Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 101
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:09
Bờ vai Lục Trạch vẫn còn vết thương, tuy đã đóng vảy nhưng việc gánh nước đi đi lại lại liên tục thế này, e là vết thương sẽ bục ra mất.
Chu Ái Chân: "Gánh xong rồi ăn."
Trong đội không có nhiều giếng, nếu đợi quá trưa mới đi gánh nước thì sẽ phải xếp hàng.
Chu Ái Chân thấy anh kiên trì muốn đi nên cũng không ngăn cản: "Cơm ở trên bàn, anh về nhớ ăn nhé, em đi thu dọn hành lý, xong xuôi thì chợp mắt một lát."
"Ừ."
Sau khi Lục Trạch đi, Chu Ái Chân đóng cửa lại, đi qua phòng các con, thấy chúng đang chơi đùa trong phòng, cô nhìn một lúc rồi về phòng mình dọn đồ.
Cô lấy quần áo bẩn ra để sang một bên, đợi Lục Trạch về sẽ bảo anh giặt.
Lục Trạch xách xô nước xuống lầu, người dưới lầu nhìn thấy anh xách xô là biết ngay Lục đoàn trưởng lại chuẩn bị đi gánh nước rồi.
Mấy người phụ nữ dưới lầu vừa ăn cơm trưa xong, thấy Lục đoàn trưởng lại đi gánh nước, nhìn lại ông chồng nhà mình đang ngồi bất động trên ghế đẩu, cơn giận không chỗ nào trút: "Ông nhìn Lục đoàn trưởng nhà người ta mà xem."
Người đàn ông trong nhà nhìn Lục Trạch bên ngoài một cái, thở dài, lại nữa rồi, chỉ cần vợ hắn nhìn thấy Lục Trạch làm việc là nhất định sẽ càm ràm bên tai hắn.
Kể từ khi vợ Lục Trạch đến đây, tai hắn bị vợ nói cho sắp mọc kén luôn rồi.
Người phụ nữ thấy chồng không nói lời nào, bước tới vặn hắn hai cái: "Tôi đang nói chuyện với ông đấy!"
Người đàn ông bị vợ vặn cho đau điếng, bật dậy khỏi ghế, né sang một bên: "Vợ người ta đang mang thai, nếu bà cũng m.a.n.g t.h.a.i đi, tôi cũng sẽ đi gánh nước."
Người phụ nữ nghe xong, ngọn lửa giận lập tức xông thẳng lên đỉnh đầu.
Bà đã sinh ba thằng con trai rồi, đâu có dám sinh thêm nữa, nếu lại sinh thêm một thằng nhóc nữa thì cái nhà này bị ăn cho sập mất, hai năm trước hai vợ chồng đã thương lượng là không sinh nữa rồi.
Tên này còn dám nhắc đến chuyện sinh con với bà, bà quay đầu nhìn thấy cái chổi bên cửa, tức giận cầm lấy đuổi đ.á.n.h chồng.
Ba đứa nhỏ trong nhà thấy cha mẹ lại cãi nhau thì đã quen thuộc lắm rồi, mỗi lần cha mẹ nói không hợp ý nhau là mẹ lại đuổi đ.á.n.h cha, lần nào mẹ cũng không đ.á.n.h trúng, rồi sau đó cha lại phải đi dỗ dành mẹ.
Lục Trạch không biết mình đã gây ra một cuộc chiến gia đình, anh đi đến khu nhà của đội số 1, đứng xếp hàng bên giếng nước.
Những người đang xếp hàng phía trước thấy Lục Trạch đứng sau lưng mình, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn một cái.
Hàn Kiến Quốc thò đầu ra khỏi xe, thấy Lục Trạch đứng cuối hàng liền bảo người lái xe bên cạnh dừng lại: "Cậu về trước đi, không cần đợi tôi."
Người lính lái xe đứng thẳng lưng, trả lời dõng dạc: "Rõ!"
Hàn Kiến Quốc đi đến sau lưng Lục Trạch: "Lão Lục, cậu thực sự ở đây à." Nói xong liền tặc lưỡi mấy tiếng.
Hàn Kiến Quốc vừa đến dưới lầu nhà Lục Trạch, người ta đã bảo anh rằng Lục Trạch đi gánh nước rồi.
Việc anh đi gánh nước thế này sẽ gây ra sự phẫn nộ cho bao nhiêu người vợ trong căn cứ đây, Hàn Kiến Quốc trêu chọc: "Đợi đến mai cậu đến đội, sợ là sẽ có người tìm tận cửa đấy."
Lục Trạch nghe thấy giọng Hàn Kiến Quốc thì quay đầu lại: "Trại lợn dạo này không bận sao?"
Hàn Kiến Quốc: "........."
Sao anh cứ cảm thấy người này đang nói mình nhàn rỗi nhỉ.
"Tôi bận hay không mà cậu còn không biết sao." Hàn Kiến Quốc đi đến bên cạnh Lục Trạch, tay lại theo thói quen khoác lên vai anh.
"Chuyện tôi nói với cậu lần trước, cậu đã nói với chị dâu chưa?"
Mấy ngày trước anh đã nói với Lục Trạch chuyện bảo chị dâu qua trại lợn giúp tính toán sổ sách, Lục Trạch nói về thương lượng với chị dâu.
Đã qua mấy ngày rồi.
Lục Trạch: "Vẫn chưa kịp nói."
Sau khi Hàn Kiến Quốc nói chuyện này xong, mấy người họ liền lên thành phố, đợi từ thành phố về anh đang định nói thì lại bị mấy đứa nhỏ làm gián đoạn.
Hàn Kiến Quốc thấy Lục Trạch chưa nói, vỗ vỗ vai anh: "Lão Lục, chuyện này là sao, đây không giống phong cách làm việc của cậu chút nào."
Lục Trạch làm việc ở trong đội nổi tiếng là vừa nhanh vừa tốt, chuyện gì đến tay anh tuyệt đối sẽ không bị trì hoãn lâu.
Anh biết Lục Trạch không muốn chị dâu đến vì sợ chị mệt, nhưng anh thật sự hết cách rồi, trong đội nói sang năm mới có thể điều người qua cho anh, mà từ giờ đến Tết còn nửa năm nữa, cho dù Quách Hồng đến cũng không đủ dùng.
"Bỏ tay ra." Hai tay Lục Trạch đang xách xô, không rảnh tay để gạt cánh tay trên vai xuống.
Hàn Kiến Quốc không nghe lời anh, tay vẫn ôm c.h.ặ.t vai anh: "Cậu nhớ tối nay nói với chị dâu một tiếng, xem chị dâu có đồng ý không, chỗ tôi thực sự thiếu người, mấy ngày cậu đi vắng, tôi đã đến đội mấy lần đều bị đẩy về."
Trại lợn không có người, anh sốt ruột không chịu nổi, mấy ngày nay chẳng chợp mắt được tý nào, cứ mãi suy nghĩ chuyện này.
Lục Trạch: "Tối nay sẽ nói."
Hàn Kiến Quốc thấy Lục Trạch đồng ý tối nay sẽ nói, liền cười để lộ hàm răng trắng tinh: "Vậy tôi đợi tin tốt của cậu."
Anh nói xong liền buông vai Lục Trạch ra, xách xô nước đi đến bên giếng: "Nhanh lên, đến lượt chúng ta rồi."
Hai người múc nước xong, Hàn Kiến Quốc nhớ Lục Trạch đang có vết thương trên người, đưa tay định lấy đòn gánh nhưng Lục Trạch không cho, anh xách một xô nước rồi bước đi.
Lúc hai người đi ngang qua cửa hàng bách hóa, Lục Trạch bảo anh đợi một chút, không lâu sau đã thấy anh xách một bọc giấy đi ra.
Hàn Kiến Quốc nhìn thấy loại giấy tốt trong tay Lục Trạch, mỉm cười, bao nhiêu năm trôi qua rồi, Lục Trạch vẫn kỹ tính như vậy.
Suốt quãng đường đi, anh và Lục Trạch kể lại những chuyện thú vị khi cùng nhau đi làm nhiệm vụ trước đây.
Hàn Kiến Quốc xách nước theo Lục Trạch vào nhà, đợi Lục Trạch đổ nước vào chum, anh mới mở lời: "Tôi về trước đây, nếu chị dâu đồng ý đi thì cậu gọi điện nói với tôi một tiếng, nếu gọi không được thì nhớ gọi thêm vài lần."
Dạo này anh phải lo chuyện lợn con nên thường xuyên không có mặt ở văn phòng.
"Ừ." Lục Trạch tiễn người ra đến cửa, đợi người đi xa mới đóng cửa lại.
Anh đi vào bếp rửa sạch tay, quay lại phòng khách ăn trưa.
Chu Ái Chân nghe thấy tiếng Lục Trạch nói chuyện ngoài nhà, mơ màng ngồi dậy trên giường, định thần một lát rồi đứng dậy ra ngoài, đi ngang qua phòng Lục An, thấy hai đứa nhỏ vẫn đang ngủ, cô đưa tay đóng cửa lại.
Chu Ái Chân đi đến bên bàn rót một ly nước, uống một hớp: "Hàn doanh trưởng đến à? Vừa nãy em hình như nghe thấy tiếng anh ấy."
Lục Trạch ăn hết phần cơm trong bát, nhìn Chu Ái Chân vẫn chưa tỉnh táo hẳn trước mặt, đặt đũa xuống: "Vừa mới đi xong."
Chu Ái Chân thấy mình không nghe lầm nên cũng không hỏi thêm gì nữa, uống hết nước trong ly, đặt ly xuống định vào bếp rửa bát.
