Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 138

Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:17

“Không cần đâu, tôi và bọn trẻ đi bộ về là được rồi.” Chu Ái Chân đưa tay cầm lấy l.ồ.ng cơm, dắt Đại An và Linh Linh đi ra cửa.

Tưởng Vệ mà đưa họ về, người khác nhìn thấy không biết sẽ nói gì, cô dắt con đi bộ về coi như đạt được lượng vận động trong ngày luôn.

Chu Ái Chân: “Anh cứ bận việc của anh đi.”

Lúc nãy khi anh về trên tay vẫn còn cầm tập tài liệu, chắc hẳn đều là việc đang chờ anh xử lý.

Tưởng Vệ thấy chị dâu đi ra định lên tiếng nói đưa cô và các con về thì thấy Doanh trưởng Hàn sải bước đi tới.

Hàn Kiến Quốc thấy ba mẹ con đang đi ra ngoài, liền đi tới trước mặt họ: “Chị dâu, chị về rồi à?”

Chu Ái Chân gật đầu.

“Không ngồi thêm lát nữa sao?” Anh còn định đợi lát nữa sẽ đưa chị dâu và bọn trẻ về.

Chu Ái Chân thấy Hàn Kiến Quốc nhiệt tình giữ họ lại, cười nói: “Không ngồi nữa đâu, trời sắp tối rồi.”

“Vậy để tôi đưa chị về.”

Chu Ái Chân lại bắt đầu một vòng từ chối mới, vài phút sau, cô dắt Đại An và Linh Linh xuống lầu.

Ba mẹ con vừa đi vừa ngắm cảnh trên đường.

“Mẹ ơi, mẹ nhìn kìa.” Đại An chỉ vào các chú trên sân tập cho mẹ xem.

Chu Ái Chân nhìn theo hướng tay của Đại An.

Hàn Kiến Quốc đi theo Lục Trạch xuống lầu, hai người đi được vài bước đã thấy bóng dáng một lớn hai nhỏ trên sân tập đằng xa.

Anh nhìn kỹ lại, đó chính là chị dâu và bọn trẻ vừa mới xuống lầu chưa lâu.

Chu Ái Chân không nhìn thấy Lục Trạch và Hàn Kiến Quốc ở phía sau chéo mình, cô dắt Đại An và Linh Linh nhìn những người đàn ông đang chạy bộ quanh sân tập.

Một luồng khí dương cương phả vào mặt, khiến cô nhất thời không thể rời mắt.

Đã lâu lắm rồi cô mới được ngắm nhìn nhiều đàn ông như thế này.

Hồi đại học chuyên ngành cô học toàn là nữ, sau khi đi làm được một năm thì về nhà làm nội trợ toàn thời gian nên rất ít khi gặp người khác, người đàn ông gặp nhiều nhất chính là bố cô.

Sau khi xuyên vào cuốn sách này, người đàn ông cô gặp nhiều nhất chính là Lục Trạch.

Hàn Kiến Quốc thấy chị dâu không rời mắt khỏi những người ở đại đội hai đang chạy bộ, liền quay đầu nhìn Lục Trạch bên cạnh.

Lục Trạch ở bên cạnh đang đanh mặt lại, lạnh lùng quan sát.

Chương 67 Vỡ ối

Chu Ái Chân đang xem say sưa thì nghe thấy tiếng ho khụ khụ, cô cúi đầu nhìn Đại An và Linh Linh bên cạnh, thấy không phải hai đứa thì lại tiếp tục nhìn.

Những người đàn ông này trông đều rất khôi ngô, lúc chạy bộ quần áo bó sát vào cơ bắp, hình ảnh vô cùng bổ mắt.

Hàn Kiến Quốc ho mấy tiếng thấy chị dâu không có phản ứng gì, dư quang thấy sắc mặt Lục Trạch ngày càng tối sầm lại.

Hàn Kiến Quốc bước nhanh tới trước, đi đến bên cạnh Chu Ái Chân: “Chị dâu.”

Chu Ái Chân nghe thấy tiếng gọi liền quay đầu lại thấy Hàn Kiến Quốc ở bên cạnh, ngay sau đó thấy Lục Trạch đang đứng cách đó không xa lạnh lùng nhìn mình.

Chu Ái Chân nhìn Lục Trạch, rồi lại nhìn sân tập, Lục Trạch không vui vì cô đứng đây nhìn người ta chạy bộ sao?

Chạy bộ chứ có phải huấn luyện đâu, cô nhìn một chút cũng đâu có làm lộ bí mật gì.

Chu Ái Chân liếc nhìn Lục Trạch một cái, rồi quay người tiếp tục nhìn cảnh tượng nhiều đàn ông cùng chạy bộ như thế này, sau này e là khó mà thấy lại được.

Hàn Kiến Quốc thấy chị dâu cứ như không có chuyện gì mà tiếp tục nhìn, dư quang thấy mặt Lục Trạch đen như đ.í.t nồi, có chút đau đầu, chị dâu đúng là người có trái tim lớn.

“Lục Trạch, bây giờ tôi cũng không có việc gì nên đưa chị dâu về trước đây.” Hàn Kiến Quốc gọi xong, lại nói tiếp với Chu Ái Chân bên cạnh: “Chị dâu, chúng ta về thôi, thời gian không còn sớm nữa, lúc nãy không phải chị còn nói đang vội về sao?”

“Đợi chút...” Cô vẫn chưa xem xong mà.

Hàn Kiến Quốc không cho chị dâu cơ hội mở lời, dắt cô và các con đi ra ngoài.

Chu Ái Chân thấy Hàn Kiến Quốc vội vã muốn đi, đành phải thôi, tiếc nuối quay đầu nhìn sân tập bên cạnh một cái rồi mới đi theo anh ra ngoài.

Hai người ra khỏi cổng lớn, Chu Ái Chân không để Hàn Kiến Quốc đưa đi tiếp nữa, thời gian này trại lợn cũng bận rộn, cô tự đi bộ về là được rồi.

Hàn Kiến Quốc chào tạm biệt chị dâu rồi vội vã quay lại trại lợn.

“Ái Chân.”

Chu Ái Chân nghe thấy có người gọi tên mình phía sau, quay đầu lại: “Quách Hồng.”

Quách Hồng chạy lon ton đến bên cạnh Ái Chân, nói: “Ái Chân, cuối cùng cô cũng nghe thấy rồi.”

Lúc nãy cô ở phía sau gọi mấy tiếng mà Ái Chân và các con đều không nghe thấy, cứ thế sải bước đi về.

Chu Ái Chân giải thích: “Gió hơi to nên tôi không nghe thấy. Chị vừa mới tan làm à?”

Quách Hồng gật đầu: “Đúng vậy, vừa mới từ trại lợn về, mấy ngày nay trại lợn hơi bận nên tan làm muộn một chút.”

Vốn dĩ cô chỉ cần đi hai lần một tháng, nhưng mấy ngày nay bận quá, cơ bản là ngày nào cũng phải đi một chuyến.

“Đúng rồi, Ái Chân, tôi dùng phương pháp cô dạy, một lần cũng không bị sai sót gì cả.” Quách Hồng vừa nhắc đến chuyện này là vô cùng phấn khích.

Phương pháp Ái Chân dạy, lúc đầu cô dùng chưa quen lắm nhưng sau đó càng dùng càng thạo tay, tốc độ tính tiền cũng ngày càng nhanh hơn.

Chu Ái Chân cười nói: “Vậy thì tốt quá rồi.”

Trong suốt một tháng Quách Hồng học cùng cô, cô ấy vô cùng chăm chỉ, lần nào cô dạy xong Quách Hồng cũng đòi cô giao bài tập, giao ít cô ấy còn đòi giao thêm.

Có lúc gặp bài tính không ra, dù muộn thế nào cô ấy cũng tìm cô hỏi phương pháp đơn giản nhất.

“Ái Chân, tôi thật sự không biết phải cảm ơn cô thế nào cho phải.” Quách Hồng mỗi lần nghĩ đến chuyện này là lại không biết lấy gì báo đáp Ái Chân.

Chu Ái Chân thấy Ái Chân mắt đỏ hoe như sắp khóc đến nơi, vội vàng nói: “Giữa chúng ta còn cần gì phải nói mấy lời đó nữa, khách sáo quá rồi.”

Quách Hồng nghe thấy hai chữ khách sáo liền nắm c.h.ặ.t lấy tay Ái Chân, ân tình này cô ghi nhớ trong lòng, cô khịt mũi một cái, ánh mắt nhìn vào bụng Ái Chân hỏi: “Ái Chân, bao giờ thì cô sinh?”

“Bác sĩ nói là giữa tháng.” Chu Ái Chân nhìn theo ánh mắt của Quách Hồng vào bụng mình.

Thực tế cụ thể bao giờ sinh thì không ai biết chắc được, bác sĩ cũng chỉ có thể suy tính ra một khoảng thời gian khái quát, nói là trung tuần tháng sau, nếu gặp phải đứa trẻ tính tình chậm chạp thì kéo dài đến cuối tháng cũng là chuyện bình thường.

Cô thì hy vọng đứa trẻ trong bụng có thể mau ch.óng ra ngoài, hơn một tháng cuối cùng này bụng ngày càng to, cô bây giờ đã không thể nằm ngửa lâu được, nằm một lúc là phải lật người nằm nghiêng.

Quách Hồng nghe thấy giữa tháng, bèn đưa tay sờ sờ bụng Ái Chân: “Vậy là sắp rồi, đợi cô sinh tôi sẽ đến thăm cháu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.