Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 230
Cập nhật lúc: 25/03/2026 12:18
“Tần Liễm nhướng mày nhưng không nói gì, nhận lấy tay lái xe đạp rồi đạp đi.”
Vương Kiến Quốc không tin lắm lời của Giang Hựu, sống cùng làng cùng xóm bấy lâu, Hạng Xuân Lan là người như thế nào ông còn không biết sao?
Hơn nữa, nói dạo này bận, dạo này bận chỗ nào chứ, suốt cả năm trời thì khoảng thời gian này là rảnh rỗi nhất rồi.
Tuy nhiên ông cũng không phải hạng người thích lo chuyện bao đồng, dẫu sao cũng không hỏi đến cùng.
Thêm nữa là thời gian cũng không còn sớm, phải mau ch.óng về nhà ăn cơm trưa.
Còn nữa, phải đem bằng khen đóng khung kính treo lên văn phòng đại đội nữa chứ.
Ông đã đặc biệt mua một cái khung kính chỉ để treo bằng khen lên đó.
Thật xúc động.
Cùng là chở một người ở phía sau, Tần Liễm đạp xe nhẹ nhàng hơn Vương Kiến Quốc nhiều.
Giang Hựu dứt khoát chào Vương Kiến Quốc và Tôn Mậu Tài một tiếng, hai người vèo một cái đã đạp xe đi trước rồi.
“Chà, đúng là anh bộ đội có khác, chở thêm một người mà còn đạp nhanh hơn cả tôi lúc đi một mình."
Vương Kiến Quốc không khỏi cảm thán, “Đồng chí Tần này trông khá đẹp đôi với Giang Hựu nhà mình đấy, cái này gọi là gì nhỉ, trai tài gái sắc.
Chẳng biết Hạng Xuân Lan có đổi tính không, có một người con rể tương lai tốt như vậy mà cũng chẳng thấy bà ấy đi khoe khoang khắp nơi."
Tôn Mậu Tài cũng nói:
“Đồng chí này quả thực miễn cưỡng xứng với Giang Hựu, nhưng đồng chí Tần ở Quân khu tỉnh, sau này hai đứa mà kết hôn thì Giang Hựu phải lên tỉnh tùy quân rồi nhỉ?"
Nếu Giang Hựu lên tỉnh thì sau này bọn họ làm ruộng thí điểm gặp vấn đề biết tìm ai?
Ông thật sự là đã bắt đầu lo lắng chuyện này rồi.
Vương Kiến Quốc:
“Chà, đúng là cái lý đó thật!"
Chuyện này thật sự là, phượng hoàng vàng của đại đội bọn họ sắp sửa bay theo người khác rồi!
Tạm gác lại việc Vương Kiến Quốc và Tôn Mậu Tài đã bắt đầu lo lắng, phía bên kia Tần Liễm đang đạp xe đạp, quay đầu nhìn Giang Hựu một cái:
“Đồng chí Giang Hựu, có phải em có chuyện gì muốn nói với anh không?"
Giang Hựu túm lấy áo anh, có chút chột dạ, nhưng vẫn cố ra vẻ mạnh miệng nói:
“Em có chuyện gì muốn nói với anh đâu, em là có chuyện muốn nói với bố mẹ em kìa.
Dạo này bận quá, em quên béng mất chuyện nói với bọn họ là em đang yêu đương rồi."
Mặc dù lúc đầu còn nói rất to, bày ra dáng vẻ đầy lý lẽ, nhưng đến cuối cùng vẫn là chột dạ, không chỉ giọng nói nhỏ đi mà lời nói cũng lí nhí trong cổ họng.
Tuy nhiên Tần Liễm vẫn nghe rõ.
Anh bóp phanh xe, đôi chân dài nhẹ nhàng chống xuống đất, quay đầu nhìn Giang Hựu, rõ ràng là đã nghe thấy nhưng vẫn có chút không thể tin nổi:
“Em thế mà lại quên nói với người nhà sao?"
Giang Hựu dứt khoát thừa nhận:
“Thì là quên mất rồi."
Cô bày ra bộ dạng đúng là quên rồi đấy, anh làm gì được tôi, Tần Liễm suýt nữa thì bật cười vì tức, nhìn cô chằm chằm vài cái.
Thế nhưng bình thường chỉ cần một cái liếc mắt nhẹ nhàng thôi cũng đủ khiến đám lính dưới trướng im phăng phắc, vậy mà cái khí thế đó đặt ở chỗ cô lại chẳng có chút tác dụng nào.
Cô không những không sợ mà còn lườm lại anh một cái.
Tần Liễm bất lực, cuối cùng thở dài một tiếng, cam chịu nói:
“Vậy giờ về nói với bọn họ."
Cứ tưởng lần này đi là đường đường chính chính đến nhà mẹ vợ, ai dè đâu hóa ra vẫn còn là một hộ khẩu đen.
Chẳng mấy chốc đã đến đại đội Tiểu Yển.
Trong thôn có khá nhiều xã viên nhận ra Tần Liễm, anh bộ đội giải phóng đã giúp bắt bọn buôn người mà, nghe nói còn là đồng đội của chồng Kiều Thúy Lan nữa.
Mặc dù lạ lẫm không biết tại sao Tần Liễm lại đến đại đội bọn họ lần nữa, nhưng nhìn thấy Tần Liễm, mọi người đều cười hì hì chào hỏi:
“Đồng chí Tần."
Tần Liễm cũng mỉm cười đáp lại, nhưng đôi chân không hề chậm lại chút nào, nhanh ch.óng đạp xe qua con đường thôn.
Có người nói:
“Ơ, người đồng chí Tần chở đằng sau có phải là Giang Hựu không?"
“Tôi thấy cũng giống đấy, sao đồng chí Tần lại chở Giang Hựu về nhỉ?"
Thời buổi này xe đạp cũng không phải muốn chở người là chở đâu, đặc biệt là nam nữ thanh niên, không phải quan hệ yêu đương thì không được tùy tiện chở sau xe, chuyện này rất có thể sẽ bị người ta báo cáo đấy.
Nhưng mà, vừa rồi lướt qua quá nhanh, mặc dù mọi người cảm thấy trông giống Giang Hựu, nhưng cũng không chắc chắn lắm, nên xì xào vài câu rồi cũng không nói thêm gì nữa.
Cũng không thể làm hỏng thanh danh của Giang Hựu được.
Mà ở bên kia, Giang Hựu và Tần Liễm đã về đến nhà.
Cả nhà ngây người nhìn Giang Hựu, nửa ngày trời cũng không phát ra được tiếng nào.
Bọn họ ở đây đang vui vẻ chuẩn bị bữa trưa, chỉ để đợi Giang Hựu mang bằng khen về ăn mừng một trận thật linh đình, ai ngờ bằng khen thì mang về rồi thật, nhưng người cũng dắt thêm về một người nữa.
Hơn nữa Giang Hựu vừa mở miệng đã quăng ra một quả b.o.m, nói đây là đối tượng mà cô đã tìm hiểu được một thời gian rồi.
Đối tượng, lại còn là tìm hiểu được một thời gian rồi.
Sau đó cô còn nói, mình bận quá nên quên mất nói với gia đình chuyện này.
Một câu “bố không đồng ý" của Giang An Quốc bị nghẹn cứng ngay cổ họng.
Ông thực sự không muốn đồng ý.
Đồng chí Tần này bọn ông đều biết, người thì rất tốt, nghe nói cũng rất có tiền đồ, nhưng anh là lính, con gái ông gả đi là phải tùy quân rồi.
Trong lòng ông là muốn con gái gả càng gần càng tốt, tốt nhất là rảnh rỗi là ông có thể đi bộ sang thăm con gái được.
Nhưng nếu gả đi tùy quân thì cả năm trời ông biết gặp con gái ở đâu?
Cả đời thật thà như Giang An Quốc, thật sự đã lấy hết can đảm định phản đối, thế nhưng con gái đã nói là đã tìm hiểu được một thời gian rồi, vả lại còn là do chính cô quên nói nữa.
Nghe kiểu gì cũng thấy là con gái nhà mình không đáng tin cậy.
Những lời định nói ra lại bị ông nuốt ngược trở vào.
Hạng Xuân Lan há miệng, bà cũng cảm thấy con gái mình không đáng tin cậy, nhưng cho dù con gái mình không đáng tin cậy đi nữa thì bà cũng sẽ không thừa nhận.
Sau khi lấy lại tinh thần, bà cố tỏ ra vẻ bình thản, sắp xếp nói:
“Được rồi, chẳng phải chỉ là nhất thời quên nói thôi sao, đều là chuyện nhỏ cả.
Nào nào nào, Tiểu Tần à, mau ngồi đi, vừa vặn cơm trưa cũng xong rồi, chúng ta ăn cơm trước đã."
Những người khác nhìn nhau, Thái Văn Lệ thầm nghĩ, vẫn phải là mẹ chồng thôi, chuyện lớn như thế này mà bà lại nói là chuyện nhỏ.
Nhưng Hạng Xuân Lan đã nói như vậy thì mọi người cũng đều động tay động chân.
Thái Văn Lệ và Vu Phán Đệ vội vàng vào bếp bưng thức ăn, Giang Bách và Giang Liễu cũng chào mời Tần Liễm ngồi xuống, ngay cả Khoai Tây Nhỏ và Khoai Môn Nhỏ cũng tò mò nhìn Tần Liễm một cái, sau đó ngoan ngoãn leo lên ghế băng.
