Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 247
Cập nhật lúc: 25/03/2026 17:03
“Nhưng nhìn hoa giấy Tần Liễm dán, anh vẫn nuốt những lời phản bác vào trong lòng.
Anh lúc nãy cũng dán hoa giấy, đừng nói là dán lệch, dán lệch đã là tốt rồi, anh là trực tiếp làm hoa giấy rách nát, rách đến mức tan tác chim muông.
Cũng may là chị dâu lúc đó đặc biệt cắt thêm một ít, nếu không nhỡ đâu không đủ dán, Tần Liễm chẳng phải sẽ nổi cáu với anh sao?”
So với Khang Chính Thanh, Ông Bằng Phi thì thông minh hơn nhiều, tuy cũng thổi vỡ mấy quả bong bóng nhưng anh lẳng lặng không lên tiếng, trực tiếp đổi quả khác tiếp tục thổi.
Phàn nàn với Tần Liễm làm gì chứ, chẳng phải sự mỉa mai đều là tự chuốc lấy sao?
Khang Chính Thanh vẫn cứ lải nhải:
“Cậu nói xem kết hôn thì cứ kết hôn đi, dán một tờ hỉ đỏ là được rồi, còn bày đặt bong bóng làm gì, chẳng phải là rảnh rỗi quá sao?"
Anh cảm thấy đồng chí Giang Hựu xinh đẹp thì xinh đẹp, đảm đang thì đảm đang, nói về chuyện cưới vợ mà cưới được người như vậy thì cũng coi như là trăm người có một rồi, nhưng mà chiều chuộng cũng thực sự khó chiều chuộng, chẳng qua là kết hôn thôi mà, bày vài mâm tiệc ăn một bữa cơm là xong, cô ấy thì lại khác, vừa muốn ở nhà khách lại vừa muốn thổi bong bóng, đúng là biết vẽ chuyện nha!
Có thể thấy cái cô gái trăm người có một này thực sự không phải người bình thường có thể cưới nổi.
Tần Liễm nhìn anh một cái, cười khẽ một tiếng:
“Tôi nói này, thảo nào vợ cậu ba ngày hai bữa lại đuổi cậu ra khỏi nhà đấy."
Khang Chính Thanh:
“!!!"
Chuyện anh ba ngày hai bữa bị vợ đuổi ra khỏi nhà chỉ có thể chạy đến văn phòng ngủ, sao Tần Liễm lại biết được?!
Để không cho người ta biết, anh ngày nào cũng trời chưa sáng đã chạy về cửa nhà, giả vờ như vừa mới từ trong nhà đi ra cơ mà.
“Tần Liễm cậu nói gì thế, làm gì có chuyện đó."
Anh ch-ết vinh còn hơn sống nhục mà cãi cố.
Tần Liễm lười chẳng buồn nói thêm.
Ông Bằng Phi không nhịn được cười ha ha.
Khang Chính Thanh còn tưởng mình giấu giếm tốt lắm, thực ra mấy nhà hàng xóm sống quanh đó ai mà chẳng biết chứ, dù sao mọi người đều là lính tráng, ai nấy đều thính tai mắt tinh, mấy cái động tác nhỏ của Khang Chính Thanh mà họ không phát hiện ra thì lên chiến trường chẳng phải là mù sao?
“Ôi chao, mọi người náo nhiệt quá nhỉ."
Cửa phòng đang mở, Triệu Huệ Mẫn đứng ở cửa nhìn quanh một lượt, ngạc nhiên nói:
“Ôi mẹ ơi, ba người đàn ông các cậu mà lại trang trí căn phòng này ra ngô ra khoai phết nhỉ!
Cái bong bóng này còn buộc thành hình bông hoa nữa chứ, trông thật đẹp, còn cả tấm hoa giấy hỉ thượng lông mi này nữa, cắt đẹp thật đấy!"
“Thật sao thật sao, để em xem nào."
Cô bé đi sau Triệu Huệ Mẫn lập tức tò mò ghé đầu vào, nhìn một cái liền kêu lên ngay, “Ôi mẹ ơi, ba ơi, anh Tần Liễm vậy mà lại đang dán hoa giấy kìa!"
Nhìn thấy cô bé, Tần Liễm ngạc nhiên nói:
“Tiểu Duyệt?"
Sau đó lại nhìn thấy Tô Hoành Bác phía sau cô bé:
“Cậu, sao mọi người lại tới đây?"
Triệu Huệ Mẫn cười nói:
“Đúng là cậu và em họ của cậu thật à, họ xuống xe ở bến xe khách rồi hỏi thăm mãi mới đến được cổng đại diện xã, tôi vừa hay bắt gặp nên dẫn họ tới luôn."
Tô Hoành Bác nhìn hoa giấy trên tay Tần Liễm, lại nhìn căn phòng đầy bong bóng đỏ, biểu cảm giữa sự nghi hoặc pha lẫn chút vỡ vụn, có chút ý tứ kiểu “đây thực sự là đứa cháu ngoại lạnh lùng ít nói của mình sao".
Nhưng vì có người ngoài ở đó, anh vẫn nhanh ch.óng thu liễm cảm xúc, nói:
“Chúng ta đại diện cho nhà họ Tô tới dự lễ cưới đấy."
Tô Duyệt cười hì hì nói:
“Đúng vậy đó anh Tần Liễm, em đã lâu lắm rồi không gặp anh, đặc biệt xin nghỉ học để tới tham dự hôn lễ đấy, ôi chao, anh không biết đâu, tụi em hành trình đi tàu hỏa lâu thật là lâu, sau đó lại chuyển xe khách, tóm lại là em sắp ngồi đến mức muốn nôn luôn rồi mới tới nơi được đó."
Cô bé tò mò nhìn chỗ này một chút, sờ chỗ kia một tẹo, xong xuôi liền nhận xét:
“Trang trí thế này cũng được đấy chứ, vừa thanh nhã vừa bình dị, có thể thấy chị dâu mới của em là một cô gái yêu cái đẹp và thú vị."
Tính cách của Tần Liễm là nhìn thì ôn hòa nhưng thực ra không dễ gần, nhưng Tô Duyệt từ nhỏ đã là một kẻ nói nhiều, lại chẳng có tâm cơ gì, nên không giống những anh chị em khác sợ Tần Liễm, coi như là người trong thế hệ trẻ nhà họ Tô có quan hệ tốt nhất với Tần Liễm rồi.
Đương nhiên, việc cô bé này nói chuyện bùi tai cũng có liên quan không nhỏ.
Tần Liễm cười nói:
“Em cũng có mắt nhìn đấy, chị dâu em đúng là vừa đẹp vừa thú vị."
Tô Hoành Bác cũng đang đ-ánh giá căn phòng được trang trí sặc sỡ này, không thể không thừa nhận, đứa con gái út nhà anh nói không sai, tuy bày biện đủ thứ lặt vặt nhưng tông màu và cách bố trí đều rất hài hòa, đúng là thanh nhã và bình dị.
Nhưng lời nói của Tần Liễm vẫn khiến anh một lần nữa sững sờ.
Trong ấn tượng của anh, đứa cháu ngoại này tính tình trầm ổn, không nói là không chút sơ hở nào nhưng tuyệt đối không phải loại người có thể cười nói hớn hở mà đùa giỡn, càng đừng nói là loại lời nói nghe qua đã thấy có chút tự thổi phồng mình thế này, hoàn toàn không giống những gì anh có thể nói ra.
Tô Hoành Bác nhanh ch.óng nhận ra, đứa cháu ngoại này dường như đã có chút khác xưa.
Cả người dường như có sức sống hơn, gần gũi hơn.
Đây rõ ràng là sự thay đổi tốt đẹp.
Đứa trẻ này mẹ mất sớm, với cha lại luôn không hòa thuận, dù có lão gia t.ử luôn che chở nhưng từ nhỏ tính tình đã đặc biệt lạnh lùng, lại còn bướng bỉnh.
Sau khi đi lính dường như đã khá hơn một chút, nhưng lần gặp này dường như càng khác hơn nữa.
Xem ra nó thực sự rất hài lòng với đối tượng ở nông thôn kia nha.
Thực ra khi biết Tần Liễm tìm một đối tượng ở nông thôn, Tô Hoành Bác không phải là không cảm thấy tiếc nuối và thương cảm.
Đứa cháu ngoại này của anh từ nhỏ đã xuất sắc vượt trội, mọi phương diện đều giỏi hơn những người khác một bậc lớn, tìm một đối tượng tốt thế nào cũng không quá đáng, vậy mà cuối cùng lại tìm một cô gái nông thôn.
Không phải nói cô gái nông thôn thì không tốt, nhưng chung quy tầm nhìn và xuất thân bẩm sinh không bằng những đứa trẻ lớn lên ở thủ đô được, sau này Tần Liễm đứng ở vị trí cao hơn, người vợ này e là cũng sẽ trở thành điểm yếu của nó.
Nhưng lúc này Tô Hoành Bác lại có chút nghĩ thoáng ra rồi, điểm yếu thì điểm yếu đi, tóm lại là bản thân Tần Liễm thấy vui là được.
Nghĩ một lát, anh hỏi:
“Tiểu Liễm, lão tam có liên lạc với cháu không?"
Tần Liễm nhanh nhẹn dán xong hoa giấy, cầm mấy quả bong bóng buộc thành hoa bong bóng, vừa buộc vừa nói:
“Không có ạ, cậu ba có việc tìm cháu sao?"
Tô Hoành Bác nhìn anh linh hoạt buộc hoa bong bóng, khóe miệng giật giật mới nói:
“Không phải, lão gia t.ử sắp xếp nó tới làm đại diện, cậu đã biết ngay mà, nó suốt ngày bận rộn như con quay ấy, chuyện này giao cho nó làm sao mà đáng tin được."
