Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 400
Cập nhật lúc: 25/03/2026 21:11
Cung Văn Bân:
“Vậy sao cậu lại không ăn ở đơn vị?"
Tần Liễm:
“Ăn ở nhà rồi."
Cung Văn Bân nghi ngờ quan sát anh:
“Không thể nào, cậu là một tên độc thân mà còn có hứng thú ở nhà nấu cơm ăn sao?
Không được, đã nói như vậy thì hôm nay người anh em này cũng phải đến nhà cậu ăn ké một bữa, để xem tài nghệ của cậu thế nào?"
Tần Liễm hừ lạnh một tiếng:
“Không được."
Cung Văn Bân cũng không kiên trì, anh ta cảm thấy Tần Liễm trông không giống người biết làm việc nhà, dù có tự nấu cơm thì ước chừng cũng chẳng ngon lành gì.
Đâu có giống anh ta, tan làm về nhà là được ăn những món ngon do vợ nấu.
Nghĩ vậy, anh ta có chút đồng cảm với Tần Liễm, do dự một chút rồi nói:
“Hay là cuối tuần này cậu đến nhà tôi ăn cơm đi, tôi bảo chị dâu cậu làm mấy món thật ngon."
Tần Liễm không cần suy nghĩ đã từ chối ngay:
“Cảm ơn, nhưng không cần đâu, cuối tuần tôi có việc rồi."
Cung Văn Bân tưởng Tần Liễm ngại đến nhà mình ăn ké, lại khuyên thêm vài câu, thấy anh kiên trì không chịu đi nên cũng không ép nữa:
“Được thôi, vậy hôm nào tôi bảo chị dâu làm mấy món ngon tôi mang đến đơn vị cho cậu nếm thử."
Cung Văn Bân lại sực nhớ ra một chuyện:
“Đúng rồi, tối nay tôi phải tăng ca xem hồ sơ, lát nữa cậu đưa tôi chìa khóa, tôi xem xong sẽ qua chỗ cậu chợp mắt một lát, ghế tựa ở văn phòng nằm không thoải mái."
Tần Liễm lật hồ sơ trong tay, đầu cũng không ngẩng lên, nói:
“Căn phòng đó cho thuê rồi."
Cung Văn Bân kỳ lạ hỏi:
“Chẳng phải cậu bảo không thiếu mấy đồng tiền đó nên không cho thuê sao?"
Tần Liễm:
“Ừm, bây giờ thiếu rồi."
Cung Văn Bân:
“...
Được thôi, tôi đã nói từ sớm rồi, tuy một tháng chẳng được mấy đồng tiền thuê nhà nhưng tích tiểu thành đại mà, một năm tính ra cũng bộn đấy, ba năm năm năm là được một món tiền lớn rồi."
Anh ta phản ứng lại:
“Ơ, vậy dạo này cậu không ăn ở đơn vị là ăn chung với người thuê nhà kia à?"
Lần này Tần Liễm chỉ nhàn nhạt đáp lại một tiếng.
Cung Văn Bân:
“Tôi đã nói mà, cậu trông chẳng giống người biết nấu ăn, xem ra tay nghề nấu nướng của cậu thanh niên kia khá tốt đấy."
Nhà ăn đơn vị họ cơm nước cũng tạm ổn, chắc chắn là tay nghề nấu nướng tốt thì Tần Liễm mới ngày nào cũng hối hả chạy về nhà như vậy.
Cung Văn Bân theo bản năng cảm thấy người thuê sân của Tần Liễm chắc chắn là một chàng trai trẻ.
Điều này cũng bình thường, Tần Liễm là đàn ông độc thân, chắc chắn sẽ không có phụ nữ nào thuê phòng của anh, còn người thuê quá già hay quá trẻ thì Tần Liễm chắc cũng chẳng đủ kiên nhẫn để đối phó, chắc chắn là thuê cho người nam giới trạc tuổi mình là hợp lý nhất.
Động tác trên tay Tần Liễm khựng lại một chút, nhưng không hề mở miệng đính chính nhận thức sai lầm của Cung Văn Bân.
Công việc thời này không dễ tìm, các nhà máy quốc doanh nhìn chung hiệu quả kinh doanh không tốt, đừng nói là tuyển người, vài năm nữa công nhân còn phải thôi việc hàng loạt.
Còn các hộ kinh doanh cá thể trên phố cơ bản đều là cả nhà cùng làm, nhu cầu thuê người làm rất ít, dù có thuê thì thường cũng là những vị trí vất vả như phục vụ bàn, rửa bát.
Nhưng Tần Liễm đã giúp cô nhận được một số việc lặt vặt như dán túi giấy từ hội phụ nữ, việc này không cần ra khỏi cửa, chỉ cần tranh thủ làm ở nhà là được, tuy thu nhập ít ỏi nhưng đối với Giang Hựu mà nói cũng là một khoản thu nhập không tồi, dù sao hiện giờ cô có rất nhiều thời gian.
Hơn nữa hiện tại cô tạm thời không mất tiền ở, tiền chi tiêu cho ăn uống thực tế cũng rất ít, vì dầu gạo mắm muối đều do Tần Liễm bỏ tiền mua, thậm chí thường xuyên cô ngủ dậy buổi sáng Tần Liễm đã mua thịt về rồi, cô chỉ thỉnh thoảng mua ít rau xanh, chỗ cần tiêu tiền thực sự rất ít.
Giang Hựu vừa dán túi giấy vừa tranh thủ dùng tấm vải cotton Tần Liễm đưa để may cho mình hai bộ đồ lót, số vải còn lại vẫn còn khá nhiều, cô định may cho Tần Liễm một chiếc áo sơ mi cộc tay mặc mùa hè, nhưng may đồ lót thì cô dùng kim chỉ khâu là được, dù có xiêu vẹo thì mặc bên trong cũng chẳng ai thấy, nhưng may quần áo chắc chắn không được, cần phải dùng máy khâu đạp chỉ.
Cô hỏi Tần Liễm quanh đây có nhà ai có máy khâu có thể mượn dùng một chút không, hoặc là bỏ tiền ra thuê dùng một lát.
Tần Liễm lúc đó ngẩn người một lát, nhưng rất nhanh đã nói:
“Cuối tuần tôi đưa cô đi."
Đến cuối tuần, hai người ăn xong bữa sáng, Tần Liễm liền dắt chiếc xe đạp hai tám tấc chở Giang Hựu ra cửa.
Hai người ở chung một sân bấy lâu nay cũng coi như là quen thuộc, thời buổi này phong khí xã hội đã khác, nam giới chở nữ giới bằng xe đạp không hề hiếm thấy, vì vậy Giang Hựu cũng rất tự nhiên ngồi lên ghế sau của Tần Liễm.
Chỉ là cô có chút kỳ lạ, chẳng phải chỉ là mượn dùng máy khâu một chút sao, vậy mà lại phải đạp xe đi xa như vậy ư?
Nào ngờ Tần Liễm chở thẳng cô đến tòa nhà bách hóa.
Giang Hựu nhảy xuống xe, nhìn tòa nhà bách hóa người ra kẻ vào tấp nập, lại nhìn Tần Liễm, chần chừ hỏi:
“Đồng chí Tần, chúng ta đến tòa nhà bách hóa mượn máy khâu sao?"
Cô suy nghĩ một chút, cảm thấy không phải là không có khả năng.
Tòa nhà bách hóa chắc chắn có bán máy khâu, có lẽ Tần Liễm quen biết người ở tòa nhà bách hóa nên muốn mượn chiếc máy khâu họ bày bán để dùng một chút.
Nhưng vấn đề là, cô đâu phải chỉ đạp vài đường ở cái khăn tay hay đồ lót gì đó, vài phút là xong, cô phải may áo sơ mi, còn định dùng tấm vải nhung tăm kia để may quần áo nữa, một chốc một lát không xong được đâu, người ở tòa nhà bách hóa liệu có bằng lòng không?
Tần Liễm buồn cười nói:
“Máy khâu ở tòa nhà bách hóa đều là đồ mới, sao họ chịu cho chúng ta mượn dùng chứ?
Chỗ tôi vừa hay chưa có máy khâu, chúng ta vào mua một chiếc."
Giang Hựu há hốc mồm, định nói cô chỉ may có hai bộ quần áo, thật sự không đáng để vì thế mà mua một chiếc máy khâu, nhưng nghĩ lại, cái sân đó là của Tần Liễm, anh cũng nói là chỗ anh chưa có máy khâu nên muốn mua một chiếc, cũng chẳng nói là vì để cô có thể dùng nên mới mua, cô dường như chẳng có lập trường nào để khuyên anh đừng mua cả?
Cô mới chỉ chần chừ một chút, Tần Liễm đã sải đôi chân dài bước vào trong tòa nhà bách hóa rồi.
Đi được nửa đường, anh quay đầu thấy cô vẫn đứng chôn chân tại chỗ, không kìm được nói:
“Đứng ngây ra đó làm gì vậy?"
Giang Hựu:
“Ồ, tới đây."
Bất kể là vì để cô có thể dùng mới mua, hay là Tần Liễm thực sự chỉ đơn thuần vì trong nhà chưa có máy khâu nên mới quyết định mua, dù nói thế nào thì việc có một chiếc máy khâu có thể dùng bất cứ lúc nào, Giang Hựu thật sự cảm thấy rất vui.
