Sống Sót Giữa Thiên Tai Nhân Họa - Chương 141: Đại Ca Nghi Ngờ ---
Cập nhật lúc: 05/01/2026 14:12
Tiểu Bạch bận rộn vô cùng, phụ trách săn mồi cho những con thú bị thương, tất nhiên Tiểu Hoàng cũng giúp nó một tay, hai con hổ bận rộn tối mày tối mặt, mỗi con thú bị thương đều được chia một miếng thịt.
Quá trưa, Đoạn Đao và đại ca tới.
“Đại muội, tiểu muội, hai em thế nào rồi?”
“Đại ca?? Sao huynh lại tới đây?”
“Ta lo cho các em mà! Khinh công của ta không tốt, nếu không đã đến đây từ sớm rồi.” Đại ca vội vàng chạy tới xem xét hai nàng.
“Ca, chúng em không sao. Hôm qua mới thật ly kỳ, may mà có muôn thú, nếu không đã có mấy nghìn tinh binh Sa Đản thần không biết quỷ không hay vượt qua Vân Sơn, lúc đó Lạc Dương thành và Vân Châu thành sẽ nguy khốn.”
Đại ca nhìn bầy mãnh thú nằm la liệt trên đất: “Đám dã thú này sao biết đường ngăn cản người Sa Đản?”
“Đại ca, là Niên Niên hiệu lệnh muôn thú đến đ.á.n.h đuổi kẻ xấu đó.” Tiểu muội hớn hở nói.
“Niên Niên?? Chỉ có thú vương mới có thể hiệu lệnh bầy thú.” Đại ca nhìn sâu vào Niên Niên.
“Dạ Ly đâu?”
Vãn Tinh Nguyệt không ngờ người đầu tiên nghi ngờ thân phận của Dạ Ly lại là người đại ca có vẻ thật thà chất phác. Vốn cứ ngỡ phải là tiểu đệ tinh khôn cơ.
Nàng biết mà, hễ liên quan đến chị em nàng, trí thông minh của đại ca có thể vọt lên tận trời.
“Ca, Dạ Ly mấy ngày nay có việc, không có trên núi.”
Bí mật này Vãn Tinh Nguyệt sẽ không chủ động nói cho bất kỳ ai.
“Ồ.” Đại ca đáp lời qua loa, nhưng mắt vẫn không rời khỏi Niên Niên.
“Đại ca, huynh không biết đâu. Niên Niên lợi hại lắm! Nó có đôi cánh lớn, bay nhanh lắm, nó còn biết phun lửa nữa! Đốt c.h.ế.t bao nhiêu kẻ xấu. Huynh nhìn xem, phía bắc đầm lầy, vệt đen xám kia đều do nó đốt đấy.”
Ánh mắt đại ca thỉnh thoảng lại liếc qua Niên Niên, dường như muốn nhìn thấu điều gì đó.
“Đoạn đại ca, là Dạ Tam báo cho huynh sao?”
“Ừm.”
“Tĩnh Tuyết và Vân Sinh vẫn ổn chứ?”
“Mẹ con nàng đều tốt, Vân Sinh mấy hôm trước đã biết gọi cha rồi.” Đoạn Đao hiếm khi nói chuyện mà mỉm cười.
“Trần đại nhân khi nào thì về kinh nhậm chức?”
“Vốn dĩ đáng lẽ phải đi từ lâu rồi, nhưng phía Hoàng đế bảo ông ấy ở lại Vân Châu thêm một thời gian nữa để giúp Liễu tri phủ quản lý Vân Châu.”
“Vậy huynh và Tĩnh Tuyết có định theo về kinh thành không?”
“Không! Tĩnh Tuyết nói thích Vân Châu, thích được ở gần muội. Bên cạnh cha mẹ vẫn còn đệ đệ và đại ca của nàng, hơn nữa chúng ta cũng có thể lên kinh thành thăm họ.”
“Thế thì tốt quá, đợi Trần đại nhân bọn họ về kinh, hai người lại dọn về đây ở đi, mọi người ở cùng nhau cho an toàn, nhà cửa cũng đủ dùng.”
“Ừm.”
Đêm đó đại ca và Đoạn Đao ở lại cùng bọn nàng, ngày hôm sau việc săn mồi cho bầy thú đã chuyển từ Tiểu Bạch, Tiểu Hoàng sang bầy sói.
Vãn Tinh Nguyệt không biết có phải Niên Niên sắp xếp không, chỉ thấy vô cùng thú vị.
Tuy tiểu muội nói cần nghỉ ngơi hai ngày, nhưng nàng vẫn để tất cả dã thú trúng độc nghỉ ngơi đủ ba ngày, sau ba ngày tiểu muội khám lại nói đều đã ổn, Niên Niên gầm lên hồi lâu, bầy thú bị thương mới rời đi.
Tiểu muội vội vàng lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ, nhìn đám nhện độc bằng ánh mắt đáng thương, dùng giọng điệu dịu dàng nài nỉ: “Nhện nhỏ ơi, các em phải ngoan nhé! Chị chỉ xin một chút xíu nọc độc thôi có được không?”
“Hì hì!” Mấy người không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Tiểu muội giận dỗi lườm họ một cái, rồi lại tiếp tục dỗ dành: “Nhện nhỏ ơi, hay là các em theo chị về nhà đi! Nhà chị có nhiều đồ ăn ngon lắm.”
Sau màn dụ dỗ bằng lợi ích của tiểu muội, quả nhiên có mấy con nhện chui vào cái gùi nhỏ của nàng.
Vãn Tinh Nguyệt cũng cạn lời, tiểu muội nàng chắc chắn có ma lực đặc biệt nên đám thú vật mới yêu quý nàng như thế.
Tiểu muội vốn còn muốn lấy thêm chút nọc độc của đại mãng xà, tiếc là đại mãng xà này tâm cơ quá nhiều, đ.á.n.h đuổi xong kẻ xấu là dẫn theo vợ con chuồn mất tăm.
Bầy sói vẫn sống trong cái hang lớn kia; đám khỉ cũng để lại một nửa ở sườn bắc, còn rất nhiều loài vật khác đều ở lại. Thú vị nhất là đám nhện độc kia lại làm tổ dưới lòng đất, nàng tận mắt thấy chúng chui tọt xuống đất.
Vãn Tinh Nguyệt thu dọn mọi thứ vào không gian, lại dùng kính viễn vọng nhìn về phía bắc đầm lầy, đám người xem náo nhiệt đã tản đi từ lâu, nơi đó chỉ còn lại một mảnh c.h.ế.t ch.óc.
Niên Niên phục xuống đất để nàng có thể tự leo lên lưng, rồi vững vàng đứng dậy, lấy đà sải cánh bay v.út lên không trung.
Ưu thế của việc bay lượn quá rõ ràng, chỉ trong vài nhịp thở đã không còn thấy bóng dáng bọn đại ca đâu nữa.
Nàng và Niên Niên khi đến "Biệt Hữu Động Thiên", tẩu t.ử và đại tỷ bọn họ đều lo lắng hỏi han đủ điều. Nàng kể lại tường tận cho họ nghe, không cần thiết phải giấu giếm. Biết rõ nguy hiểm mới có thể tránh né nguy hiểm tốt hơn.
Ngay cả "chuột bạch" Cáp Nhĩ Cáp Lãng cũng lại gần nghe nàng kể về những chuyện xảy ra trong hai ngày qua.
Trở về đại sơn động, "Dạ Ly, thương thế của chàng đã thực sự khỏi hẳn chưa?"
Niên Niên biết, khi nàng gọi Dạ Ly, hắn bắt buộc phải là Dạ Ly.
"Ừm, nàng xem."
Vãn Tinh Nguyệt nhìn vào bắp chân của hắn, nơi đó có một vết sẹo mờ nhạt.
"Lần sau còn có chuyện như vậy, chàng nhất định phải mang ta theo!" Đối với chuyện này, nàng vẫn luôn rất để tâm, khi gặp khó khăn, nàng hy vọng được cùng hắn đối mặt.
"Ta sợ nàng gặp nguy hiểm."
"Vậy ta tự mình đi không phải càng nguy hiểm hơn sao."
"Được, sau này ta đều mang nàng theo." Dạ Ly một tay ôm nàng vào lòng, một tay nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng to vượt mặt của nàng.
"Chàng nói xem bao lâu nữa nó mới chịu ra?" Bụng to quá thật sự không thuận tiện, hơn nữa cái bụng này còn không dám đè, không dám chạm mạnh.
"Sắp rồi!" Tiểu gia hỏa duỗi người một cái, Vãn Tinh Nguyệt "ái da" một tiếng nằm vật xuống giường gạch. Tiểu gia hỏa này quá lớn, duỗi người trong bụng làm nàng thấy đau.
"Con phải ngoan ngoãn, đừng có quậy phá a mụ của con, nếu không lúc ra ngoài ta sẽ đ.á.n.h đòn." Dạ Ly vẻ mặt nghiêm túc nói.
"Hì hì, chàng nói như thể nó nghe hiểu được không bằng."
Nhưng không biết tại sao, tiểu gia hỏa thật sự im bặt không động đậy nữa.
Trước khi dùng bữa tối, Tiểu Bạch, tiểu muội cùng đại ca lần lượt trở về. Đoạn Đao sợ Tĩnh Tuyết lo lắng nên đã trực tiếp quay về Vân Châu thành, Vãn Tinh Nguyệt chuẩn bị quà cho đứa trẻ và Trần đại nhân.
"Tinh Thần, muội về rồi sao?" Cáp Nhĩ Cáp Lãng đỡ lấy chiếc gùi nhỏ của tiểu muội, ôn tồn hỏi.
"Ừm ừm, huynh đừng có động lung tung vào gùi của muội nhé." Tiểu muội vô cùng vui vẻ.
"Sư phụ, sư phụ, mau tới xem này!"
"Ngoan đồ nhi về rồi à? Xem cái gì thế?"
"Sư phụ, người xem loại nhện này, người đã từng thấy chưa?" Tiểu muội lấy con nhện đỏ trong gùi ra cho Hắc lão xem.
"Vi sư cũng chưa từng thấy loại nhện này, con bắt được ở đâu vậy?"
"Không phải bắt đâu, là dùng đồ ăn ngon lừa về đấy. Hi hi!"
"Vậy chúng nó ăn cái gì?"
"Cái này—, con cũng không biết." Tiểu muội ngẩn người.
"Ha ha ha ha!"
"Lũ nhện này cũng dễ lừa quá đi!"
Cáp Nhĩ Cáp Lãng và tiểu muội đi bắt sâu cho nhện, nhưng nhện không ăn; lại cho chúng ăn thịt dê, chúng cũng không ăn, đói đến mức bò quanh vòng tròn trong gùi. Tiểu muội và Hắc lão sốt ruột xoay như chong ch.óng, thứ độc vật hiếm lạ thế này, hai thầy trò quý như vàng.
"Tiểu muội, con cứ thả một con ra trước, để nó tự đi tìm cái ăn."
Một con nhện được thả ra bò khắp nơi, cho đến khi bò tới nhà bếp, nằm bò lên một củ khoai tây mà ăn lấy ăn để.
Tiểu muội vội vàng mang lũ nhện thả hết vào đống rau củ trong bếp, mấy con nhện con thì ăn khoai tây, con thì ăn khoai lang, con ăn cà rốt, thậm chí còn có con ăn cà chua, nhưng tuyệt nhiên không có con nào động tới thịt hay rau lá xanh.
Ai mà ngờ được, thứ kịch độc như vậy, thức ăn lại là các loại củ quả!
