Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 376
Cập nhật lúc: 25/03/2026 21:08
Gã lùn cười cười:
“Chỉ là không cẩn thận thôi."
Bên trong phòng, Tần Chí Cương thần sắc bình tĩnh nhìn về phía trước.
Cả đời này của ông, từ khi nhập ngũ cho đến tận bây giờ, hầu như chưa bao giờ có lúc nào nhàn rỗi, cả ngày bận rộn tất bật, rất hiếm khi có thời gian để ngồi xuống yên tĩnh suy nghĩ như thế này.
Thủ đoạn của đám người Tôn Thành Long thì ông biết rõ.
Không cho ăn không cho uống không cho ngủ, những thứ này thực ra đều là những thao tác cơ bản nhất.
Cho nên Tần Chí Cương dứt khoát không ngủ luôn, ông mở to mắt hồi tưởng lại từng chút một trong những năm qua, nhất là khi Tô Hân chưa bị bệnh, gia đình ba người họ thực ra đã sống rất hạnh phúc.
Nhưng sau đó...
Ông lại nhớ đến đứa cháu nội nhỏ nhắn đáng yêu trắng trẻo của mình.
Thật ra số phận đối đãi với ông không tệ, đời này của ông tuy chuyện gia đình thì mù mờ lung tung, nhưng Tần Liễm vẫn luôn rất có tiền đồ, bây giờ lại có một đứa cháu nội đáng yêu như vậy.
Tần Chí Cương đang suy nghĩ m-ông lung thì cánh cửa đột nhiên mở ra, Tôn Thành Long dẫn theo tên tâm phúc bước vào.
“Ồ, không hổ là Tướng quân Tần xương sắt da đồng của chúng ta nha, một ngày một đêm này không ăn không uống không ngủ mà trông có vẻ chẳng thay đổi gì mấy nhỉ."
Tôn Thành Long chậc chậc mấy tiếng:
“Tuy nhiên, chú Tần này, chú không phối hợp như vậy thì không thể trách cháu tâm xẻo tay độc được rồi."
Tần Chí Cương liếc nhìn chiếc hộp trong tay Tôn Thành Long, vẻ mặt không hề có sự thay đổi nào.
Tôn Thành Long ngược lại chẳng hề thấy bất ngờ, Tần Chí Cương là hạng người gì thì gã là người hiểu rõ nhất.
Người đàn ông này trong mắt chỉ có công việc, vì công việc ông ấy có thể hy sinh vợ con mình, tự nhiên cũng có thể hy sinh bản thân mình.
Thật ra Tôn Thành Long đôi khi khá khâm phục Tần Chí Cương, anh nói xem một người có thể tàn nhẫn đến mức như Tần Chí Cương thì chuyện gì mà chẳng làm được?
Đáng tiếc thay, người này lại là đồ cứng đầu, trong đầu chỉ có mấy cái như lợi ích quốc gia, đại nghĩa dân tộc, hừ, cũng không chịu nghĩ xem những thứ hư vô mờ mịt đó có thể dùng để ăn cơm hay dùng để đổi ra tiền được không?
Tôn Thành Long vỗ vỗ chiếc hộp trong tay:
“Biết đây là cái gì không?"
Tần Chí Cương không lên tiếng.
Tôn Thành Long cũng chẳng mong đợi ông sẽ tiếp lời, cứ thế tự mình nói tiếp:
“Đây là một loại thu-ốc, lát nữa sau khi tôi tiêm vào cho ông, ông sẽ ch-ết đi một cách âm thầm không một tiếng động, thậm chí còn không tìm ra nguyên nhân c-ái ch-ết.
Đây chính là loại thu-ốc tiên tiến nhất hiện nay đấy, ông nói xem có thể ch-ết dưới loại thu-ốc này thì liệu có được coi là không uổng công sống đời này không?"
Sắc mặt Tần Chí Cương lạnh lùng:
“Cậu quả nhiên là có cấu kết với bên ngoài."
Tôn Thành Long không chú ý tới việc Tần Chí Cương nói là “quả nhiên", Tần Chí Cương hiện tại trong mắt gã gần như là một người ch-ết rồi, Tôn Thành Long chẳng hề ngại cho ông biết thêm nhiều điều, gã nở một nụ cười đắc ý:
“Sao có thể gọi là cấu kết chứ, bây giờ các người chẳng phải lại bắt đầu đề cập đến việc làm kinh tế rồi sao, tôi đây không phải là cấu kết bên ngoài, tôi đây là đang hợp tác kinh tế với bên ngoài đấy."
Nói đoạn gã lại cau mày:
“Chuyện này thì trách ai được, chẳng phải phải trách ông sao?
Anh nói xem ông ly hôn với Trương Hựu Cầm làm gì, khiến cho tôi ở trong đơn vị lâm vào tình cảnh vô cùng khó xử, tôi có thể làm gì đây, tôi chỉ có thể tự tìm đường sống thôi.
Ái, đáng tiếc thật, vốn dĩ nếu ông không ly hôn với Trương Hựu Cầm, dựa vào mối quan hệ này thì bên ngoài sẽ đưa tiền cho tôi nhiều hơn nữa."
“Nhưng ông thế mà lại ly hôn với Trương Hựu Cầm!
Anh nói xem ông đã giúp người khác nuôi con hơn mười năm trời rồi, cứ bịt mũi mà nuôi tiếp không được sao, già bằng chừng này tuổi rồi còn ly hôn, ông không biết người trong quân khu nói xấu sau lưng nghe khó lọt tai đến mức nào đâu?"
Tần Chí Cương lạnh lùng nhìn gã:
“Cho nên, Trương Hựu Cầm cũng có tham gia vào sao?"
Tôn Thành Long hừ lạnh một tiếng cười khẩy:
“Tôi thấy ông thực sự chẳng hiểu gì về người phụ nữ đã chung chăn chung gối với mình bao nhiêu năm nay cả, bà ta ấy à chỉ cần có lợi ích thì chuyện gì cũng sẵn lòng làm hết.
Lúc trước bà ta là đang mơ giấc mộng phu nhân tướng quân, nghĩ sau này sẽ theo ông tiến xa hơn nữa cơ, nên mới luôn kiềm chế bản thân, bây giờ các người ly hôn rồi, bà ta sống qua ngày không cần tiền sao, dưỡng già không cần tiền sao?
Chẳng qua là không vào được quân khu thôi, chứ không thì bà ta đích thân tiêm ống thu-ốc này cho ông cũng là chuyện có thể đấy."
Tần Chí Cương lạnh lùng vặn hỏi lại:
“Cậu chưa từng nghĩ tới sao, chủ t.ử của cậu vội vàng muốn tôi ch-ết như vậy, thực chất là vì hắn ta cũng đã đi đến bước đường cùng rồi?"
Tôn Thành Long nhíu mày:
“Đường cùng cái gì chứ, g-iết ông chỉ là để khuấy vũng nước ở quân khu Thủ đô này cho đục ngầu lên thôi, nếu không có ông ở đây chắn đường thì người của chúng tôi làm sao mà lên chức được?"
Trong mắt Tần Chí Cương lóe lên một tia tinh quang.
Tôn Thành Long:
“Thôi bỏ đi, nói với ông nhiều như vậy làm gì.
Đằng nào thì ông cũng phải thành thật nhận tội thôi, chỉ là tham ô chút công quỹ thôi mà, cùng lắm thì nhốt ông vài năm, nhưng ông cứng đầu như vậy thì tôi chỉ còn cách đưa ông lên đường thôi."
“Thế nào, nể tình nghĩa xưa, tôi cho ông một cơ hội cuối cùng, ông có nhận tội không?"
Tần Chí Cương nhàn nhạt mỉm cười:
“Tôi nhận tội gì chứ, tội danh gán ghép sao?"
Tôn Thành Long:
“Hắc, cái con người này đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà!"
Gã ra hiệu bằng mắt cho tên tâm phúc:
“Khống chế ông ta lại."
Tên tâm phúc do dự một chút rồi nói:
“Lão già này nghe nói ngày nào cũng rèn luyện đấy, thể lực vẫn còn khá mạnh, tôi, một mình tôi e là không khống chế nổi đâu!"
Tôn Thành Long không nhịn được mắng một câu đồ vô dụng:
“Anh đi ra ngoài gọi hai đứa đã nhận tiền rồi vào đây."
Gã đuổi tên tâm phúc ra ngoài gọi người, còn mình thì xé chiếc hộp trong tay ra, từ bên trong lấy ra một ống tiêm:
“Lão t.ử đích thân tiêm cho ông, chậc chậc chậc, cái đãi ngộ này của ông đấy."
Phía sau truyền đến tiếng cửa mở, Tôn Thành Long uể oải vẫy vẫy tay:
“Khống chế ông ta lại."
Tiếng bước chân vang lên nhưng người đi vào không hề tiến về phía Tần Chí Cương theo lời dặn của gã, ngược lại lại đi tới bên cạnh gã, Tôn Thành Long ngạc nhiên quay đầu lại:
“Tôi nói mấy người làm cái gì thế...
Tần Liễm?!"
Người đang đứng bên cạnh gã chính là Tần Liễm - người theo lý phải ở quân khu tỉnh Ninh tít tận xa xôi kia mới đúng.
Mà những người đi theo sau Tần Liễm cũng là mấy người mà Tôn Thành Long hoàn toàn không quen biết.
Phòng thẩm vấn của Ủy ban Kiểm tra.
Giang Hựu - người cả đêm không ngủ đang nằm gục xuống bàn mơ màng buồn ngủ, nhưng một tiếng “két" do cánh cửa bị đẩy ra vang lên đã khiến cô giật mình tỉnh giấc trong giấc ngủ nông.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy người bước vào là gã cao g-ầy.
Giang Hựu nhìn gã nhẹ nhàng khép cửa lại, dáng vẻ rón rén nhón chân đi tới, nhìn thế nào cũng chẳng giống hạng người tốt lành gì.
Cô bình tĩnh quan sát đối phương, trong lòng thầm quyết định, nếu tên này thực sự làm ra chuyện xấu gì mà cô không đối phó được thì dù có liều mạng bị quốc gia bắt vào phòng thí nghiệm để nghiên cứu, cô cũng phải vào không gian con kiến để trốn trước đã.
