Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 147
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:19
Mãi đến mười giờ trưa mới kiểm tra xong hết, cô và đứa bé không có vấn đề gì cả, bác sĩ dặn dò vài câu, mấy người quay về.
Vừa lên lầu liền thấy Quách Hồng đang đứng ở cửa.
"Ái Chân, cuối cùng em cũng về rồi." Quách Hồng nhìn Ái Chân đang quấn chỉ lộ ra hai con mắt, bước nhanh tới.
Cô đứng đây đợi một lúc lâu rồi, đang định quay về thì thấy Ái Chân đã về.
Chu Ái Chân thấy là Quách Hồng, thần sắc vui mừng: "Sao giờ này chị lại tới đây." Nói xong bảo Lục Trạch mau mở cửa.
"Sáng sớm chị nghe nói em sinh rồi, nên vội vàng chạy qua đây ngay." Cô nghe người ta nói Ái Chân sinh con ngay tại nhà, có chút lo lắng.
Quách Hồng đều biết cô sinh rồi, chuyện cô sinh con tại nhà e là lại truyền khắp căn cứ rồi.
"Vào phòng rồi nói chuyện." Lục Trạch nói xong đỡ người vào phòng, để cô nằm nghỉ ngơi trên giường.
Sáng nay ở bệnh viện, bác sĩ đặc biệt dặn dò sản phụ bây giờ không được đứng lâu ngồi lâu, phải nằm trên giường nghỉ ngơi.
Quách Hồng nghe vậy không mở miệng nữa, đợi Lục đoàn trưởng đưa Ái Chân và đứa bé vào phòng, nhường không gian cho hai người mới lên tiếng: "Để chị bế đứa bé một chút."
Vừa rồi cô đã thấy Lục đoàn trưởng bế đứa bé trong lòng nên muốn bế, nhưng không dám mở lời.
Chu Ái Chân thấy cô muốn bế con, cẩn thận giao đứa bé qua.
"Hai người đặt tên cho đứa bé chưa?" Quách Hồng đón lấy đứa bé bế trong lòng, không dám có động tác mạnh, sợ làm thức giấc đứa bé trong lòng.
"Vẫn chưa ạ." Chu Ái Chân lắc đầu.
Đứa bé này sinh ra đột ngột quá, trước đó vốn dĩ định nghĩ tên, nhưng không ngờ Lục Trạch đi làm nhiệm vụ, chuyện đặt tên cứ thế bị hoãn lại.
Sau khi Lục Trạch về luôn bận rộn, cô và Lục Trạch vẫn chưa kịp nghĩ tên cho nhóc, thì đứa bé đã sinh ra rồi, bây giờ chỉ gọi tạm là nhóc thứ ba thôi.
"Đứa bé hơi gầy, đặt một cái tên mụ cho dễ nuôi." Quách Hồng cúi đầu nhìn đứa bé trong lòng có chút yếu ớt.
Nhà họ những đứa trẻ sinh ra gầy yếu đều phải đặt một cái tên xấu, như vậy đứa trẻ mới dễ nuôi, không bị bắt đi.
Chu Ái Chân không tin chuyện này, nhưng Quách Hồng đã nói vậy cô cũng không nỡ gạt đi lòng tốt của bà, bèn đẩy chuyện sang cho Lục Trạch: "Để xem lúc đó Lục Trạch nói thế nào ạ."
Cô nói xong có chút muốn đi vệ sinh, liền vén chăn xuống giường.
"Sản dịch của em vẫn chưa sạch sao?" Quách Hồng thấy quần Ái Chân mặc phồng lên một mảng lớn, bên trong dường như đang lót giấy rơm.
"Sản dịch?" Chu Ái Chân nghe xong, ngẩng đầu nhìn Quách Hồng.
Quách Hồng thấy Ái Chân vẻ mặt ngơ ngác nhìn mình, ngạc nhiên nói: "Em ngốc rồi sao? Sinh con xong chẳng phải đều có cái này sao?"
Ái Chân đã sinh hai đứa rồi mà vẫn không biết sản dịch?
Chu Ái Chân phản ứng nhanh nhạy, lập tức trả lời: "Em biết chứ, em đang nghĩ sao chị lại biết em vẫn chưa sạch."
Hóa ra thứ m.á.u chảy liên tục dưới thân cô gọi là sản dịch, cô nghĩ đến đêm qua cô nói với Lục Trạch mình giống như bị băng huyết chẳng phải đã lộ tẩy rồi sao, nguyên chủ đã sinh hai đứa sao vẫn không biết chuyện sản dịch này chứ.
Vừa nghĩ đến đây, cô hối hận không thôi, lúc đó cô không nên hễ Lục Trạch hỏi không thoải mái chỗ nào là thật thà nói ra ngay.
Quách Hồng thấy Ái Chân nói vậy, bật cười: "Phía dưới của em phồng lên như vậy, nhìn một cái là thấy ngay mà."
Ái Chân đúng thật là sinh xong ngốc ba năm.
Chu Ái Chân nhìn thân dưới của mình, bên trong đó là giấy rơm cô nhét vào quần lót lúc đi bệnh viện hồi sáng.
Quách Hồng thấy Ái Chân nhìn thân dưới, cười nói: "Vẫn không tin lời chị sao?"
Chu Ái Chân: "Em chỉ xem chút thôi."
"Đúng rồi, chị nghe người ta nói, báo cáo ly hôn của Lục đoàn trưởng đã được phê duyệt rồi, chuyện này là thế nào? Lục đoàn trưởng đề nghị ly hôn với em à?" Quách Hồng bế đứa bé ngồi xuống bên giường hỏi Ái Chân.
Lúc cô nghe thấy chuyện này, Ái Chân vẫn còn đang mang bụng bầu, cô cũng không dám hỏi.
Vừa rồi cô thấy Lục đoàn trưởng đối xử với Ái Chân và đứa bé như vậy cũng không giống như muốn ly hôn.
Chu Ái Chân thấy Quách Hồng hỏi chuyện này, nghĩ đến việc lần trước Vương Quế Hoa cũng đã nói chuyện này: "Không có đâu ạ."
Quách Hồng bực mình nói: "Đứa nào thất đức thế không biết, lại đi đồn tin giả này."
Chu Ái Chân thấy Quách Hồng hiểu lầm báo cáo ly hôn là giả, không lên tiếng giải thích, cũng không thể giải thích được bản báo cáo ly hôn này là thật.
Bản báo cáo ly hôn này đã được nộp lên từ trước khi cô đến căn cứ.
Quách Hồng thấy Ái Chân một chút cũng không tức giận, định mở miệng hỏi, nhưng lại nghĩ đến việc cô đang ở cữ không được tức giận.
"Đợi chị về sẽ bảo những đứa nói chuyện này đừng có mà nói bậy bạ nữa." Những người này lần sau cô gặp nhất định phải mắng cho một trận.
Chu Ái Chân thấy Quách Hồng định đòi lại công bằng cho mình, vỗ vỗ tay cô ấy: "Không cần đâu chị, chúng ta đâu có quản được miệng của người khác, họ thích nói thì cứ để họ nói thôi."
Quách Hồng còn định nói tiếp, liền thấy Ái Chân chuyển chủ đề hỏi cô về chuyện con cái, hai người cứ thế trò chuyện về chuyện con cái.
Mãi đến trưa, Quách Hồng mới đứng dậy về nhà.
Chu Ái Chân không giữ Quách Hồng lại ăn cơm trưa, Lục Trạch phải chăm sóc đứa bé, hành động của cô vẫn chưa linh hoạt, thỉnh thoảng anh còn phải trông chừng cô, phân thân không kịp, không còn sức để chuẩn bị cơm trưa.
Buổi trưa Chu Ái Chân ăn cơm canh Lục Trạch mang từ nhà ăn về, đột nhiên nghĩ đến chuyện báo cáo ly hôn mà Quách Hồng đề cập.
Trong nguyên tác là sau khi sinh con xong liền ly hôn, con cô đã sinh rồi, Lục Trạch vẫn chưa đề cập đến chuyện ly hôn.
Cô hiện giờ đối với Lục Trạch có chút phức tạp, sớm thoát thân cũng tốt cho cô.
Lục Trạch thấy cô không nói gì: "Sao vậy?"
Chu Ái Chân thấy anh nhìn mình, mở lời: "Gần đây anh có đi làm nhiệm vụ không?"
Lục Trạch thấy bát của cô đã trống không, đưa tay xới thêm cơm cho cô: "Không đâu."
Cô sinh đột ngột quá, mẹ và mọi người đều chưa tới, sáng nay anh đã xin nghỉ với đơn vị, thời gian này ở nhà chăm sóc cô và đứa bé.
Chu Ái Chân nghe xong, ngẩng đầu nhìn anh: "Vậy đợi hết tháng ở cữ, chúng ta đi làm thủ tục đi."
Cô bây giờ đang ở cữ, không được ra gió, đợi hết tháng ở cữ là có thể đi làm được.
Làm xong thủ tục, cô sẽ là người tự do.
"Thủ tục gì?" Lục Trạch không hiểu.
"Thủ tục ly hôn." Chu Ái Chân trả lời.
Động tác cầm bát của Lục Trạch khựng lại.
Chương 72 Tức giận
Động tác cầm bát của Lục Trạch khựng lại, quay đầu nhìn người đang ngồi bên bàn vừa mở miệng đã đòi ly hôn.
