Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 156
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:21
Cô lại đứng nghe thêm một lúc nữa, đang định vào phòng tắm thì nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Lục Trạch vang lên.
"Mẹ ơi, con công việc bận rộn, thường xuyên không có nhà, việc trong việc ngoài đều do Ái Chân một tay lo liệu hết cả......"
Chu Ái Chân ngẩn ra, Lục Trạch đang khen cô đấy à?
Cô ngẩng đầu nhìn vào bếp, thấy sắc mặt Lục Trạch vẫn vạn năm không đổi, thậm chí trông còn có vẻ lạnh lùng, nhưng miệng lại nói ra những lời hoàn toàn trái ngược.
Những gì cô đã làm ở căn cứ, thực ra anh đều ghi nhớ trong lòng rồi sao?
Tác giả có lời muốn nói: Hẹn gặp vào buổi tối, hôm qua tôi đã đi bệnh viện, bôn ba cả một ngày, cả thân xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, mọi người bình thường nhất định đừng thức khuya nhé, hãy yêu quý sức khỏe của mình, ôm một cái nào. Chương 76 Dỗ dành
Chu Ái Chân đứng ngoài bếp chờ cho đến khi hai người nói xong mới vào phòng tắm đi vệ sinh.
"Mẹ?" Cô đẩy cửa phòng ra thì thấy mẹ Lý đang bế đứa nhỏ trong phòng.
Lúc nãy bà chẳng phải vẫn còn ở trong bếp sao?
Mẹ Lý thấy con gái qua đây liền bảo cô lại gần, khi người đã đứng trước mặt, bà lấy từ trong túi ra một phong bao lì xì đưa tới trước mặt con gái.
Chu Ái Chân nhìn phong bao lì xì trong tay mẹ Lý: "Đây là gì ạ?"
"Đây là chị cả cho cháu đấy, ở nhà bận quá chị ấy cũng không sang được, nên bảo mẹ mang phong bao này tới cho con." Mẹ Lý nói xong liền nhét tiền vào tay con gái.
Lúc biết bà định tới chăm sóc Ái Chân, trước khi đi chị cả đã đặc biệt bảo bà mang số tiền này theo.
"Chị con nói, tiền không nhiều, chỉ là chút tấm lòng của chị ấy thôi."
Chu Ái Chân nhìn số tiền trong tay, không hề từ chối, tiền mẹ Lý đã mang tới rồi, cô mà không nhận thì mẹ Lý cũng chẳng mang về đâu, cứ đùn qua đẩy lại chi bằng cứ dứt khoát nhận lấy cho xong.
Chu Ái Chân đặt tiền lên bàn bên cạnh rồi hỏi: "Chân của anh rể phục hồi có tốt không ạ?"
Trước đó mẹ Lý có viết thư kể chồng của chị cả nguyên chủ đi làm đào mương không cẩn thận bị gãy chân, cũng không biết giờ đã khỏi chưa.
"Vẫn còn đang nằm trên giường, nghe nói phải đến tháng sau mới xuống giường được." Mẹ Lý nói đến đây là lại thấy phiền lòng.
Bây giờ đang đúng mùa vụ bận rộn, bình thường một người trưởng thành chỉ được tính tám điểm công, giờ bận rộn có thể được tính mười điểm công, chị cả bị trì hoãn thế này đến mùa đông e là sẽ bị chia ít lương thực đi mất.
Chu Ái Chân nghe vậy, liền mở phong bao lì xì ra xem, bên trong có sáu tờ đại đoàn kết, sáu mươi tệ này chắc là bao gồm cả năm mươi tệ lúc trước cô đưa rồi.
"Số tiền này mẹ gửi về cho chị cả đi ạ, chỗ chị ấy đang cần tiền dùng."
"Cho con thì con cứ cầm lấy." Mẹ Lý bảo cô cất tiền đi.
Cái tính của chị cả thì bà hiểu rõ quá rồi, số tiền này đã đưa ra thì chị ấy sẽ không lấy lại đâu.
Chu Ái Chân nhìn số tiền trong phong bao lì xì, không khuyên thêm nữa.
Cô nhìn thời gian, đã bảy giờ rồi: "Thời gian không còn sớm nữa, mẹ về ngủ trước đi ạ, để con trông con cho."
Hôm nay mẹ Lý đã đi xe cả ngày, chắc hẳn đã mệt lử rồi.
Mẹ Lý thấy con gái khuyên mình đi ngủ cũng không kiên trì thêm nữa, hai ngày nay ngồi xe bà vẫn chưa được ngủ một giấc an lành.
"Ban đêm nếu con nó quấy thì con gọi mẹ nhé."
"Con biết rồi ạ." Chu Ái Chân đón lấy Tiểu Ngũ từ tay bà, tiễn bà ra đến cửa rồi đóng cửa lại.
Mẹ Lý vừa ra khỏi cửa đã thấy Đại An và Linh Linh mở cửa, đi đến trước mặt bà rồi kéo bà vào phòng của hai đứa.
Chu Ái Chân vừa bế đứa nhỏ ngồi xuống, nghe thấy tiếng mở cửa cứ ngỡ là mẹ Lý có việc gì quay lại nên không nói gì, ngẩng đầu lên thì thấy Lục Trạch đang bê một cái chậu rửa mặt đi vào.
Chu Ái Chân nghĩ đến chuyện chiều nay mình đòi tắm rửa mà Lục Trạch đứng một bên không nói lời nào, vốn định không thèm để ý đến anh, nhưng nghĩ đến những lời anh vừa nói trong bếp lúc nãy.
"Sao anh lại bê chậu rửa mặt vào đây thế?" Cô vừa nói xong đã ngửi thấy một mùi gừng, ngước mắt nhìn lên thì thấy trong nước có gừng.
Chẳng lẽ là?
Cô lập tức ngẩng đầu nhìn Lục Trạch.
Lục Trạch đặt chậu rửa mặt lên bàn, trầm giọng dặn dò: "Không được lau quá lâu đâu, bảy giờ mười phút anh sẽ vào bưng nước đi."
Nước gừng đun sôi này là anh nhân lúc mẹ không có trong bếp để đun đấy.
Chu Ái Chân nghe thấy lời Lục Trạch nói, không dám tin vào mắt mình nữa.
Không phải anh không đồng ý cho cô tắm rửa gội đầu sao?
Lục Trạch thấy cô nhìn mình chằm chằm, liền đi đến trước mặt cô, bế Tiểu Ngũ ra rồi đặt lên giường.
Chu Ái Chân nhìn bóng lưng Lục Trạch bế Tiểu Ngũ đi đến bên giường, đúng là không lừa cô.
Cô lập tức đứng dậy khỏi giường, đi theo sau lưng anh, ướm lời: "Vậy ngày mai tôi gội..."
Lời còn chưa dứt đã thấy Lục Trạch quay đầu lại: "Gội đầu thì nhịn thêm chút nữa đi, đợi hết thời gian ở cữ đã."
Chiều nay mẹ đã kể với anh chuyện lúc trước cô gội đầu lúc ở cữ rồi sau đó bị đau đầu.
Chu Ái Chân thấy anh không muốn cho mình gội đầu, nghĩ thấy vậy cũng tốt rồi, liền sảng khoái gật đầu.
Cô thực sự không ngờ Lục Trạch lại đi đun nước cho cô lau người, được lau người là cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, cô không khỏi hơi ngẩn người, mình đã đến mức này rồi sao?
Lục Trạch đặt Tiểu Ngũ nằm ngay ngắn, quay người thấy cô vẫn đứng bất động: "Để lát nữa nước nguội bây giờ."
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch hoàn toàn không có ý định đi ra ngoài, do dự một lát, giữa việc người hôi và việc có thể bị Lục Trạch nhìn thấy, cô chọn phương án trước.
Cô đứng dậy đi đến bên bàn, đưa tay định vớt cái khăn mặt trong chậu ra, tay vừa chạm vào nước đã bị nóng đến mức rụt lại.
Nước Lục Trạch bưng vào là nước sôi.
Tay cô căn bản là không thò vào được, cần phải có đôi đũa để gắp khăn mặt ra.
Thử lại lần nữa vẫn không lấy ra được, cô định bỏ cuộc ra ngoài lấy đũa thì thấy một bàn tay to lớn thò vào trong chậu, lấy khăn mặt ra, vắt khô rồi đưa tới trước mặt cô.
Chu Ái Chân nhìn cái khăn mặt đang bốc hơi nóng hổi trước mặt, thuận theo bàn tay trước mắt nhìn lên, thấy Lục Trạch đang nhìn mình.
Anh không thấy nóng sao?
"Mau lau đi, một lát nữa khăn mặt nguội bây giờ." Lục Trạch thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào tay mình, liền đặt cái khăn mặt vào tay cô, rồi quay người đi về phía giường.
Chu Ái Chân nghe vậy, nhìn bóng lưng Lục Trạch đang quay về phía mình, nghiến răng một cái, vén vạt áo lên, nhét cái khăn mặt trong tay vào trong rồi lau đi.
Phía trước lau xong, phía sau lưng hơi không với tới được, nghĩ đến Lục Trạch vẫn còn ở bên cạnh, cô cố gắng lau mạnh ra phía sau vài cái rồi kéo áo xuống.
"Tôi xong rồi." Cô thấy khăn mặt đã bỏ vào chậu, liền quay người gọi Lục Trạch đang đứng dỗ Tiểu Ngũ ngủ phía sau.
Lục Trạch ừ một tiếng, không lập tức đứng dậy ngay mà tiếp tục dỗ Tiểu Ngũ trên giường, đợi đứa nhỏ nhắm mắt lại mới đứng dậy đi bưng chậu rửa mặt trên bàn đi ra ngoài.
