Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 406
Cập nhật lúc: 25/03/2026 21:12
Tần Liễm nhìn con gà nằm trong vũng m-áu trên đất, lại nhìn Giang Hựu đang thất thần, nhịn không được bật cười:
“Xin lỗi, đây là lần đầu tôi g-iết gà."
Giang Hựu:
“...
Anh còn mặt mũi mà cười à?!"
Tần Liễm xách con gà bỏ vào chiếc xô đã chuẩn bị sẵn, lấy cây lau nhà lau sạch vết m-áu trên đất, ôn tồn nói:
“Đừng sợ, cô xem giờ chẳng phải xong rồi sao."
Giang Hựu quay đầu nhìn con gà trong xô, hắng giọng nói:
“Vậy đổ nước nóng vào đi, chúng ta cùng vặt lông."
Tần Liễm ngập ngừng một lát rồi nói:
“Nếu cô sợ thì để một mình tôi vặt cũng được."
Giang Hựu mang hai chiếc ghế đẩu nhỏ ra khỏi phòng:
“Chẳng phải nó ch-ết rồi sao, còn gì mà sợ nữa?
Vặt lông phiền phức lắm, cùng làm đi."
Gà sau khi nhúng nước nóng phải tranh thủ lúc nhiệt độ còn cao để vặt lông thật nhanh.
Hai người ngồi đối diện nhau, người giữ chân gà, người giữ cánh gà.
Tần Liễm cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo len màu xám nhạt.
Da mặt anh không hẳn là trắng, nhưng cởi áo khoác ra mới thấy da cổ rất trắng.
Động tác của anh ban đầu còn lúng túng, nhưng quan sát Giang Hựu một lúc, anh nhanh ch.óng trở nên thuần thục.
Ngay cả những sợi lông tơ ẩn dưới lớp lông vũ anh cũng tỉ mẩn nhổ sạch.
Thỉnh thoảng Giang Hựu ngước lên nhìn dáng vẻ mím môi nghiêm túc vặt lông của anh, luôn có một cảm giác hư ảo, không thực.
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng trong cuộc đời phiêu bạt của mình lại có thể gặp được một người như vậy.
Khiến cô đột nhiên cảm thấy sinh mệnh vốn như xác không hồn bỗng chốc trở nên sống động hẳn lên.
Cô giống như con thiêu thân trong bóng tối, khi gặp được ánh sáng liền tham lam muốn tiến lại gần, muốn nán lại trong ánh sáng đó lâu hơn một chút, rồi lâu thêm một chút nữa.
Bữa cơm tất niên Giang Hựu làm một mạch sáu món:
thịt kho tàu, gà hầm, cá hấp, gan lợn xào măng mùa đông, khoai tây xào dưa muối và rau xanh xào.
Hai người ăn thì thực sự hơi nhiều, nhưng vì ý nghĩa “niên niên hữu dư" (năm nào cũng có dư), cá được để dành cho ngày mai.
Năm món còn lại cuối cùng hai người cũng ăn được bảy tám phần, chỉ còn lại nửa nồi canh gà.
Khu vực họ ở vẫn khá náo nhiệt, trời chưa tối hẳn mà bên ngoài đã vang lên tiếng pháo nổ lẹt đẹt.
Tần Liễm cũng mua pháo.
Sau khi ăn cơm xong, đầu tiên Tần Liễm đi rửa bát, Giang Hựu ngồi ở gian nhà chính c.ắ.n hạt dưa.
Đợi anh rửa xong, hai người cùng mang pháo ra cửa.
Đó là một tràng pháo nhỏ rất dài.
Sau khi giúp Tần Liễm treo pháo xong, Giang Hựu theo bản năng lùi lại sau mấy bước lớn.
Tần Liễm cầm bao diêm trong tay, quay đầu nhìn cô cười:
“Không cần chạy xa thế chứ?"
Giang Hựu nhìn anh, tiến lên lại hai bước rồi nhất quyết không chịu lại gần thêm nữa.
Nhìn bộ dạng cảnh giác của cô, Tần Liễm càng cười không dứt.
Giang Hựu bị anh cười đến mức hơi thẹn quá hóa giận:
“Chẳng qua là đốt pháo thôi mà, tôi đâu phải trẻ con, tôi chẳng sợ đâu..."
Cô vừa nói vừa tiến lên thêm một bước.
Đang định bước tiếp thì không ngờ Tần Liễm đã quẹt diêm châm ngòi.
Cô sững người, tiến thoái lưỡng nan.
Tần Liễm xoay người nắm lấy cổ tay cô kéo chạy ra ngoài:
“Đứng ngây ra đấy làm gì, bộ muốn bị pháo nổ cho đầy đầu à?"
Giang Hựu ngẩn người.
Chắc là do anh vội quá nên không để ý, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô.
Trên da truyền đến cảm giác ấm nóng hơi thô ráp, nhưng anh nhanh ch.óng buông tay ra.
Trong tiếng pháo nổ giòn giã, hai người đứng trước cửa im lặng một hồi.
Tần Liễm mới quay đầu nhìn cô mỉm cười nói:
“Đồng chí Giang Hựu, năm mới vạn sự như ý."
Tiếng pháo quá lớn, phía sau còn có tiếng reo hò đùa nghịch của đám trẻ con hàng xóm, Giang Hựu gần như không nghe rõ lời Tần Liễm nói.
Cô ngẩn ra một lúc mới phản ứng được anh vừa nói gì, cô bật cười:
“Anh cũng vậy nhé, đồng chí Tần Liễm, năm mới vạn sự như ý, sức khỏe bình an."
Hai người nhìn nhau cười, rồi nhanh ch.óng quay mặt đi, nhìn tràng pháo vẫn đang nổ liên tục.
Tiếng pháo xung quanh đồng loạt vang lên.
Dường như cả thế giới đều trở nên náo nhiệt hẳn.
Sự náo nhiệt này là điều mà suốt bao nhiêu năm qua họ chưa từng được cảm nhận.
Ăn Tết xong, Tần Liễm lại mang về cho Giang Hựu không ít giấy bìa.
Nghe nói đợt Tết này mọi người bận rộn nên làm ít đi, xưởng mà hội phụ nữ liên hệ có một lô hàng không kịp tiến độ, nên nhờ những người “lão luyện" đã dán từ trước giúp làm thêm một ít.
Giang Hựu - người đã dán suốt ba tháng nay - đương nhiên được xếp vào hàng ngũ lão luyện.
Giang Hựu tính toán số tiền trong tay mình.
Vì các khoản chi tiêu lớn đều do Tần Liễm gánh vác nên thực tế chi tiêu mỗi tháng của cô rất ít.
Cộng thêm thu nhập từ việc dán hộp giấy mấy tháng qua, tiền trong tay cô thực sự không hề vơi đi mấy, vì vậy cô cũng yên tâm tiếp tục công việc này.
Thời gian Tết Tần Liễm phải trực cách nhật, nhưng ba bữa cơm đều ăn ở nhà.
Khoảng thời gian này căng tin đơn vị không đỏ lửa, các quán cơm tư nhân bên ngoài cũng nhiều nơi không mở cửa.
Những năm trước vào lúc này, thỉnh thoảng anh toàn ở nhà tự nấu bát mì hoặc cơm rang qua loa cho xong bữa.
Năm nay trước Tết họ đã chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, trong tháng Giêng ngày nào Giang Hựu cũng đổi món, thỉnh thoảng còn làm vài món ăn đặc sản vùng tỉnh Ninh.
Mỗi lần ăn những món ăn vặt tỉnh Ninh này, trên mặt Tần Liễm lại hiện lên vẻ phức tạp mà Giang Hựu không hiểu nổi, nhưng khi cô hỏi thì anh chỉ cười nói không có gì.
Nói là trực, nhưng dường như đợt này Tần Liễm gặp may.
Trong khi các đồng nghiệp khác lúc trực không phải bắt trộm thì cũng phải đi giúp dập lửa, còn anh trực lại bình yên vô sự.
Ở văn phòng đọc sách một lát, về nhà ăn cơm, rồi lại quay về văn phòng ngủ tạm đến sáng, cả đêm chẳng có chuyện gì xảy ra.
Các đồng nghiệp khác ghen tị muốn ch-ết, Cung Văn Bân càng trêu chọc anh là thời tới cản không kịp, e là sắp đón nhận sự nghiệp và tình duyên đều viên mãn.
Thời gian lâu như vậy cũng đủ để Cung Văn Bân ngẫm ra mọi chuyện.
Cái gã Tần Liễm này bắt đầu trở nên kỳ quặc kể từ lúc cho thuê căn phòng trong sân nhỏ.
Trước đó Cung Văn Bân không biết người thuê là ai nên không nghĩ thông suốt được, nhưng lần trước tận mắt thấy Giang Hựu, đúng là “mây tan thấy trăng", cuối cùng anh cũng hiểu ra.
Lão già này rõ ràng là thích người ta rồi!
Nếu không thì với cái tính cách hễ thấy phụ nữ là muốn trốn xa tám trăm dặm của anh ta, làm sao có thể tốt bụng như thế, đem phòng trong sân nhà mình cho người ta thuê?
Lại còn ăn bữa cơm thôi cũng phải chạy về nhà, cho dù nhà không xa, cho dù bạn cùng nhà nấu ăn ngon, nhưng với loại đàn ông thô kệch như họ, ăn gì mà chẳng là ăn, đâu đến mức vì miếng ăn mà phải tất tả như vậy?
Trước đây có thấy Tần Liễm quan tâm đến chuyện ăn uống thế đâu.
