổ mồ hôi lạnh.
Anh ta đúng là rút lui chỉ trong một giây, cười gượng gạo:
“Cũng không biết bác Mao đang nói về ai, tôi thì chưa từng nghe qua chuyện này.
Đồng chí Giang Hựu, nếu cô đang bận vậy thì để khi khác có cơ hội tôi lại tìm cô thỉnh giáo.”
Anh ta tự tìm cho mình một cái bậc thang, ra vẻ như tìm Giang Hựu là có việc chính sự, nói xong liền vội vàng xoay người định bỏ đi.
Kết quả lại nghe thấy phía sau giọng nói của Giang Hựu trong trẻo vang lên:
“Bác gái tôi nói chính là anh đấy, Chu Vĩnh Bình ở nhà máy cơ khí, anh đã tằng tịu qua lại với nữ công nhân tạm thời thì cũng đừng có chê người ta không phải công nhân chính thức nữa, cưới người ta không tốt sao?
Ồ, chê người ta nghèo chứ gì, chậc chậc, làm người không thể như thế được đâu nhé.”
Chân Chu Vĩnh Bình mềm nhũn, vấp ngã một cái đau điếng, cũng chẳng màng tới đau đớn nữa, bò dậy liền cắm đầu chạy biến.
Anh ta giả vờ giả vịt bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên t.h.ả.m hại thế này ở bên ngoài, hiềm nỗi anh ta lại hoàn toàn không dám dừng lại để tranh luận với Giang Hựu, Chu Vĩnh Bình có một trực giác mơ hồ, cho dù có ở lại tiếp tục tranh luận với Giang Hựu thì người mất mặt cũng chỉ có thể là bản thân anh ta mà thôi.
Hơn nữa anh ta cũng sợ Giang Hựu thực sự bóc trần chuyện của anh ta với nữ công nhân kia ra, dù sao nghe lời này của Giang Hựu dường như thực sự rất hiểu rõ chuyện của anh ta.
Đúng là quỷ quái thật.
Chu Vĩnh Bình tháo chạy t.h.ả.m hại, Giang Hựu nhướng mày, xì một tiếng cười khinh bỉ.
“Đồng chí Giang nhỏ này, những lời cô vừa nói là thật à?
Chàng trai đó trông cũng sáng sủa ngay ngắn vậy mà sau lưng lại tằng tịu với nữ công nhân, còn chê người ta nghèo không muốn cưới à?
Lãnh đạo lớn đã nói rồi, yêu đương mà không muốn kết hôn chính là lưu manh, anh ta chính là đang làm trò lưu manh đấy!”
Cái nơi nào cũng có người thích xem náo nhiệt, huống chi là loại tin đồn tình ái nam nữ thế này, đừng thấy bọn họ đã tan họp rồi nhưng mọi người cư nhiên vẫn cứ quanh quẩn gần đó nhất quyết không chịu đi xa, từng người một đều dỏng tai lên nghe Giang Hựu bọn họ nói chuyện đấy thôi.
Chẳng phải sao, Chu Vĩnh Bình vừa đi, lập tức có người tò mò dò hỏi.
Giang Hựu cười vẻ vô tội:
“Cháu cũng là nghe người ta nói lại thôi ạ.”
Người hỏi chuyện tự mình đưa ra suy luận hợp lý:
“Chắc chắn là thật rồi, nhìn cái điệu bộ chột dạ của chàng trai đó mà xem.
Ôi chao, cũng may đấy nhé, cô nói xem nếu cô không biết chuyện này chẳng phải đã bị anh ta lừa rồi sao?
Chàng trai đó nhìn lướt qua trông cũng ra dáng con người lắm đấy chứ.”
“Chứ còn gì nữa, lại còn là công nhân nhà máy cơ khí nữa chứ, người này tướng mạo tốt, công việc cũng tốt, bình thường ai không biết chẳng phải đều bị lừa hết sao?”
Bên cạnh có người xen vào nói:
“Bà lo hão rồi, đồng chí Giang nhỏ đã nói rồi, cô ấy có đối tượng rồi, còn là lính cơ mà.”
Đúng lúc này, bỗng nhiên có người nói:
“Ơ, đồng chí Giang nhỏ ơi, anh bộ đội giải phóng quân này không phải là đối tượng nhà cô đấy chứ?
Đồng chí giải phóng quân này, anh là tới tìm người phải không, có phải tìm đồng chí Giang Hựu ở đại đội Tiểu Yển không nhỉ?”
Giang Hựu xoay người lại liền thấy Tần Liễm chẳng biết đã tới từ lúc nào, đang đứng ở một bên cổng, cách cô chỉ chừng vài mét.
Tần Liễm xuyên qua đám đông đối mắt với Giang Hựu một cái, rạng rỡ mỉm cười, sau đó nói với người vừa bắt chuyện với mình:
“Chào đồng chí, tôi là Tần Liễm, tôi đúng là tới tìm đồng chí Giang Hựu ở đại đội Tiểu Yển.”
Những người xung quanh lập tức bắt đầu hò reo:
“Đồng chí Giang nhỏ ơi, đối tượng của cô tới tìm cô kìa!”
“Đồng chí Tần này, đồng chí Giang nhỏ của chúng tôi là vô cùng xuất sắc đấy nhé, anh phải đối xử tốt với cô ấy một chút, nếu không cẩn thận bị người ta đào góc tường đấy nha.”
“Tôi thấy đồng chí Tần của chúng ta cũng rất xuất sắc mà, anh bộ đội cụ Hồ mà, với đồng chí Giang nhỏ rất xứng đôi nha!”
“Đúng rồi, đồng chí Giang nhỏ là cháu gái của Hạng Tín Đạt phải không, ái chà cái lão già này đợt trước còn ở đơn vị âm thầm nhờ mọi người giúp đỡ tìm cho cháu gái lão một đối tượng phù hợp cơ đấy, đồng chí Giang nhỏ đã tìm được đối tượng xuất sắc thế này rồi mà lão già đó cư nhiên không hé răng một lời.”
“Chứ còn gì nữa, tôi đây còn bảo vợ tôi ra bến xe khách giúp lão già đó để mắt tới một chút cơ, chao ôi, tôi phải mau về nhà bảo vợ tôi một tiếng, đừng có bận rộn mù quáng nữa.”
Những người tham gia cuộc họp không chỉ có nhân viên thu mua của các cửa hàng cung ứng công xã mà còn có nhân viên thu mua của cửa hàng cung ứng huyện, đương nhiên những người giúp việc cho hội nghị cũng là người của cửa hàng cung ứng huyện, những người này đều là đồng nghiệp của Hạng Tín Đạt.
