Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 319
Cập nhật lúc: 25/03/2026 20:04
“Ông vừa mới sáng sớm hôm nọ sang nhà lão Hạng, tình cờ được nếm một miếng, đừng nói chứ thứ này thực sự rất hợp khẩu vị của những người ở độ tuổi như bọn họ.”
Bên kia Tần Chí Cương bước vào cửa, đảo mắt qua một lượt nhưng không thấy Tần Liễm và Giang Hựu đâu, không khỏi nhíu mày hỏi Trương Hựu Cầm:
“Bọn Tiểu Liễm đâu rồi?"
Trương Hựu Cầm trên tay đang bưng một đĩa thức ăn, sắc mặt không mấy tốt đẹp nói:
“Đang ở phòng chứa đồ sau vườn ấy."
Giang Hựu và Tần Liễm hiên ngang xách theo một túi lưới lớn đầy cá, thịt và rau xanh vào cửa như vậy, Trương Hựu Cầm làm sao mà vui vẻ cho nổi?
Bà ta chẳng cần nghĩ cũng đoán được người trong khu tập thể quân đội sẽ nói gì sau lưng bà ta rồi.
Những năm nay Trương Hựu Cầm vì muốn tẩy trắng danh tiếng của mình, có thể nói là tốn hết tâm tư.
Và bởi vì Tần Liễm đã dọn ra khỏi khu tập thể, Tần Chí Cương lại luôn rất bận rộn nên cơ bản không có ai đưa ra nghi vấn về những lời bà ta nói, vì vậy sau mấy năm trời Trương Hựu Cầm đã thành công xây dựng cho mình hình ảnh một người mẹ kế không được con chồng chấp nhận, có nỗi khổ không thể nói ra, thực sự có không ít người tin tưởng điều đó.
Thế nhưng thông qua chiêu này của Giang Hựu ngày hôm nay, hình ảnh mà bà ta dày công xây dựng lập tức trở nên lung lay sắp đổ.
Thử hỏi bà ta có thể không tức giận sao?
Trương Hựu Cầm không nhịn được phàn nàn với Tần Chí Cương:
“Em đâu phải người hà khắc hay keo kiệt gì, từ trước đến nay đều là anh bảo gửi gì cho Tần Liễm là em gửi cái đó, bao nhiêu năm nay em tự thấy chưa từng đối xử tệ bạc với nó đúng không?
Thế mà Tết nhất thế này bọn nó về nhà ăn cơm lại xách theo một túi lớn cá, thịt và rau xanh qua đây là có ý gì?
Điều này khiến người trong khu tập thể nhìn em thế nào đây, mọi người chẳng phải sẽ nói em là bà mẹ kế hà khắc đến mức không nỡ cho con cái ăn chút rau xanh sao?"
Tần Chí Cương hoàn toàn không thể hiểu nổi suy nghĩ của Trương Hựu Cầm:
“Em nghĩ nhiều quá rồi, bọn trẻ chắc là trên đường đi ngang qua trạm thực phẩm thấy ngon nên tiện tay mua một ít mang về thôi, chuyện này thì liên quan gì đến việc em hà khắc hay không?"
“Trước Tết bọn nó chẳng phải cũng mang lạp xưởng và cá hun khói về đó sao, đó là một loại lễ nghĩa, em đừng có suy diễn quá mức."
Trương Hựu Cầm:
“..."
Trước đây khi châm chọc Tần Liễm, Trương Hựu Cầm rất may mắn vì kiểu tư duy đàn ông thẳng đuột không để ý chuyện vặt vãnh này của Tần Chí Cương, tất nhiên Trương Hựu Cầm không biết đó gọi là tư duy đàn ông thẳng đuột, bà ta chỉ cảm thấy tính cách thẳng thắn không nghĩ ngợi nhiều này của Tần Chí Cương thực sự thuận tiện cho bà ta âm thầm ngáng chân Tần Liễm.
Nhưng bây giờ gậy ông đ-ập lưng ông, Trương Hựu Cầm hận thấu tính cách này của Tần Chí Cương.
Bà ta cố gắng giải thích:
“Không phải em suy diễn quá mức, em là mẹ kế, dù sao cũng khác với người khác, con dâu mới mùng mấy Tết đến nhà đã tự mang theo thức ăn, ai mà chẳng nói em là bà mẹ chồng này hà khắc?"
Tần Chí Cương:
“Suy nghĩ này của em là không đúng, sao em cứ luôn nghĩ mình là mẹ kế thì khác với người khác làm gì, anh thấy Tiểu Hựu đối với em cũng rất khách sáo, không có chỗ nào không tôn trọng cả.
Con bé Tiểu Hựu này vẫn rất đơn thuần, em không cần phải nghĩ con bé quá phức tạp đâu."
Trương Hựu Cầm:
“..."
Mắt nào của anh thấy người đàn bà có tám trăm cái tâm kế kia đơn thuần hả?
Bà ta còn muốn nói thêm, nhưng ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Giang Hựu và Tần Liễm đã quay lại.
Giang Hựu trên tay cầm một khẩu s-úng lục bằng gỗ nhỏ, vừa bước vào cửa đã cười hỏi Tần Chí Cương:
“Bố, cái này là bố tự tay làm ạ?
Làm đẹp quá đi mất!"
Nhìn thấy khẩu s-úng gỗ này, Tần Chí Cương ngẩn ra, im lặng một lát mới gật đầu nói:
“Là bố làm."
Giang Hựu mân mê khẩu s-úng gỗ trong tay không rời, cười nói:
“Lát nữa con sẽ mang cái này đi nhé, sau này nếu con và Tần Liễm có con rồi chắc chắn đứa trẻ sẽ rất thích cho xem."
Khẩu s-úng gỗ này thực sự được làm rất tinh xảo, so với những mô hình s-úng tinh xảo đời sau thì chắc cũng chỉ kém chút sơn phủ thôi.
Hơn nữa ở phần đuôi của khẩu s-úng gỗ còn khắc một chữ Tần (秦) méo mó, theo lời tự bạch của Tần Liễm thì chữ này là do anh tự khắc khi còn nhỏ, hồi đó mới biết chữ không lâu cũng là mới học viết tên mình nên đã vội vàng khắc lên s-úng gỗ dấu ấn riêng của mình.
Giang Hựu tưởng tượng cảnh Tần Liễm bé xíu đanh mặt lại, nghiêm túc khắc chữ lên s-úng gỗ là đã thấy đáng yêu vô cùng rồi.
Cô thực sự rất thích khẩu s-úng gỗ này, và tất nhiên cũng thực sự chuẩn bị “truyền thừa" nó cho đứa con của cô và Tần Liễm.
Tần Chí Cương mặt không cảm xúc nhưng trong ánh mắt lộ ra vài phần ý cười:
“Tất nhiên là được rồi."
Nhìn thấy đôi mắt sáng rực rỡ này của Giang Hựu, ông không khỏi nhớ lại dáng vẻ phấn khích của Tần Liễm bé nhỏ khi mới nhận được khẩu s-úng gỗ này, lúc đó tình cảm cha con họ rất thân thiết, thậm chí mỗi ngày khi ông tan làm về nhà Tần Liễm đều sẽ đợi sẵn ở cửa từ sớm.
Tần Chí Cương rũ mắt xuống, thu lại cảm xúc, lấy từ trong túi ra tờ báo được gấp kỹ càng kia:
“Tiểu Hựu, chương trình mà con tổ chức được lên báo rồi này."
Lần này người phản ứng đầu tiên không phải là Giang Hựu mà là Tần Liễm.
Anh nhanh ch.óng liếc nhìn Tần Chí Cương một cái, giọng điệu bình thản nói:
“Cho con xem thử?"
Tần Chí Cương mặt không cảm xúc đưa tờ báo cho anh, Tần Liễm cũng mặt không cảm xúc đón lấy, sự tương tác của hai cha con gượng gạo đến cực điểm.
Giang Hựu đứng bên cạnh nhìn mà không nhịn được muốn ôm trán.
Tuy nhiên cô chỉ coi như mình không phát hiện ra, ghé sát vào cạnh Tần Liễm nhìn tờ báo đó:
“Ái chà, đúng là chương trình của chúng ta rồi, còn đăng cả ảnh nữa này!"
Tần Liễm mỉm cười nhìn cô một cái, không nhịn được bẹo mũi cô một cái nói:
“Chẳng phải chính là em sao."
Tần Chí Cương nhìn thấy sự tương tác thân mật của đôi vợ chồng trẻ thì không tự nhiên dời tầm mắt đi, sau khi lùi lại một bước ông dứt khoát quay người vào bếp giúp bưng thức ăn ra.
Tần Liễm ngước mắt nhìn ông một cái nhưng không bận tâm, cúi xuống xem kỹ bức ảnh đó, trầm tư nói:
“Bức ảnh này chụp đẹp đấy, đợi khi nào về quân khu anh sẽ đi hỏi xem, chúng ta cũng rửa một tấm mang về treo trong nhà."
Giang Hựu cũng thấy đẹp, chủ yếu là bức ảnh này chụp đúng lúc là cảnh lớn của toàn bộ sân khấu, có thể nhìn thấy hầu hết những người tham gia biểu diễn, thực sự rất có ý nghĩa kỷ niệm.
Cô suy nghĩ một chút rồi nói:
“Sau này chúng ta rửa nhiều thêm một ít đi, biết đâu cũng có nhiều người muốn có thì sao."
Tần Liễm:
“Chẳng phải em đã đăng ký tên mọi người rồi sao, đến lúc đó cứ theo tiêu chuẩn mỗi nhà một tấm mà rửa, ước chừng mọi người đều muốn cả thôi."
