Sống Lại Trong Sách: Cô Con Gái Tài Phiệt Của Gã Cha Bạc Tình - Chương 250

Cập nhật lúc: 09/04/2026 11:10

“Em gái, em không ra xem à, bên ngoài náo nhiệt lắm, mọi người đều đang xem máy kéo ở đằng kia kìa!”

Tấm rèm cửa đột nhiên được vén lên, Trần Thanh Phong từ bên ngoài chui vào.

Mang theo một luồng gió lạnh và vài bông tuyết.

“Không đi, lạnh lắm!”

Trần Thanh Di cầm cái móc sắt gạt củ khoai lang nướng ra ngoài.

“Anh mau quét tuyết trên áo đi, một lát nữa áo ướt hết bây giờ, tuyết này rơi gần suốt cả đêm rồi.

Mà càng lúc càng rơi to, ra ngoài chân còn không nhấc nổi, em chẳng thèm ra hóng cái náo nhiệt đó đâu.

Chẳng qua cũng chỉ là máy kéo thôi mà, có phải chưa thấy bao giờ đâu.

Đúng rồi, ai lái về thế?”

Trần Thanh Phong tháo mũ lông ch.ó và đôi bao tay bông dày cộp ra, cũng ngồi xổm bên cạnh bép lò gạt ra một củ khoai lang nướng thơm phức.

“Là anh Kiến Quân nhà bác cả, con trai lớn nhà đại đội trưởng nói đường trơn, không dám cầm lái.”

Từ khi cấp trên phê duyệt máy kéo xuống, đại đội bắt đầu tuyển chọn tài xế máy kéo.

Đại đội trưởng, kế toán Tiền, ông bí thư cũ, nhà họ Triệu, vân vân, mấy nhà có con trai học hành t.ử tế đều đăng ký tên cả.

Chuyện tốt này, nếu là thường ngày, cho dù Phùng Trường Hỷ có công bằng chính trực đến mấy.

Thì chắc chắn cũng sẽ giữ lại cho con trai mình.

Nhưng ai bảo lần này không giống bình thường chứ, người tinh mắt đều biết vì sao máy kéo lại được cấp cho Đại Trư Quyển.

Thế là tổ chức một cuộc thi viết.

Thi kiến thức lớp năm tiểu học, con trai đại đội trưởng đứng thứ nhất, Triệu Kiến Quân đứng thứ hai.

Hai người cùng lên trạm máy nông nghiệp công xã học tập.

Triệu Kiến Quân trước đó đã mang hai bao thu-ốc l-á, một con gà, tìm người học trước mấy ngày, coi như có chút nền tảng, học tốt hơn con cả nhà đại đội trưởng.

Người tìm cũng chẳng phải ai khác, chính là chồng của chị Lý ở tiệm cơm quốc doanh.

Do Trần Thanh Di kết nối.

Lúc học, Triệu Kiến Quân ra tay cũng không keo kiệt, thu-ốc l-á, r-ượu, thịt đều sẵn lòng, sư phụ dạy vô cùng tận tâm.

Ngoài việc lái xe, còn học được cả tay nghề sửa xe.

Một thợ sửa xe giỏi, dựa vào tiếng máy, khói bốc ra đều có thể đoán được vấn đề nằm ở đâu.

Triệu Kiến Quân học vô cùng nghiêm túc.

Con cả nhà đại đội trưởng cũng không tệ, người cẩn thận, cầu tiến, sau này máy kéo sẽ do hai người thay phiên nhau lái.

Người duy nhất không mấy vui vẻ có lẽ là con cả nhà kế toán Tiền.

Lúc đó anh ta kém một điểm nên xếp thứ ba.

Ăn xong một củ khoai lang nướng, Trần Thanh Di lại gạt từ bép lò ra một củ khoai tây nướng.

Có lẽ do cô hơi nhoài người về phía trước, lúc cúi đầu gạt khoai quá gần bép lò.

Phúc Bảo đang nằm trong lòng cô có chút xù lông.

“Tiểu Di, lùi ra sau một chút, đừng có nướng lông của tôi.”

Lông của nó đẹp như vậy cơ mà.

Trần Thanh Di vốn không để ý, nó vừa nói xong, cô liền nảy ra ý xấu.

Đặt củ khoai tây xuống, cô bế Phúc Bảo lên tay, đầu tiên là vuốt ve lông cho nó để nó mất cảnh giác.

Sau đó đột nhiên đưa nó sát vào cửa bép lò.

Lông của Phúc Bảo xù ngược hết cả lên, mắt trợn tròn, mắng xối xả:

“Cái đồ r-ác r-ưởi nhà cô, cô chơi không đẹp...”

“Chà, còn dám phản kháng à.”

Đôi mắt cười đến cong tít lại, Trần Thanh Di lại đưa Phúc Bảo sát vào cửa bép lò thêm lần nữa.

Phúc Bảo:

“...”

Đi đi lại lại mấy lần, Phúc Bảo cuối cùng cũng hiểu ra rồi, nó nên giả ch-ết nằm yên.

Trần Thanh Di hài lòng.

Phúc Bảo thừa dịp cô đang ăn khoai tây nướng, đột nhiên dang rộng cánh, đôi chân đạp mạnh một cái, bay v.út lên chỗ cao nhất trong nhà.

Miệng lại bắt đầu “tuôn trào":

“Trần Thanh Di, cô nhìn thì mày ngài mắt phượng, dáng vẻ đường hoàng.

Không ngờ cô lại có thể làm ra cái chuyện táng tận lương tâm như thế này.

Cái người phụ nữ này, không phải hạng tốt lành gì đâu nhé, tôi phải đi tuyên truyền khắp đại đội cho cô xem.

Sốc!

Vì sao Trần Thanh Di ở Đại Trư Quyển lại làm ra chuyện kinh thiên động địa như thế với một con chim!

Sốc!

Trần Thanh Di bề ngoài xinh đẹp, hào phóng, thông minh, thực chất lại tâm địa độc ác, thế mà lại ra tay tàn độc với một con chim.

Toàn bộ quá trình một con chim bị bức hại...”

Trần Thanh Di:

“...!!”

Trần Thanh Phong:

“...!!”

Biết nói chuyện quả nhiên là lợi hại thật.

Nhìn thấy hai người bị dọa sợ, Phúc Bảo kiêu ngạo ngẩng đầu:

“Vén rèm cửa lên cho tôi, tôi muốn ra ngoài xem náo nhiệt.”

Nó muốn đi tìm Đại Mỹ để mách tội.

Trần Thanh Di mím môi, đứng dậy vén rèm cửa cho nó, Phúc Bảo hừ lạnh một tiếng rồi bay đi.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, sau đó bật cười ha ha.

Chẳng bao lâu sau, Phúc Bảo đã bệ vệ đứng trên vai Triệu Hương Mai đi về.

Triệu Hương Mai phê bình Trần Thanh Di vài câu mang tính tượng trưng, Phúc Bảo càng thêm đắc ý, còn nghêu ngao hát nữa chứ.

Ôi trời, thật sự muốn bịt tai lại quá.

“Có chuyện gì thế, sao Phúc Bảo lại vui thế này?”

Thím Xuân Miêu vén rèm đi vào.

Trên tay xách cái giỏ, bên trong đựng đồ dùng để dán vỏ bao diêm.

Cứ đến mùa đông là nhà Trần Thanh Di luôn không ngớt người, không ít người đến chơi, nhà cô ấm áp, lại vui vẻ.

Triệu Hương Mai mời người ngồi lên giường lò, cười đáp lại một câu:

“Còn không phải là tại con bé Tiểu Di, trêu cho Phúc Bảo xù cả lông lên.

Để tôi mắng cho mấy câu rồi, sang năm là mười bảy tuổi rồi mà vẫn chẳng chịu lớn.”

“Thoắt cái đã thành thiếu nữ rồi, tôi còn nhớ lúc mới sinh ra trông như một cục tròn vo, trắng trẻo mềm mại.

Bây giờ chiều cao này, phải được một mét bảy rồi nhỉ?”

“Có rồi đấy, tôi bảo là đừng có cao thêm nữa.”

Triệu Hương Mai cũng mang công cụ dán vỏ bao diêm ra, “Chân thì không thấy dài thêm.

Size ba mươi sáu.”

Triệu Hương Mai luôn cảm thấy con gái cao quá thì khó tìm đối tượng.

Cái người đàn ông cao mét tám đứng trước mặt Trần Thanh Di còn thấy thấp.

Ngồi ở đầu giường cùng thím Xuân Miêu, tay làm việc, hai người cứ thế trò chuyện vu vơ chuyện gia đình.

Trần Thanh Di thích nhất là nghe mấy chuyện này, cũng nằm trên giường lò ấm áp mà nghe, thỉnh thoảng lại chêm vào một câu.

Thím Xuân Miêu nhìn cô gái trắng trẻo mịn màng, khẽ cười một tiếng:

“Tiểu Di vẫn không thích dán vỏ bao diêm à?”

“Ôi chao, thôi đừng dán nữa, m-ông cứ như bị mọc đinh ấy.”

Triệu Hương Mai nói xấu con gái ruột.

Trần Thanh Di nhe hàm răng nhỏ trắng như hạt bắp:

“Cháu tính tình nóng nảy, làm mấy việc tỉ mỉ thế này thấy phiền lắm ạ.”

Giống như thêu chữ thập, đan khăn quàng cổ, mấy việc này cả hai đời cô đều chưa từng làm.

Mấy hôm trước lên công xã mua hai chiếc khăn len, cô một chiếc, Sở Tầm một chiếc, đều là màu đen.

Sẵn tiện mua thêm ít len đỏ, để Sở Tầm đan khăn quàng cổ cho cô.

Dán vỏ bao diêm còn lề mề hơn cả đan khăn len, lúc đầu cô cũng dán thử nửa ngày, tâm phiền ý loạn như sắp phát điên đến nơi.

Chỉ muốn vò đầu bứt tai, nhìn đôi tay đầy hồ dán, cô thở dài đặt xuống, vẻ mặt sống không bằng ch-ết.

Cái m-ông càng giống như mọc đinh, cứ muốn chạy ra ngoài, Triệu Hương Mai thấy mà đau lòng, thế là không bắt cô làm nữa.

Nhà người ta đều là già trẻ gái trai cùng ra trận, phân công rõ ràng, nhà cô chỉ có mình Triệu Hương Mai làm.

Trong đại đội cũng không ít người sau lưng bàn ra tán vào, nói những lời khó nghe, bảo Triệu Hương Mai nuông chiều con cái.

Mùa đông giá rét, ngồi trên giường lò ấm áp, khát có nước, đói có cơm, mệt thì nằm vật ra giường.

Gió không thổi đến, mưa không ướt đầu.

Công việc nhẹ nhàng như vậy mà còn chê phiền!!

Thiên lý ở đâu?

Mọi người đều không hiểu nổi, ngay cả bà cụ Triệu, bác dâu cả cũng không hiểu.

Cái này chẳng nhẽ không sướng hơn nhiều so với việc xuống ruộng sao?

Một tháng được tám chín tệ, làm tốt có khi kiếm được mười bốn mười lăm tệ đấy!

Công nhân cũng chỉ có lương tầm ba mươi tệ thôi, việc này quả thực là quá tốt rồi, kiếm tiền đâu có dễ dàng gì.

Thế mà Trần Thanh Di không làm, Trần Thanh Phong cũng không làm!

Triệu Hương Mai làm cũng chẳng tích cực cho lắm.

Mọi người vô cùng chấn động, chỉ có bà nội Trần và ông nội Trần bày tỏ là họ cũng không muốn làm.

Nhưng họ cần kiếm tiền nên bắt buộc phải làm.

Trần Thanh Di và những người khác đúng là không thiếu tiền, ngoài hai mươi nghìn tệ mang về từ Vân Tỉnh.

Trần Thanh Phong và đám bạn ở chợ đen càng kiếm được không ít.

Trong nhà ngoài đống vàng thỏi ra thì tiền mặt có khoảng tầm bốn mươi lăm nghìn tệ, phiếu mua hàng đầy một hộp lớn.

Từ khi Trần Thanh Bách lên thành phố, việc ở chợ đen đã dừng lại, không thể kéo chân anh ta được, tiền và quyền cái nào quan trọng hơn thì họ vẫn phân biệt rõ ràng.

Trần Thanh Phong cũng không làm nữa, giờ cậu ta cũng bận, ngoài việc rèn luyện còn phải học các môn văn hóa.

Trần Thanh Bách về sẽ kiểm tra cậu ta.

Nếu không qua, Trần Thanh Bách ra tay cũng khá độc, thường xuyên mấy ngày liền không cho Trần Thanh Phong ăn thịt.

Bây giờ là chú hai Triệu dẫn theo ba đứa con trai nhà mình và con trai thứ hai nhà bác cả Triệu làm.

Trần Thanh Di chỉ việc vui vẻ thu tiền là được.

Phần tiền này cô tự cất trong không gian, nhà họ rất giàu, cá nhân cô thì đúng là đại phú hào!!

Vỏ bao diêm mỗi nhà dán là loại hộp ngoài bằng bìa giấy cỏ.

Trên mặt hộp không có nhãn hiệu, không có hoa văn, chỉ có những câu trích dẫn của Lãnh tụ.

Dán loại này thì đơn giản, bốc lên một xấp mười mấy miếng, xòe ra rồi quét hồ cùng lúc, men theo dấu nếp gấp gấp từng cái một, dán c.h.ặ.t lại.

Dùng kẹp sắt kẹp một lát để cố định, đợi khô hẳn là xong.

Nhưng mà...!!

Dán hộp trong thì cực kỳ rắc rối, rườm rà, bên trong có những thanh gỗ mỏng, bắt buộc phải đặt đúng vị trí.

Một câu hai câu không nói hết được, nói chung là không mấy thân thiện với trẻ con cho lắm.

Dù giường lò có ấm đến mấy, kẹo có ngọt đến đâu, cũng không ngăn nổi sự phiền muộn trong lòng.

Thím Xuân Miêu:

“Hôm nay tôi thấy Cố Tân Hoa rồi, đi cùng với Tiền Tiểu Lan, hình như là lên huyện mua đồng hồ đeo tay.”

“Thế là sắp kết hôn rồi ạ?”

“Thì không kết còn làm thế nào được, giấy đăng ký kết hôn cũng lĩnh rồi.

Trước đó tôi còn không biết nhà kế toán vội vàng cái gì.

Còn chưa biết cái chân có để lại di chứng gì không mà đã hớt ha hớt hải đi lĩnh chứng.”

“Người ta bảo mua lợn xem chuồng.”

“Cái bà già nhà họ Cố lần trước tôi cũng thấy rồi, không phải hạng vừa đâu.

Cô chị dâu cả cũng là kẻ lắm chuyện.

Sau này cũng đoán được phần nào, Tiền Tiểu Lan gan to thật đấy, hèn gì mà vội, chậc chậc...”

Thím Xuân Miêu bĩu môi, từ khi Tiền Tiểu Lan và Trần Thắng Nam cãi nhau, mọi người ai mà chẳng hiểu ra vấn đề.

Miệng không nói nhưng trong lòng đang cười nhạo đấy thôi!

“Hôm nay tôi thấy Cố Tân Hoa mặt mày chẳng có mấy nét cười.”

“Bà bảo tôi cũng thấy lạ, Cố Tân Hoa mất việc rồi, lại còn mất mặt như thế, là bị người ta tố cáo đấy.”

“Nhà họ Cố sao vẫn còn không hài lòng với Tiền Tiểu Lan nhỉ?

Kiêu ngạo cái nỗi gì cơ chứ!”

Thím Xuân Miêu trăm phương ngàn kế cũng không hiểu nổi, Triệu Hương Mai thở dài một tiếng.

“Còn vì cái gì nữa, trước đây Cố Tân Hoa ở công xã có đối tượng rồi, nghe nói nhà đó có chút quan hệ, họ hàng là chủ nhiệm gì đó ở trường học.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.