Sống Lại Trong Sách: Cô Con Gái Tài Phiệt Của Gã Cha Bạc Tình - Chương 360
Cập nhật lúc: 10/04/2026 00:11
“Mẹ ơi, đói!"
Trần Thanh Di cúi đầu ăn cơm:
“Ờ, đợi một chút đi, mẹ ăn xong bát này đã, mẹ ăn nhanh lắm.
Còn Nhị Bảo nữa, hôm nay ba không mặc quần áo cho con được rồi, ba đi đ-ánh kẻ xấu rồi.
Con cũng không được mặc váy hoa nhỏ đâu, trước đây mẹ đã nói gì nào?"
Nhị Bảo cúi đầu, bàn tay nhỏ mũm mĩm gãi gãi bụng, bĩu môi, vẻ mặt tội nghiệp nói:
“Mẹ nói người ta phải biết giữ lời, phải giữ chữ tín!
Mẹ ơi, con mặc quân phục nhỏ ạ."
Đại Bảo trăn trở nhíu đôi lông mày nhỏ:
“Mẹ ơi, để em gái mặc hoa hoa đi ạ!!
Váy đẹp mà!"
Vì em gái, cậu bé có thể hy sinh một chút xíu.
Hai anh em ôm chằm lấy nhau, làm lành như chưa từng có chuyện gì xảy ra, rồi hôn chùn chụt lên mặt nhau...
Trần Thanh Di khóe miệng giật giật, cô biết ngay là sẽ thế này mà, tiếp tục húp mì sùm sụp.
Hai đứa nhỏ thèm đến mức chảy cả nước miếng.
Nhưng lại ngoan ngoãn không khóc không nháo, cứ chăm chú nhìn chằm chằm vào bát cơm của mẹ ruột.
Lúc Triệu Hương Mai, Trần Thanh Phong và Trần Thắng Nam đi vào, nhìn thấy chính là cảnh tượng này.
Triệu Hương Mai lập tức nổi giận.
Chống nạnh quát lớn:
“Thanh Di, sao con không cho con ăn trước?"
Trần Thanh Di rụt cổ lại:
“Mẹ, tụi nó không đói đâu, trước khi ngủ mỗi đứa đã uống một bình sữa to đùng rồi.
Còn ăn cả bánh ngọt nữa cơ.
Vừa nãy con bảo hai đứa dậy ăn cơm, chẳng đứa nào chịu nhúc nhích cả, mẹ cứ yên tâm đi.
Tụi nó không ngốc đâu!
Đói là biết nói ngay ấy mà.
Hơn nữa, con cũng đâu phải mẹ kế, con nỡ để tụi nó đói sao?"
Đói thì đã khóc rồi, đây có khóc đâu.
Hai mươi phút sau, Đại Bảo và Nhị Bảo mỗi đứa chén sạch một quả trứng hấp tôm lớn.
Lại còn ngon lành đ-ánh chén thêm nửa bát mì nữa.
Ăn no uống đủ, quẹt mồm một cái, vỗ vỗ bụng, đồng thanh:
“Cuối cùng cũng no rồi!!"
Trần Thanh Di:
...
Cô hình như vừa bị “đ-âm sau lưng"!
Triệu Hương Mai:
...
Chuyến này bà không theo về quê là không xong rồi, con gái bà có tình mẫu t.ử đấy, nhưng không nhiều!
Trần Thanh Phong và Trần Thắng Nam nhịn cười.
Ngày hôm sau, Trần Thanh Di dậy sớm lôi hai đứa nhỏ từ trên giường dậy, nhanh ch.óng mặc quần áo, rửa mặt, xức kem thơm tho.
“Một lát nữa chúng ta sẽ đi tàu hỏa, mẹ và bà ngoại sẽ bế các con.
Các con nhất định phải bám thật c.h.ặ.t nghe chưa?
Trên tàu không được chạy lung tung, không được nói chuyện với người lạ, đồ của người lạ không được ăn.
Nhớ kỹ chưa nào?"
“Nhớ rồi ạ!"
Trần Thanh Di hôn lên mặt mỗi đứa một cái thơm phức:
“Ngoan lắm, còn tên của ba mẹ, s-ố đ-iện th-oại nhà mình.
Số của cậu, của ông ngoại, ông nội, ông cố các con còn nhớ không?"
“Nhớ ạ!"
Hai đứa nhỏ bắt đầu ngoan ngoãn đọc thuộc lòng.
Trần Thanh Di hài lòng gật đầu, Triệu Hương Mai và Trần Thắng Nam đang cõng con cũng đến hội quân tại nhà cô.
Trần Thắng Nam trước đó sinh được một bé trai, nghịch ngợm đủ đường nhưng rất được lòng người.
Trần Thanh Tùng cũng đi làm nhiệm vụ rồi, chỉ có Trần Thanh Phong lái xe đưa họ ra ga tàu.
Trần Thanh Di một tay bế một đứa nhỏ, sau lưng còn đeo một chiếc túi lớn, bước lên chuyến tàu về quê.
Trần Thắng Nam mở đường phía trước:
“Nhường đường một chút ạ, làm phiền nhường đường một chút, có trẻ nhỏ ạ.
Cảm ơn mọi người, thật ngại quá, nhường cho chúng tôi qua trước với ạ..."
Mấy người vất vả lắm mới tìm được giường nằm của mình, Trần Thanh Phong xoa đầu ba đứa cháu rồi xuống tàu.
Nhị Bảo bĩu môi, cúi đầu, rõ ràng là rất không vui.
Triệu Hương Mai bế bé vào lòng, dịu dàng hỏi:
“Sao thế Nhị Bảo?
Sao lại không vui rồi?"
Vành mắt Nhị Bảo rưng rưng nước mắt, chực khóc:
“Bà ngoại ơi, cậu út không yêu con nữa ạ?"
Triệu Hương Mai ôn tồn trả lời:
“Yêu chứ, cậu út thích Nhị Bảo nhà mình nhất mà.
Cháu quên cậu út mua kẹp tóc, váy đẹp, giày da nhỏ, với cả trống lắc cho cháu rồi sao?"
“Thế sao vừa nãy cậu út không hôn hôn con?"
Nhị Bảo buồn bã vô cùng.
Triệu Hương Mai:
...!!
Bà làm sao biết được tại sao không hôn, nhưng Trần Thanh Di thì rất bình thản:
“Vừa nãy cậu út con ăn đậu phụ thối đấy!"
Nhị Bảo lập tức nín khóc, vùi đầu sâu vào lòng Triệu Hương Mai.
Triệu Hương Mai ôm cục thịt tròn vo trong lòng, vui mừng khôn xiết, trẻ con đúng là đáng yêu, dễ dụ.
Suốt dọc đường, ba đứa nhỏ thấy cái gì cũng lạ lẫm, hóa thân thành “mười vạn câu hỏi vì sao".
Đại Bảo:
“Mẹ ơi, tại sao tàu hỏa biết chạy mà không biết bay ạ?"
Trần Thanh Di:
“Vì tàu hỏa không mọc cánh."
Nhị Bảo:
“Mẹ ơi, tại sao Phúc Bảo có lông vũ, lại biết bay, mà con lại không biết ạ?"
Trần Thanh Di thản nhiên:
“Bởi vì Phúc Bảo là do mẹ Phúc Bảo sinh ra, mẹ của Phúc Bảo biết bay.
Mẹ không biết bay, cho nên mẹ sinh ra các con cũng không biết bay."
Đại Bảo càng tò mò hơn:
“Thế tại sao mẹ lại không biết bay ạ?"
Triệu Hương Mai có một dự cảm không lành, quả nhiên thấy Trần Thanh Di mỉm cười:
“Bởi vì mẹ của mẹ cũng không biết bay."
Đại Bảo nghiêng đầu suy nghĩ:
“Mẹ của mẹ chính là bà ngoại, vậy bà ngoại ơi sao bà lại không biết bay..."
Trần Thanh Di đẩy “nồi" đi, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần... chính là giả vờ ngủ.
Triệu Hương Mai:
...
Về quê thi đại học Có ba đứa trẻ ríu rít suốt dọc đường, tuy mệt nhưng cũng rất vui.
Thời gian trôi qua nhanh một cách lạ lùng.
Vừa ra khỏi tỉnh Vân Nam, lúc Trần Thanh Di đi lấy cơm về thì thấy ở giường tầng dưới của họ có hai người lạ ngồi đó.
Một người phụ nữ trung niên và một cô gái trẻ.
Họ đang trò chuyện rôm rả với Triệu Hương Mai và Trần Thắng Nam, khen ba đứa trẻ nức nở.
Còn lấy kẹo sữa Đại Thỏ Trắng ra cho ba đứa ăn.
Triệu Hương Mai ngăn lại:
“Chị ơi các chị cứ giữ lấy mà ăn, thứ này quý giá lắm.
Ba đứa nhỏ còn bé, bình thường chúng tôi cũng không cho chúng ăn kẹo, sợ hỏng răng."
Người phụ nữ trung niên cười sảng khoái:
“Thằng cháu nội nhà tôi nó thích ăn kẹo lắm, tầm tuổi cũng xấp xỉ mấy đứa này thôi.
Kẹo này tôi chuẩn bị cho nó cả đấy, thành thói quen rồi, cứ thấy trẻ con là lại móc kẹo ra.
Thằng nhà tôi chẳng ngoan được như mấy đứa này đâu, nghịch lắm!
Người ta bảo 'thương cháu hơn thương con', hồi trước tôi chẳng tin đâu, giờ có cháu nội rồi, một lúc không thấy là nhớ quay nhớ quắt.
Đây này, tôi đang đưa con gái đi thăm nó đây, con trai tôi làm phó giám đốc nhà máy thép..."
Bà ta luyên thuyên không dứt, hận không thể khoe hết sạch những người thân có năng lực trong nhà mình ra.
Không ít người xung quanh bị bà ta thu hút sự chú ý.
Sau đó bà ta chuyển chủ đề:
“Mọi người đưa trẻ con đi đâu thế?"
Trần Thắng Nam đút một miếng táo cho con trai lớn, mỉm cười nói:
“Đàn ông nhà chúng tôi đều đi lính, đóng quân ở ngoài.
Mấy năm rồi chưa về quê, giờ bọn trẻ lớn rồi, mang đi cũng tiện.
Nên về quê ở một thời gian."
Thực ra Trần Thắng Nam trong thời gian này đã từng gặp Thạch Lan Hoa và Trần Thanh Liễu, lúc cô đang ở cữ.
Hai người họ không gọi điện trước, lẳng lặng mà đến.
Lúc đầu Trần Thắng Nam rất vui, nhưng chưa được mấy ngày họ đã bóng gió rằng Trần Thắng Nam sinh được con trai.
Đã đứng vững gót chân ở nhà chồng rồi, có thể buông thả được rồi.
Chăm sóc con cái thì cũng chẳng đi làm được, bảo cô nhường công việc ra, nhường cho Trần Thanh Liễu.
Để Trần Thanh Liễu cũng có thể tìm được một gia đình chồng tốt.
Tức đến mức Trần Thắng Nam chẳng màng đang ở cữ, chống nạnh quát tháo suốt nửa tiếng đồng hồ.
Hàng xóm láng giềng đều kéo đến xem náo nhiệt.
Lại còn cầm cái chổi lớn, vụt cho Trần Thanh Liễu chạy tán loạn, cuối cùng để lại lời hăm dọa, nếu còn dám có ý đồ đó nữa.
Đợi đến lúc Thạch Lan Hoa bọn họ già rồi, cô sẽ không đưa tiền dưỡng lão.
Làm Thạch Lan Hoa sợ hết hồn, lập tức ngoan ngoãn hẳn, phục vụ xong tháng ở cữ, cầm hai xấp vải, ba cân đường đỏ rồi lủi thủi về quê.
Nói hơi xa rồi, Trần Thanh Di cầm hộp cơm đứng yên không nhúc nhích.
Thấy người phụ nữ trung niên đối diện lại lôi từ trong túi vải dưới chân ra mấy quả đào lớn.
“Đây là nhà trồng được, gửi mọi người ăn thử, cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền đâu.
Ngọt lắm, nhiều nước nữa."
“Tôi ấy mà, đời này chỉ quý mến mấy chú bộ đội thôi, có chàng trai nào tốt không, giới thiệu cho con gái tôi một người với!"
Cô gái trẻ cúi đầu thẹn thùng đỏ mặt.
Ngay lúc Trần Thắng Nam mất cảnh giác, định đưa quả đào vào miệng, thì Trần Thanh Di bước tới.
Đặt hộp cơm lên chiếc bàn nhỏ.
Trong mắt người phụ nữ trung niên lóe lên vẻ kinh ngạc và tham lam:
“Cô em này xinh đẹp quá, mọi người là..." một nhà à?
Ba chữ sau còn chưa kịp thốt ra, bà ta đã như một cánh diều đứt dây.
Trực tiếp bị Trần Thanh Di đ-á bay đi.
Ngã rầm một cái xuống sàn tàu hỏa.
Trần Thanh Di là kiểu người có thể động thủ thì tuyệt đối không nói nhảm, đối với cô gái trẻ đang định thừa cơ kéo đứa trẻ đi, cô lại càng tát nảy lửa.
“Chát!
Chát..."
Chẳng mấy chốc, khuôn mặt của cô gái trẻ vốn còn xinh xẻo lúc nãy đã sưng vù lên thấy rõ.
Không đợi mọi người trong toa phản ứng, cô lại túm lấy cô gái trẻ, ném thẳng lên người mụ đàn bà trung niên kia.
Tiếp đó là một trận đ-ấm đ-á túi bụi vào hai người họ, chỗ nào đau nhất cô đ-ánh chỗ đó.
Cuộc ẩu đả một chiều này kéo dài gần năm phút, thấy hai người họ thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít.
Mới có người sực tỉnh, hét lớn:
“Á á á...
G-iết người rồi, cứu mạng với, có một con mụ điên!"
Trong mắt mọi người, chẳng có cãi vã gì cả, tự dưng lại đ-ánh người ta thừa sống thiếu ch-ết.
Không phải điên thì là gì!
Nghe họ hét, Trần Thanh Di cũng không dừng tay, cô móc từ trong túi hai người đó ra số kẹo sữa lúc nãy, nhét tọt vào miệng họ.
Lại bẻ quả đào ra, bỏ hạt, trực tiếp bóp cằm nhét luôn vào miệng họ.
Lúc này vẫn còn người hét:
“G-iết người rồi, mau đến đây, á á, sắp ch-ết người rồi!"
Triệu Hương Mai và Trần Thắng Nam hiểu tính Trần Thanh Di, vừa thấy cô không nói hai lời đã đ-ánh người, lập tức đoán ra ngay.
Họ ôm c.h.ặ.t ba đứa trẻ vào lòng, ánh mắt cảnh giác.
Đại Bảo mặt đầy vẻ sùng bái:
“Mẹ ơi giỏi quá!"
Nhị Bảo mắt cũng sáng rực:
“Mẹ ơi cố lên, mẹ giỏi nhất!
Đ-ánh tụi nó đi, đ-ánh thật mạnh vào ạ!"
Trong mắt hai bé, người mà mẹ đ-ánh chắc chắn không phải là người tốt.
Trần Thanh Di tiếp tục:
“Chát chát chát chát..."
Những người khác không ai dám tiến lên, chỉ sợ rước họa vào thân, duy chỉ có một người nghe thấy tiếng của hai đứa trẻ.
