Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 135

Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:17

Lục Trạch thấy cô cứ mãi không quay đầu lại, lông mày hơi nhíu lại, lấy chiếc khăn bông bên cạnh lau tóc, đi vòng qua giường đứng lại trước mặt cô.

Lục Trạch ngước mắt thấy thần sắc cô bình thường, đôi môi mỏng khẽ mở: “Thời gian qua con có quấy rầy cô không?”

Chu Ái Chân thấy anh nhìn chằm chằm bụng mình, bèn lắc đầu: “Không có, con ngoan lắm.”

Suốt một tháng Lục Trạch đi vắng, đứa trẻ trong bụng không biết có phải vì biết cha không có nhà hay không mà trong bụng rất ngoan ngoãn, không có động tĩnh gì lớn.

Lục Trạch nghe thấy con không quấy rầy cô, bèn đặt chiếc khăn đã lau xong sang một bên: “Sao mẹ vẫn chưa lên?”

Từ lúc anh về đến giờ vẫn không thấy bóng dáng mẹ đâu, trong phòng cũng không có dấu vết người lạ tới.

“Trong nhà bận, bà không dời đi được, hôm nay có thư nói là phải vài ngày nữa mới lên.” Chu Ái Chân lần lượt kể lại những việc mẹ Chu viết trong thư.

Lục Trạch nghe xong, nhìn cái bụng ngày một lớn của Chu Ái Chân, cô sắp sinh rồi, bên cạnh không có người chăm sóc thì không tiện.

“Nhiệm vụ lần này phức tạp, hai ngày này đơn vị sẽ khá bận rộn, buổi tối tôi sẽ về muộn hơn bình thường một chút.”

Đơn vị yêu cầu bọn anh phải dùng thời gian nhanh nhất để tổng kết kinh nghiệm của nhiệm vụ lần này.

“Lần này không được nghỉ phép sao?” Chu Ái Chân nghe lời anh nói có vẻ như mấy ngày tới anh phải bận rộn ở đơn vị.

Cô nhớ mỗi lần anh đi làm nhiệm vụ về dường như đều được nghỉ vài ngày, lần trước còn đưa cô và các con lên thành phố chơi mấy ngày.

Lục Trạch: “Phải vài ngày nữa mới được nghỉ phép.”

Những ngày tiếp theo anh đều phải bận rộn ở đơn vị đến rất muộn.

Chu Ái Chân nghe vậy trong lòng có chút thất vọng, nhưng không thể hiện ra ngoài, gật đầu với anh tỏ ý đã biết.

“Thời gian không còn sớm nữa, tôi ngủ trước đây.” Chu Ái Chân nói xong quay lưng về phía anh nằm xuống.

Lục Trạch thấy cô định đi ngủ, ừ một tiếng, tháo chiếc đồng hồ trên tay ra.

Chu Ái Chân nằm nghiêng nhìn Lục Trạch đang lên dây cót đồng hồ bên cạnh, nghĩ đến việc suốt một tháng ở nhà thỉnh thoảng cô lại nghĩ đến anh, còn cả niềm vui sướng khi thấy anh trở về lúc nãy nữa.

Tại sao Lục Trạch về cô lại vui như vậy? Dường như cô đã nảy sinh những tâm tư không nên có, vừa nghĩ đến đây, trong lòng cô giật mình kinh hãi.

Lục Trạch lên dây cót đồng hồ xong, xoay người lại thấy sắc mặt Chu Ái Chân bên cạnh có chút hoảng loạn: “Sao vậy?”

Chu Ái Chân nghe thấy tiếng anh, hơi hoảng hốt lắc đầu với anh: “Không có gì.”

Lục Trạch thấy cô hôm nay từ lúc anh về đã có chút không đúng lắm, ánh mắt hơi trầm xuống, trầm giọng hỏi: “Thật sự không có gì chứ?”

“Thật sự không có gì, tôi ngủ trước đây.”

Chu Ái Chân nói xong quay lưng về phía anh đi ngủ, nhắm mắt không cho bản thân nghĩ nhiều, ép mình phải vào giấc ngủ, nhưng trong lòng cứ mãi vẩn vơ ý nghĩ vừa nãy, mãi đến nửa đêm mới mơ màng ngủ thiếp đi.

Lục Trạch nghe thấy tiếng thở đều đặn bên cạnh, đặt chiếc đồng hồ sang một bên, đưa tay đắp lại chăn cho cô, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô, một lúc sau, anh cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán cô.

Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, Lục Trạch đã đi đến đơn vị rồi.

Cô vừa vào phòng khách đã thấy Đại An và Linh Linh đang chơi đùa ở đó, cả người hai đứa đều toát ra vẻ hân hoan vui sướng, khác hẳn với vẻ ủ rũ khi Lục Trạch không có nhà trước kia.

“Mẹ ơi.” Linh Linh thấy mẹ tỉnh dậy, thoắt cái đã đứng bật dậy khỏi mặt đất, chạy lon ton đến trước mặt cô: “Cha về rồi ạ.”

Sáng sớm cha còn hôn con bé và anh trai nữa, nghĩ đến đây nụ cười trên mặt Linh Linh càng thêm rạng rỡ.

Chu Ái Chân đưa tay ôm lấy Linh Linh, gật đầu với con bé: “Cha về rồi con có vui không?”

Lần này Đại An và Linh Linh đồng thanh đáp: “Vui lắm ạ.”

Chu Ái Chân: “Vui thì bữa sáng phải ăn nhiều một chút nhé.” Cô đưa tay xới cơm cho bọn trẻ.

Mấy ngày nay chắc là hai đứa nhớ Lục Trạch nên ăn rất ít, có lúc phải gọi mấy lần mới chịu ra khỏi phòng.

Hai đứa lập tức gật đầu.

Linh Linh nắm tay mẹ, nghĩ tới người cha vừa mới ra khỏi nhà lúc sáng, có chút lo lắng hỏi mẹ: “Mẹ ơi, có phải cha sẽ không đi nữa không?”

Con bé không muốn cha đi nữa, muốn mãi mãi ở bên cạnh cha.

Suốt một tháng cha đi vắng, tối nào con bé cũng nhớ cha, không muốn cha lại đi nữa, muốn được ở bên cha suốt thôi.

Chu Ái Chân thấy Linh Linh hỏi một cách rụt rè, như thể sợ cô sẽ nói Lục Trạch sẽ lại đi.

Tính chất công việc của Lục Trạch quyết định anh không thể mãi mãi ở lại căn cứ, nhưng cô không muốn làm con trẻ buồn, nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Dạo này chắc là sẽ không đi nữa đâu.”

Tối qua Lục Trạch nói thời gian này đơn vị bận rộn nên sẽ về muộn, không nói là phải đi làm nhiệm vụ.

Nhiệm vụ lần này thực hiện lâu như vậy, trong thời gian ngắn chắc là sẽ không có nhiệm vụ gì nữa đâu.

Linh Linh nghe thấy sẽ không đi nữa, nụ cười lại hiện lên trên khuôn mặt, nắm lấy tay mẹ vui sướng đến mức không biết làm thế nào cho phải.

Chu Ái Chân thấy Linh Linh vui mừng như vậy, mỉm cười nhéo nhéo cái mặt nhỏ của con bé, đợi cơn phấn khích của con qua đi, cô dắt con và Đại An đi rửa mặt chải đầu.

“Mau ăn cơm đi, một lát nữa là nguội hết đấy.” Cô đẩy bữa sáng để sang một bên đến trước mặt hai đứa.

Hai đứa bắt đầu ăn bữa sáng ngon lành.

Chu Ái Chân đưa tay xoa xoa đầu hai đứa, cũng lấy bát múc cháo ăn.

Vừa ăn xong bữa sáng, Đại An đã dắt Linh Linh ra ngoài tìm Cẩu Đản chơi, ngoài hành lang thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng Linh Linh nhắc tới Lục Trạch.

Chẳng mấy chốc, cả tầng này đều biết Đoàn trưởng Lục đã kết thúc nhiệm vụ trở về.

Mấy ngày sau đó Lục Trạch ngày nào cũng rất bận rộn, mỗi lần buổi tối anh về thì cô đã đi ngủ, lúc anh đi cô vẫn chưa tỉnh, chẳng khác gì lúc đi làm nhiệm vụ là bao.

Cô ngồi trong phòng một lúc, đứng dậy đi tới trước cửa phòng của Đại An và Linh Linh gõ cửa: “Đại An, mở cửa cho thoáng khí nào con.”

Phòng của hai đứa đã đóng gần cả ngày rồi, cần phải mở ra cho không khí lưu thông.

Gõ hai cái thì cửa phòng từ bên trong mở ra, Đại An và Linh Linh chạy ra phòng khách chơi đùa.

Không đợi bọn trẻ lên tiếng, Chu Ái Chân vẫy vẫy cái l.ồ.ng cơm trong tay: “Đi thôi, đi đưa cơm cho cha các con nào.”

Chu Ái Chân mở toang hết cửa sổ phòng Đại An, lại đi ra cửa chính kéo cửa ra.

Vừa mở cửa đã thấy Tiểu Hoa một tay xách l.ồ.ng cơm, một tay dắt Cẩu Đản đi ra ngoài: “Tiểu Hoa, đi lấy cơm à?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 134: Chương 135 | MonkeyD