Sống Lại Trở Về Đêm Trước Đại Hôn - 14

Cập nhật lúc: 04/07/2026 16:02

Mưa đã tạnh.

Nhưng trong Thính Phong Viện, không khí lạnh đến thấu xương.

Gã áo đen quỳ trên đất, khóe miệng còn mang theo nụ cười quỷ dị.

Còn Bùi Minh Chương…

Sắc mặt trắng bệch như người vừa bị rút mất linh hồn.

“Ngươi… ngươi nói bậy!”

Ông ta chỉ vào gã áo đen, ngón tay run rẩy.

“Ta căn bản không quen biết ngươi!”

Gã áo đen bật cười.

“Tam lão gia thật bạc tình.”

“Ba ngày trước, chính ngài còn đưa thuộc hạ năm trăm lượng bạc, bảo ta nhân lúc tiệc tiễn hành lấy mạng thế t.ử.”

Ầm!

Lời này vừa dứt, tất cả mọi người đều biến sắc.

Mưu sát thế t.ử!

Đó là trọng tội tru di tam tộc!

“Ngươi câm miệng!”

Bùi Minh Chương gầm lên.

“Ngươi vu oan!”

Gã áo đen vẫn cười.

“Vu oan?”

Hắn đột nhiên ngẩng đầu.

“Vậy miếng ngọc bội ngài thưởng cho thuộc hạ, chắc cũng là ta tự điêu khắc ra?”

Nói xong, hắn chậm rãi lấy từ trong n.g.ự.c ra một miếng ngọc bội.

Ngọc bội màu xanh, chạm hình mây cuộn.

Phía dưới còn khắc một chữ:

Minh.

Đôi mắt Bùi Minh Chương lập tức trợn lớn.

Mọi người xung quanh đều hít một ngụm khí lạnh.

Đó chính là ngọc bội của ông ta!

Ngay cả quản gia già cũng không dám tin.

“Tam lão gia…”

Bùi Minh Chương lảo đảo lùi lại.

“Không… không thể nào…”

Ông ta nhớ rõ.

Mấy ngày trước đúng là đã thưởng ngọc bội cho gã sai vặt này.

Nhưng…

Ông ta chỉ sai người lấy bản đồ hành quân.

Chưa từng bảo hắn đi g.i.ế.c người!

Đúng lúc ấy.

Bùi Nghiễn Ninh lên tiếng.

Giọng hắn bình tĩnh đến đáng sợ.

“Tam thúc.”

“Ông còn điều gì muốn nói?”

Bùi Minh Chương ngẩng đầu.

Đối diện với đôi mắt lạnh lẽo ấy.

Trong lòng ông ta đột nhiên dâng lên cảm giác sợ hãi.

Quá bình tĩnh.

Từ đầu đến cuối.

Đứa cháu này bình tĩnh đến đáng sợ.

Giống như…

Mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của hắn.

Một ý nghĩ kinh hoàng bỗng hiện lên.

Ông ta nhìn về phía gã áo đen.

Lại nhìn Bùi Nghiễn Ninh.

Đồng t.ử co rụt.

“Ngươi…”

“Ngươi cố ý?”

Khóe môi Bùi Nghiễn Ninh khẽ cong.

Nhưng nụ cười ấy không hề có chút ấm áp.

“Cuối cùng tam thúc cũng hiểu.”

Bùi Minh Chương cứng đờ.

“Ngươi biết?”

“Ngươi biết từ đầu?”

Bùi Nghiễn Ninh không trả lời.

Chỉ nhàn nhạt nói:

“Ta vốn định cho ông thêm một cơ hội.”

“Đáng tiếc…”

Hắn cúi đầu nhìn ta trong lòng mình.

Ánh mắt lập tức tối xuống.

“Ông không nên động đến nàng.”

Trong sân bỗng yên tĩnh.

Ngay cả ta cũng ngẩn người.

Đây là lần thứ hai trong ngày.

Hắn vì ta mà mất bình tĩnh.

Ánh mắt Bùi Minh Chương chuyển sang ta.

Đột nhiên.

Ông ta bật cười.

Tiếng cười lúc đầu rất nhỏ.

Sau đó càng lúc càng lớn.

“Là vậy…”

“Thì ra là vậy…”

Ông ta nhìn Bùi Nghiễn Ninh.

“Ngươi bố trí bẫy để bắt ta.”

“Nhưng người ngươi thật sự quan tâm…”

“Không phải mạng của mình.”

“Mà là con bé này!”

Ánh mắt mọi người lập tức thay đổi.

Bùi Nghiễn Ninh không nói.

Chính sự im lặng ấy…

Lại như ngầm thừa nhận.

Bùi Minh Chương đột nhiên thấy nực cười.

Đứa cháu này từ nhỏ đã lạnh lùng.

Không gần nữ sắc.

Không động phàm tâm.

Ông ta từng cho rằng cả đời này hắn sẽ không thật sự để ý ai.

Không ngờ…

Cuối cùng vẫn có ngoại lệ.

Ông ta bỗng cười lạnh.

“Nghiễn Ninh.”

“Ngươi cho rằng bắt được ta là thắng rồi?”

Ánh mắt Bùi Nghiễn Ninh lạnh xuống.

Bùi Minh Chương ngẩng đầu.

Trong mắt hiện lên vẻ điên cuồng.

“Ngươi không tò mò…”

“Tại sao thánh chỉ lại đến sớm sao?”

Trong nháy mắt.

Đồng t.ử của Bùi Nghiễn Ninh co lại.

Ta cũng ngẩng đầu.

Bùi Minh Chương bật cười.

“Ngươi cho rằng chỉ có một mình ta?”

“Ngươi cho rằng chỉ cần bắt được ta, Bắc Cảnh sẽ yên ổn?”

Ông ta nhìn thẳng vào hắn.

Từng chữ từng chữ.

“Ngươi sai rồi.”

“Nghiễn Ninh.”

“Người muốn mạng ngươi…”

“Đang ngồi trong hoàng cung kia.”

Ầm!

Một câu nói.

Như sét đ.á.n.h ngang tai.

Sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.

Bùi Nghiễn Ninh chậm rãi siết c.h.ặ.t t.a.y.

Khớp ngón tay trắng bệch.

Bởi vì…

Kiếp trước.

Sau khi hắn từ Bắc Cảnh trở về, cũng từng điều tra đến một manh mối.

Phía sau Bùi Minh Chương…

Quả thật còn có người.

Chỉ là chưa kịp tra rõ, đầu mối đã hoàn toàn bị cắt đứt.

Mà hôm nay.

Người này lại chủ động nhắc tới.

Ánh mắt hắn trở nên vô cùng sắc bén.

“Người đó là ai?”

Bùi Minh Chương nhìn hắn.

Đột nhiên nở nụ cười quái dị.

“Muốn biết sao?”

“Đáng tiếc…”

Ông ta bỗng c.ắ.n mạnh.

“Không ổn!”

Ta lập tức biến sắc.

“Ngăn ông ta lại!”

Nhưng đã quá muộn.

Một dòng m.á.u đen chảy ra từ khóe miệng Bùi Minh Chương.

Ông ta cười lớn.

“Nghiễn Ninh…”

“Ngươi…”

“Sắp…”

Lời còn chưa dứt.

Thân thể ông ta đã ngã rầm xuống đất.

C.h.ế.t không nhắm mắt.

Trong sân hoàn toàn yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng gió đêm thổi qua.

Một lúc lâu.

Bùi Nghiễn Ninh mới chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt nhìn về phía hoàng cung xa xa.

Lạnh như băng tuyết.

Đúng lúc ấy.

Ta vì mất m.á.u quá nhiều, trước mắt bỗng tối sầm.

Thân thể mềm nhũn.

Ngã xuống.

“Thanh Ninh!”

Tiếng gọi của Bùi Nghiễn Ninh đột ngột vang lên.

Trước khi mất ý thức.

Ta chỉ cảm thấy có người ôm c.h.ặ.t lấy mình.

Cánh tay ấy…

Đang run.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.