Sống Lại Trong Sách: Cô Con Gái Tài Phiệt Của Gã Cha Bạc Tình - Chương 358

Cập nhật lúc: 10/04/2026 00:10

“Bà nội Trần lập tức đổi sắc mặt, lườm một cái sắc lẹm, chẳng buồn thèm đếm xỉa đến ông ta, tựa người vào thành giường hờn dỗi.”

Trần Trường Ba:

...!!

Ông ta nói sai gì sao?

Dương Thục Đình ôm lấy Triệu Giai Hách co rúm lại một góc, cầu nguyện bà mẹ chồng không chú ý đến mình.

Hôm nay trên tàu khá đông, toa giường nằm này gần như đã kín chỗ, ngoài hành lang cũng lác đác vài người ngồi.

Bà nội Trần sẽ không làm mình làm mẩy trước mặt bao nhiêu người như vậy!

Quan trọng nhất là lúc này tâm trạng bà đang xuống dốc, chẳng muốn tiếp chuyện ai, thế nên bà cởi giày, nằm xuống giường tầng dưới rồi nhắm mắt lại.

Một lát sau, bà cảm thấy có ai đó nhét cái gì vào tay mình.

Mở mắt ra nhìn, là ông cụ nhét cho bà một quả dâu tây lớn, bà nội Trần vẫn không nói lời nào.

Nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng cái miệng thì không để yên.

Bà ăn xong một quả, ông cụ Trần lại nhét thêm một quả, vị trái cây thanh ngọt khiến tâm trạng bà tốt hơn hẳn.

Bà mở mắt ra:

“Ông già, lấy cho tôi một quả xoài đã rửa sạch đi."

Nói xong liền đưa tay ra, ra hiệu bằng mắt với cậu con trai ruột đang ngồi ở giường tầng dưới đối diện.

Trần Trường Ba:

“...??

Mẹ, mẹ cứ ăn đi, con không thích ăn xoài lắm."

Ông ta nào dám tranh ăn với bà cụ.

“Tôi là bảo anh đỡ lão nương dậy!"

Bà nội Trần bực bội, chẳng có chút tinh ý nào cả.

Trần Trường Ba lúng túng, đỡ bà dậy, tìm con d.a.o nhỏ, rửa sạch rồi đưa cho mẹ mình.

Bà cụ ăn mảnh, vừa ăn vừa khoe khoang:

“Dương Thục Đình, cô cũng không cần phải nhìn những đồ ngon này mà thèm thuồng đâu, tôi có muốn cho cô cũng không cho được.

Những thứ này đều là do cháu gái cưng của tôi chuẩn bị cho tôi đấy.

Cô là mẹ kế, lại còn là loại mẹ kế tâm địa độc ác, có tư cách gì mà ăn đồ cháu gái tôi mua!

Hơn nữa trong lòng cô không tự biết lượng sức mình à?

Chúng ta phải ngồi tàu nửa tháng trời đấy, sao cô chẳng chuẩn bị cái gì thế?"

Lúc này trên tàu ríu rít tiếng nói cười, khắp nơi đều là tiếng trò chuyện vì tàu vừa mới khởi hành chưa lâu.

Vẫn còn người đang sắp xếp hành lý, lấy nước nóng, đi tới đi lui.

Đúng lúc một bà cụ đi ngang qua, nghe thấy lời bà nội Trần nói, theo bản năng quay đầu nhìn Dương Thục Đình.

Trong mắt thoáng hiện lên vẻ khinh bỉ.

Dương Thục Đình hoàn toàn buông xuôi rồi, cũng chẳng buồn cãi lại, thực ra bà ta cũng muốn chuẩn bị, nhưng lúc đầu bà ta bị ốm.

Sau đó khỏi được phần nào, nhìn thấy bộ quần áo bông Trần Thanh Di tặng, bà ta mới sực nhớ ra bản thân mình và Triệu Giai Hách chưa có đồ chuẩn bị.

Bà ta hối hả đi mua bông, nhưng lúc này bông rất khó mua.

Khó khăn lắm mới mua cao giá được một ít của người ta, cũng không đủ lắm, chỉ đủ làm hai bộ áo bông mỏng.

Lúc đầu bà ta còn nghĩ, nếu thực sự không được thì tháo bớt bông trong cái áo bông Trần Thanh Di làm cho Trần Trường Ba ra.

Dù sao cũng không thể để mình bị lạnh được, nhưng đã bị Trần Trường Ba từ chối phũ phàng.

Hết cách, bà ta sợ chậm trễ thêm chút nữa thì ngay cả áo bông mỏng cũng chẳng có mà mặc.

Đành phải tìm thợ may, trả thêm tiền, vội vàng hoàn thành, mãi đến chiều qua mới làm xong.

Trong thời gian đó bà ta còn phải thu dọn đồ đạc của mình và Triệu Giai Hách, làm mấy món bánh để ăn dọc đường...

Bận rộn đến mức tối mày tối mặt, Trần Trường Ba cũng chẳng giúp bà ta một tay.

Nghĩ đến những điều này, Dương Thục Đình càng cảm thấy những ngày tháng sắp tới chẳng còn hy vọng gì nữa.

Cả người ủ rũ, điều này trong mắt bà mẹ chồng như bà nội Trần thì chính là xúi quẩy, là đồ sao chổi!!

Vì thế, suốt dọc đường bà không ít lần gây khó dễ cho Dương Thục Đình.

Lời nói cực kỳ châm chọc, bà nội Trần còn là người nói đi đôi với làm.

Ba người nhà Trần Trường Ba ăn dưa muối cuộn bánh rán, bà và ông cụ Trần thì ăn thịt kho tàu với cơm trắng.

Người ta ăn bánh bao ngô, bà thì ăn màn thầu bột mì trắng.

Bà còn thường xuyên cùng ông cụ Trần lên toa ăn uống gọi món xào, ăn xong quay về còn cố tình không lau miệng.

Thành công khiến Triệu Giai Hách thèm đến phát khóc vào ngày thứ mười.

Nửa tháng này dưới sự giày vò đủ kiểu của bà nội Trần, Dương Thục Đình trông như miếng dưa cải héo khô mất nước.

Đến khi tàu vào ga, lúc xuống tàu bà ta bước đi còn lảo đảo.

Bà nội Trần thì lại tinh thần phấn chấn, khiến Trần Trường Hà ra đón không khỏi tò mò.

Sau khi chào hỏi một tiếng, Trần Trường Hà giúp xếp hành lý lên xe bò, nhìn chiếc xe bò chất đầy hành lý.

Trần Trường Hà gãi đầu:

“Anh hai, em không ngờ hành lý của mọi người lại nhiều thế này.

Thôi để mẹ dắt mấy đứa nhỏ ngồi xe bò đi, mấy anh em mình đi bộ nhé, nhà mình cũng không xa lắm đâu!"

Dương Thục Đình ôm lấy Triệu Giai Hách, mặt xanh mét.

“Chú ba, con bò này khỏe lắm, hay là để chị cũng ngồi nhé?"

Trần Trường Ba lẳng lặng liếc nhìn Dương Thục Đình một cái, khiến mặt bà ta cứng đờ.

Trần Trường Hà không nhận ra vẻ khác thường trên mặt chị dâu, còn giải thích:

“Chị dâu à, ở quê mình con bò này quý giá lắm, lỡ làm nó mệt quá sinh bệnh ra thì..."

Bà nội Trần đã chen lên xe trước, ngồi phịch xuống một túi hành lý.

Khoác lên mình chiếc chăn bông cũ dày mà con trai mang theo.

Dương Thục Đình cứng nhắc gật đầu, đó chính là túi hành lý của bà ta, mong sao bà cụ đừng có “xì hơi" ra đó.

Trời lạnh, bà ta hơi bị đầy bụng.

“Vậy được rồi, chị đi bộ cũng được."

Triệu Giai Hách kéo kéo tay Dương Thục Đình, nhỏ giọng thì thầm:

“Mẹ, con cũng không muốn ngồi xe bò."

Nó sợ bà nội Trần.

Dương Thục Đình cứ tưởng con trai thương mình, muốn đi bộ cùng mình, bèn bóp bóp tay con.

Nói khẽ:

“Đừng lo cho mẹ, mau lên xe mà ngồi đi, còn xa lắm đấy!"

Triệu Giai Hách nói thế nào cũng không chịu, dù bà ta có dỗ dành thế nào.

Trần Trường Hà có chút kỳ quặc nhìn hai mẹ con họ, ông cụ Trần rít một hơi tẩu thu-ốc.

Lên tiếng nói:

“Được rồi, đừng có lôi thôi nữa, không muốn ngồi thì không ngồi.

Đợi lát nữa đi mỏi chân rồi tính sau."

Ông cụ Trần xoa xoa đầu con bò Đại Hoa, vỗ nhẹ một cái, tự mình dắt Đại Hoa đi.

Mấy anh em nhà Trần Trường Giang đã nhiều năm không gặp, lúc đầu có chút xa lạ, nhưng nói được vài câu là đã bắt đầu rôm rả.

Cả nhóm vừa đi được nửa đường, Triệu Giai Hách đã không đi nổi nữa.

Nó kéo vạt áo Dương Thục Đình:

“Mẹ, con không đi nổi nữa, con mệt, con muốn ngồi xe bò."

“Vậy để mẹ bảo ba con đợi một lát."

“Mẹ, con không dám ngồi cạnh bà nội một mình đâu, mẹ ngồi cùng con đi mà!"

Đứa trẻ hư ngày trước khi đến môi trường xa lạ vẫn rất nhát gan, Dương Thục Đình c.ắ.n môi.

Nghĩ đến sự lạnh nhạt của Trần Trường Ba đối với mình những ngày qua, bà ta vẫn lắc đầu.

“Tiểu Hách, con cứ lên ngồi đi, mẹ không mệt, con yên tâm đi, bà nội sẽ không nói gì con đâu."

Thời gian qua bà ta cũng nhận ra, dù Triệu Giai Hách có làm gì, đúng hay sai, ông bà nội tuyệt đối không can thiệp.

Nói chính xác hơn là hoàn toàn không quan tâm, coi như không có người này vậy.

“Trường Ba, đợi một lát, Tiểu Hách mệt rồi."

Trần Trường Ba dừng bước quay đầu lại đợi, ông cụ Trần cũng cho xe bò dừng lại để Triệu Giai Hách leo lên.

Trần Trường Hà đảo mắt liên tục, thấy mẹ mình đang chiếm trọn chiếc chăn.

Chẳng có ý định chi-a s-ẻ với ai cả.

Dương Thục Đình cũng nhận ra điều đó, vội vàng từ trong một túi hành lý lôi ra một chiếc chăn mỏng.

Nhanh tay quấn cho con trai.

Trần Trường Ba đã nhiều năm không về quê.

Hai năm qua đại đội có tiền, không ít nhà đã sửa sang lại nhà cửa, khác hẳn so với trước khi ông ta đi.

Cộng thêm lúc này mới chưa đến sáu giờ, trời vẫn còn hơi tối, trên đường không có bóng người.

Chỉ có mấy nhà ống khói đang bốc khói, Trần Trường Ba đột nhiên trong lòng thấy không thoải mái, cảm nhận được một sự thê lương kỳ lạ.

Trong lòng thở dài một tiếng.

“Hỷ Phượng, chúng tôi về rồi đây."

Đến trước cửa nhà, Trần Trường Hà gào lên một tiếng.

Đưa tay đỡ bà nội Trần xuống, Ngô Hỷ Phượng thắt tạp dề, cười rạng rỡ từ trong nhà đi ra.

“Về rồi à."

“Cha, mẹ, mọi người vào nhà đi, để con với Trường Hà giúp xách hành lý."

Trần Thanh Lị và Trần Thanh Chi cũng đã sớm chạy ra ngoài, quây quanh bà nội Trần ríu rít.

“Bà nội, tụi con nhớ bà ch-ết đi được."

Trần Thanh Chi miệng ngọt xớt, ôm c.h.ặ.t lấy bà nội Trần không buông.

Bà nội Trần cười híp cả mắt.

Lúc về còn có chút không bằng lòng, giờ vừa về đến nhà lại thấy cả người thoải mái hẳn ra.

“Chà, nhà anh hai về rồi đấy à."

Thạch Lan Hoa đứng ở đầu hàng rào đột ngột lên tiếng, làm mọi người giật b-ắn mình.

Cũng chẳng đợi ai trả lời, bà ta chạy vèo vào trong nhà, một lát sau lại chạy ra, đóng cửa rầm rầm.

Tiếp đó chạy vù vù sang nhà họ Trần cũ.

Ngay sau đó, Trần Trường Giang, vợ chồng Trần Thanh Quế, Trần Thanh Liễu và Trần Thanh Thụ cũng lũ lượt chạy tới.

Làm Triệu Giai Hách sợ hãi nấp sau lưng Dương Thục Đình.

Bà nội Trần tức đỏ cả mắt, chê nhà con cả làm mất mặt, thuận tay vớ lấy thanh củi nhóm lửa.

Nhằm hướng Thạch Lan Hoa mà đ-ánh cho mấy phát.

Thạch Lan Hoa bị đ-ánh chạy tán loạn, “Mẹ, mẹ đ-ánh con làm gì?

Con đã làm gì đâu!"

Bà nội Trần thấy bà ta còn dám chạy, lập tức đổi hướng, nhằm vào Trần Trường Giang mà ra tay.

Trần Trường Giang không ngờ mẹ mình lại tấn công không phân biệt ai, bị đ-ánh trúng mấy phát, đau điếng người.

“Mẹ, mẹ có điều gì không vui thì cũng đừng có lấy nhà con ra mà trút giận chứ!

Mẹ vừa mới về, con là con trai nhớ mẹ nên mới tới thăm, sao mẹ lại đ-ánh người thế này!"

Trần Trường Giang có chút bực mình.

“Đ-ánh chính là hai vợ chồng các người đấy!

Đừng tưởng lão nương không có ở đại đội là cái gì cũng không biết.

Hai người ở trong đại đội đã rêu rao những cái gì hả?"

“Cái đồ thiếu đòn này, anh làm anh cả mà cũng không biết xấu hổ."

Bà nội Trần tháo chiếc giày thối dưới chân ra, đ-ập thẳng vào đầu Trần Trường Giang, ông ta vừa ôm đầu.

Vừa không phục, miệng còn cãi lại.

“Con nói gì chứ, chẳng phải con chỉ nói là chị dâu hai đã làm liên lụy anh hai t.h.ả.m hại sao?

Lẽ nào con nói không đúng sự thật, cũng chỉ có anh hai là u mê thôi, nếu là con thì con đã ly hôn từ lâu rồi!

Sớm biết thế này thì thà để anh hai giúp đưa Thanh Quế vào quân đội còn hơn!

Anh hai đúng là..."

Chữ “ngu" cuối cùng còn chưa kịp thốt ra.

Đã bị ông cụ Trần từ phía sau tấn công bất ngờ, đ-á trúng khoeo chân, Trần Trường Giang trực tiếp quỳ sụp xuống.

Dương Thục Đình và Triệu Giai Hách mặt mày tái mét, run cầm cập, hai mẹ con lẳng lặng nấp sau lưng Trần Trường Ba.

Triệu Giai Hách có chút kinh hãi, nó sợ gia đình Trần Trường Giang bắt nạt mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.