Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 116

Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:13

Qua lại mấy lần như vậy, cô mệt bở cả hơi tai.

Đại An đứng bên cạnh thấy mẹ ngồi xuống đào rau dại, được một lát lại đứng lên rồi lại ngồi xuống, trên đầu mồ hôi nhễ nhại.

Cậu bé đứng dậy khỏi mặt đất, chạy lon ton đến bên mẹ lấy cái xẻng trong tay cô, một xẻng đào lên một cây rau tề thái cho vào cái giỏ bên cạnh.

Chu Ái Chân đang đứng nghỉ ngơi, dư quang chỉ thấy Đại An chạy về phía mình, giây tiếp theo cái xẻng trong tay đã bị cậu bé lấy mất.

"Đại An, con với em đứng bên cạnh đợi mẹ."

Đại An không nghe lời mẹ, cầm xẻng tiếp tục đào rau tề thái.

Chu Ái Chân thấy Đại An không để ý đến mình, định cúi xuống kéo cậu lại.

Quách Hồng dắt con đi đến trước mặt hai người: "Mẹ con em đang làm gì thế này?"

Chị đứng từ đằng xa đã thấy Ái Chân và con ở dưới chân núi, lúc thì ngồi xuống lúc thì đứng lên.

Chu Ái Chân thấy là Quách Hồng: "Em đang đào rau dại, bụng to quá em không cúi xuống được, Đại An đang đào giúp em."

"Đại An đúng là đứa trẻ ngoan." Quách Hồng khen Đại An xong liền nhìn Ái Chân với vẻ ngưỡng mộ.

Nhiều khi chị thực sự ngưỡng mộ Ái Chân, con cái ngoan ngoãn, Trung đoàn trưởng Lục lại biết xót vợ.

Chu Ái Chân nhìn biểu cảm của Quách Hồng là biết chắc chị đang ngưỡng mộ Đại An ngoan ngoãn, cô cúi đầu nhìn Đại An vẫn đang mải miết đào rau dại bên cạnh.

Đại An đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời, cậu bé có một điểm rất giống Lục Trạch, đó là ít nói và lẳng lặng làm việc.

"Chị đi đâu về đấy?" Chu Ái Chân hỏi Quách Hồng bên cạnh.

Quách Hồng: "Chị từ tiệm cắt tóc về, tóc này dài quá hay bị rối nên chị cắt ngắn bớt rồi."

Nói đến đây, trong lòng Quách Hồng có chút không nỡ, mái tóc dài ngang lưng này chị đã để hơn hai năm rồi, gần đây không biết sao cứ hay bị rối, chị còn phải chăm con nữa nên đành hạ quyết tâm đi cắt.

Chu Ái Chân nghe vậy liền ngước mắt nhìn tóc của Quách Hồng, lúc này mới phát hiện tóc chị ngắn đi không ít, lúc nãy mải nói chuyện nên không để ý.

Chu Ái Chân sốt sắng hỏi: "Tiệm cắt tóc ở đâu thế chị? Em cũng muốn đi cắt tóc ngắn bớt."

Quách Hồng nhìn mái tóc dài vừa đen vừa bóng của Ái Chân, bình thường chăm sóc chắc tốn không ít công sức, Ái Chân sắp ở cữ rồi, cắt đi sau này cũng thoải mái hơn.

"Ngay phía trước tiệm may ấy, em cứ đi thẳng từ tiệm may lên vài trăm mét là thấy một cửa hàng nhỏ, đó chính là tiệm cắt tóc."

Quách Hồng nói vậy Chu Ái Chân liền có chút ấn tượng, hình như trước đây lúc đến tiệm may cô có thấy cái cửa hàng nhỏ đó, cách tiệm may không xa.

"Đợi lúc nào rảnh em sẽ đi xem thử." Chu Ái Chân dự định chiều nay có thời gian sẽ đi cắt tóc luôn.

Mái tóc của nguyên chủ vừa dài vừa dày, cô thực sự không muốn cứ phải lau khô từng chút một rồi mới được đi ngủ, tốn thời gian quá.

"Em thực sự nỡ cắt mái tóc dài này sao?" Quách Hồng hơi không tin Ái Chân thực sự sẽ đi cắt tóc.

Mái tóc dài thế kia không nuôi vài năm thì không dài được vậy đâu.

"Thật mà chị, tóc dài chăm sóc phiền phức lắm." Chu Ái Chân thấy Quách Hồng không tin, định bụng lúc nào cắt xong sẽ là người đầu tiên cho chị xem.

Quách Hồng thấy Ái Chân nói vậy, có vẻ Ái Chân thực sự định cắt tóc thật, chị vội vàng nhìn kỹ mái tóc dài của Ái Chân thêm vài cái, sau này chắc không còn được thấy mái tóc dài này nữa rồi.

Quách Hồng nhìn vài cái xong, dư quang thấy cái giỏ trong tay Ái Chân đã đựng được không ít rau dại: "Ái Chân, sao tự nhiên em lại nghĩ đến việc đi đào rau dại thế?"

"Ở nhà không có việc gì, em định đào rau dại về phơi khô tích trữ, lúc nào muốn ăn thì ngâm nước một chút là ăn được." Chu Ái Chân nói xong lại tiếp tục: "Lúc nào rảnh chị cũng có thể đi đào một ít, bây giờ cơm ở nhà ăn không được nhiều như trước, phơi ít rau dại sau này cũng thêm được một đĩa thức ăn."

Quách Hồng nghe thấy cũng có lý, mấy ngày nay chị thỉnh thoảng lại nghe người ta nói cơm ở nhà ăn lấy về ít hơn trước, tự mình phơi ít rau đúng là có thể thêm được đĩa thức ăn.

"Ái Chân, vậy lần sau chúng ta cùng đi nhé." Quách Hồng rủ rê Ái Chân.

"Cùng đi đào rau dại chắc phải đợi đến lúc em sinh xong rồi." Chu Ái Chân nói xong nhìn cái bụng lớn của mình, thân hình cô bây giờ cúi xuống cực kỳ khó khăn, đào rau dại thì cô không làm được.

"Nhưng nếu chị lên núi thì chúng ta có thể đi cùng nhau." Cô không đào được rau dại nhưng có thể lên núi được.

"Vậy lúc đó chị gọi em." Quách Hồng đồng ý ngay.

Trong lúc Chu Ái Chân và Quách Hồng nói chuyện, Đại An đã đào được khá nhiều, đủ để xào một đĩa rau: "Đại An, đủ rồi con, không đào nữa."

Cô cúi người dắt Đại An đứng dậy.

"Các đồng chí xin chú ý, các đồng chí xin chú ý, xin mời đúng một giờ chiều tập trung tại đại lễ đường để tiến hành bốc thăm chia đất......."

Cái loa không ngừng lặp đi lặp lại thông báo này, hết lần này đến lần khác.

Quách Hồng nghe thấy chiều nay đã chia đất, kích động nói với Chu Ái Chân: "Ái Chân, em nghe thấy chưa? Chia đất rồi, chiều nay chúng ta đi sớm một chút, đi muộn là phải xếp hàng sau đấy."

"Vâng, em nghe thấy rồi." Chu Ái Chân thấy đài phát thanh thực sự thông báo chia đất, trong lòng trái lại không còn thấy chấn động như lúc mới biết tin sắp chia đất.

"Vậy chúng ta ăn cơm trưa xong, mười hai giờ tập trung ở ngã ba nhé." Ngã ba mà Quách Hồng nói là điểm giao nhau giữa khu nhà ở số 2 và số 3.

"Vâng ạ." Chu Ái Chân gật đầu đồng ý.

Quách Hồng thấy Ái Chân đồng ý, liền tiến lên cầm lấy cái giỏ trong tay cô: "Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta về thôi."

Bây giờ về, đợi buổi trưa nấu nướng ăn uống xong, thời điểm họ lên đường đến lễ đường là đẹp nhất.

Chu Ái Chân chợt nhớ ra Tào Hoa và những người khác vẫn chưa xuống: "Em đi cùng chị Quế Hoa và Phùng Yến, họ lên núi nhặt củi rồi, chắc một lát nữa mới xuống, chị về trước đi, trưa gặp lại ạ."

"Được, vậy chị về trước đây." Quách Hồng thấy Ái Chân còn phải đợi người nên chào tạm biệt cô rồi dắt con về trước.

Đại An thấy anh Đại Quân đi rồi, có chút hụt hẫng.

Chu Ái Chân thấy Đại An nhìn theo bóng lưng Quách Hồng và đứa trẻ với vẻ luyến tiếc, tưởng cậu bé không nỡ xa hai người nên mở lời: "Chiều nay là lại được gặp rồi mà con."

Đại An gật gật đầu.

Chu Ái Chân xách giỏ dắt Đại An quay lại chỗ bóng râm đợi Vương Quế Hoa và những người khác.

Vương Quế Hoa ở trên núi nghe thấy tiếng loa phát thanh, vì ở hơi xa nên nghe không rõ lắm, liền vội vàng nhặt thêm ít củi rồi xuống núi.

Mấy người vừa xuống núi đã thấy Ái Chân dắt con đang đợi họ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 115: Chương 116 | MonkeyD