Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 125
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:15
Tào Hoa nghe là nhờ nhắn tin, việc này đơn giản, cô làm được: "Chị Ái Chân, chị yên tâm, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ."
"Cảm ơn em." Chu Ái Chân cảm ơn xong lại tiếp tục nói: "Em có muốn mua hạt giống rau không? Chị mua hộ cho."
"Lúc tới mẹ em đã mang cho em không ít rồi, chị Ái Chân, để em lấy cho chị một ít thì không cần phải đi mua nữa." Tào Hoa nói đến đây định xoay người đi lấy cho chị Ái Chân.
Chu Ái Chân vội vàng giữ tay Tào Hoa lại: "Không cần đâu, hạt giống rau để dành em tự trồng đi, thời gian không còn sớm nữa, chị đi hợp tác xã đây."
Tào Hoa thấy thời gian quả thực không còn sớm nên không dám trì hoãn nữa, tiễn chị Ái Chân đi ra.
Ở bên trại lợn, Hàn Kiến Quốc đang viết báo cáo tổng kết trong văn phòng, nghe thấy bác Trương ở ngoài sân gọi Đoàn trưởng Lục.
Lục Trạch tới à?
Hàn Kiến Quốc đặt b.út trong tay xuống, bước ra khỏi văn phòng liền thấy Lục Trạch dẫn theo Đại An đang nói chuyện với bác Trương ở trong sân.
Anh mỉm cười tiến lên bế Đại An lên, hỏi Lục Trạch bên cạnh: "Hôm nay cơn gió nào thổi Đoàn trưởng Lục của chúng ta tới đây vậy?"
Lục Trạch thấy anh lại bắt đầu dẻo mồm, liền nói rõ mục đích đến đây.
"Tiện thể hôm nay tôi cũng rảnh, cậu đợi tôi một lát, tôi đi thay bộ quần áo rồi đi cùng cậu xới đất cho xong." Anh nói xong liền đặt Đại An xuống, chuẩn bị về phòng thay thường phục.
"Không cần đâu, cậu cứ bận việc của cậu đi." Lục Trạch ngăn anh lại.
Bây giờ đang là lúc trại lợn bận rộn, cấp trên vẫn đang đợi báo cáo của anh.
"Cậu với tôi còn khách sáo gì chứ, trước đây đã nói thế nào rồi, bếp sửa xong là mời tôi qua uống vài chén, mấy ngày nay rồi cũng không thấy động tĩnh gì từ cậu cả, chính là hôm nay đi, xới đất xong xuôi nhân tiện uống vài chén luôn."
Hàn Kiến Quốc nói xong không đợi Lục Trạch cản, ba bước dồn thành hai chạy vèo vào trong phòng, thay bộ quân phục ra.
Lục Trạch thấy không ngăn được nên đành tùy anh, đợi anh thay quần áo xong, ba người vội vàng quay về.
Dọc đường gặp không ít người quen, thỉnh thoảng lại phải dừng lại chào hỏi, về tới cửa nhà đã hơn bảy giờ.
Lục Trạch đưa tay mở cửa, không mở được, đưa tay gõ cửa vài cái cũng không có động tĩnh gì, chắc hẳn là đi ra ngoài rồi.
Hàn Kiến Quốc thấy vậy, trêu chọc: "Lão Lục, sao thế này, đây là chọc giận chị dâu, không mở cửa cho cậu vào à?"
Lục Trạch lườm Hàn Kiến Quốc một cái, lại gõ thêm hai cái nữa vẫn không có động tĩnh, hẳn là đi ra ngoài thật rồi.
Hàn Kiến Quốc thấy Lục Trạch lườm mình, không những không giận mà còn cười.
Tào Hoa nghe thấy tiếng cười bên ngoài, đưa tay mở cửa, vừa mở cửa đã thấy anh Lục dắt theo Đại An đứng một bên, tiếng cười chính là phát ra từ miệng của một người đàn ông cao lớn đứng sau lưng họ.
Đây là lần đầu tiên cô thấy một người đàn ông ngoài cha và anh trai mình cười to như vậy.
Cô không kìm được lại nhìn thêm một cái, liền thấy người đàn ông đó cánh tay toàn là cơ bắp, da hơi đen, lông mày rậm mắt to, hàm răng trắng bóc có chút làm lóa mắt người nhìn.
Hàn Kiến Quốc thấy sau cửa nhà Tào Lâm đứng một cô gái nhỏ, thắt hai cái b.í.m tóc nhỏ, chừng mười bảy mười tám tuổi.
Anh hỏi Lục Trạch đứng trước mặt: "Đây là em gái Tào Lâm à?"
Lục Trạch: "Mới tới vài ngày trước."
Tào Hoa thấy họ nhắc tới mình, nhớ tới chuyện chị Ái Chân dặn dò trước khi đi, vội vàng mở lời: "Anh Lục, chị Ái Chân bảo em nói với anh một tiếng, chị ấy dẫn Linh Linh đi hợp tác xã rồi ạ."
Lục Trạch hơi gật đầu với Tào Hoa: "Lát nữa cô ấy có về thì lại phiền em nói với cô ấy một tiếng là tôi về rồi, đang ở đằng sau xới đất nhé."
Tào Hoa lên tiếng đồng ý.
Lục Trạch nói với Hàn Kiến Quốc bên cạnh: "Chúng ta đi xới đất trước."
Hàn Kiến Quốc không có ý kiến gì, cầm cuốc đi theo Lục Trạch xuống lầu.
Tào Hoa đứng ở cửa, thấy họ xuống lầu, lén lút quay đầu nhìn bóng lưng họ, đột nhiên người đàn ông cao lớn kia quay đầu lại, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Cô cuống quýt dời tầm mắt, lùi vào trong nhà rồi đóng cửa lại.
Hàn Kiến Quốc thấy cô "rầm" một cái đóng cửa lại, mặt đầy mờ mịt, xoay người xuống lầu.
Chu Ái Chân cất mấy loại hạt giống rau vừa mua được vào túi, lại dắt Linh Linh đi mua ít kẹo giòn rồi vội vàng quay về.
Vừa lên lầu đã thấy Tào Hoa đang dắt Cẩu Đản chơi ở hành lang.
Tào Hoa thấy người về, mở lời: "Chị Ái Chân, anh Lục và mọi người về rồi, thấy chị không có nhà nên ra đất rồi ạ."
"Cảm ơn Tiểu Hoa nhé." Chu Ái Chân mở túi, bốc một nắm kẹo giòn đưa vào tay cô ấy: "Nếm thử kẹo này đi, chị vừa mới mua xong."
"Chị Ái Chân, em không lấy đâu." Tào Hoa thấy chị Ái Chân đưa kẹo, vội vàng đẩy ngược lại.
Chu Ái Chân không cho cô ấy trả: "Nhận lấy đi, cái này là cho Cẩu Đản đấy." Nói xong liền nhét kẹo vào tay cô ấy, hướng về phía Cẩu Đản bên cạnh mở miệng: "Cẩu Đản, lúc nào rảnh qua nhà dì chơi nhé."
Cẩu Đản nhìn dì, gật đầu lia lịa.
Chu Ái Chân lại nói với Cẩu Đản vài câu rồi dẫn Linh Linh vào nhà đóng cửa lại.
Cô đặt túi trong tay xuống, đi ra ban công, nhìn về phía mảnh đất mình bốc được.
Trên đất có hai người đàn ông, khoảng cách hơi xa, cô nhìn không rõ người kia là ai.
Chẳng lẽ là Hàn Kiến Quốc?
Cô nhìn một lát thấy mặt trời bên ngoài ngày càng gắt, nghĩ tới lúc Lục Trạch đi không mang theo nước, liền vào bếp đun nước.
Một người phụ nữ bên cạnh đang giám sát chồng mình làm việc nhìn thấy Ái Chân, cười nói: "Ái Chân, đi đưa nước cho Đoàn trưởng Lục đấy à."
"Trời có chút nóng, mang cho họ ít nước ạ." Mọi người đều đang xới đất, đâu đâu cũng là đống đất, cô cẩn thận tránh né.
"Mau đi đi."
Người đàn ông đang xới đất bên cạnh thấy vợ mình trò chuyện với Chu Ái Chân, liền lầm bầm lầu bầu một mình: "Cái anh Lục Trạch này, đợi lát nữa tôi phải nói chuyện hẳn hoi mới được."
Hôm nay đội cho nghỉ, anh ta muốn ngủ nướng một lát, sáng sớm đã bị vợ lôi tuột từ trên giường dậy, bảo đi xới đất.
Anh ta không đi, vợ trực tiếp bảo người ta Đoàn trưởng Lục còn làm, cớ sao anh ta lại không dám, anh ta không phản bác được nên đành phải lủi thủi đi cuốc đất.
Anh ta vừa tới đã thấy trên đất không ít gã đàn ông đều bị vợ mình lôi cổ tới đây.
Người phụ nữ nghe xong, bảo Ái Chân mau đi đưa nước.
Chu Ái Chân xách nước dắt theo Linh Linh tiếp tục đi về phía trước.
Hàn Kiến Quốc đưa tay lau mồ hôi, thấy Chu Ái Chân bụng bầu vượt mặt xách ấm nước đi về phía họ.
"Lão Lục, chị dâu tới kìa." Anh vội vàng gọi Lục Trạch đang cúi đầu làm việc cật lực ở bên cạnh.
Lục Trạch dừng động tác trong tay, nhìn về phía sau.
