Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 163
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:22
"Không có gì, mau đi đi." Phùng Yến vốn dĩ muốn hỏi Ái Chân một số chuyện liên quan đến tính toán.
Chu Ái Chân bế con vội vàng lên lầu, vừa vào nhà, vừa vén áo lên, Tiểu Ngũ trong lòng như biết ngay sắp được ăn, càng thêm nhào lộn trong lòng cô.
Vừa mới ngậm vào miệng, một cơn đau nhói ập đến, Chu Ái Chân đau đến mức co rúm người lại.
"Con đúng là dùng hết sức bình sinh để b.ú sữa mẹ rồi đấy." Cô đưa tay nhẹ nhàng nhéo nhéo má thằng bé.
Tiểu Ngũ đang nhắm mắt b.ú sữa, nhận thấy động tĩnh trên mặt, lập tức càng dùng sức b.ú mạnh hơn.
Chu Ái Chân lập tức buông tay, ngoan ngoãn cho con b.ú.
Sau khi Tiểu Ngũ b.ú no liền nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Cô cúi đầu nhìn Tiểu Ngũ trong lòng, đưa tay sờ sờ mái tóc tơ mềm mại của thằng bé, Tiểu Ngũ là người sống thọ nhất trong cuốn sách này, cô không cần phải lo lắng cho tương lai của nó.
Buổi tối Lục Trạch về vừa đúng lúc cơm tối, mấy người cùng nhau ăn cơm.
Sau bữa cơm, Chu Ái Chân dắt con đi tắm trước, tắm xong chơi với Lục An và Lục Linh một lúc rồi về phòng.
Vừa vào phòng đã thấy Lục Trạch đang ngồi trên giường trêu chọc Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ cười khanh khách, nước miếng chảy dọc theo cằm xuống cổ.
Cô lập tức lấy chiếc khăn bên cạnh đi tới cạnh giường lau sạch cho Tiểu Ngũ.
"Tiểu Ngũ thịt nhiều, nước miếng không lau kịp thời dễ bị nổi rôm sảy lắm." Cô vừa nói vừa lau sạch cho Tiểu Ngũ, lại lau luôn cả đôi tay nhỏ cho thằng bé.
Lục Trạch thấy cô cằn nhằn cũng không hề phản bác, lặng lẽ lắng nghe.
Đợi cô nói xong, anh mở miệng hỏi: "Tôi nghe mẹ nói, em đồng ý đi hậu cần rồi?"
"Vâng." Chu Ái Chân lau xong, vừa định vắt chiếc khăn trong tay lên giá, thì nhìn thấy chiếc khăn sau lưng Lục Trạch.
Chiếc khăn đó là để lau nước miếng cho Tiểu Ngũ sao?
Lục Trạch thấy cô đứng trước giá không nhúc nhích, liếc nhìn cô một cái, thấy cô đang nhìn chằm chằm chiếc khăn sau lưng mình, liền chủ động mở miệng: "Ngày mai tôi đưa em đi đăng ký."
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch muốn đưa đi, bèn lắc đầu: "Không cần đưa đâu, ngày mai em đi cùng với Tiểu Hoa rồi."
Cô nói xong đột nhiên nhớ tới lúc chiều ở vườn rau Tào Hoa nhắc đến Hàn Kiến Quốc đột nhiên đỏ mặt, bèn đi tới cạnh giường hỏi: "Tào Hoa và Hàn Kiến Quốc ở bên nhau rồi à?"
Cô nhớ trước kia hai người không quen biết nhau, nhưng bây giờ nhìn phản ứng của Tào Hoa có chút không đúng lắm.
Lục Trạch thấy cô đột nhiên quan tâm đến Hàn Kiến Quốc, trực tiếp cắt ngang cuộc trò chuyện vừa rồi của hai người, thản nhiên ừ một tiếng.
"Thật sự ở bên nhau rồi sao?" Chu Ái Chân tuy rằng đã sớm có chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn cảm thấy có chút kinh ngạc, không đợi Lục Trạch trả lời liền truy hỏi tiếp: "Ở bên nhau từ lúc nào thế?"
Lục Trạch thấy vẻ mặt tò mò của cô, liếc nhìn cô một cái: "Mấy ngày trước." Nói xong cúi đầu tiếp tục trêu chọc Tiểu Ngũ trong lòng.
"Sao họ lại ở bên nhau được nhỉ?"
Nếu cô nhớ không lầm, Hàn Kiến Quốc bằng tuổi Lục Trạch, hai mươi tám rồi, anh ta và Tiểu Hoa chênh lệch nhau những mười tuổi.
"Chị Quế Hoa giới thiệu đấy." Lục Trạch nói ra tất cả những gì mình biết.
Hàn Kiến Quốc và Tào Hoa vừa ở bên nhau là đã nói chuyện này với Lục Trạch rồi.
Chu Ái Chân vừa nghe là Vương Quế Hoa giới thiệu, nghĩ đến tính tình hay lo chuyện bao đồng của bà ấy, đúng là phong cách của bà ấy thật.
"Vậy anh cả Tào đồng ý rồi sao?" Chu Ái Chân thấy giọng Lục Trạch nhỏ hơn lúc nãy nhiều, nghe không rõ lắm, bèn xích lại gần anh thêm một chút.
Lục Trạch thấy cô càng lúc càng lại gần, ngước mắt nhìn cô một cái.
Bình thường chưa bao giờ thấy cô chủ động sáp lại gần anh như vậy.
"Sao không nói gì thế?" Chu Ái Chân đợi một lúc thấy anh cứ nhìn mình mà không nói gì, bèn giục một tiếng.
"Trưa mai tôi sẽ về sớm một chút, lúc đó đưa em đi hậu cần." Lục Trạch nói xong bế Tiểu Ngũ lên, nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành thằng bé đi vào giấc ngủ.
Cô đang hỏi chuyện của Tào Hoa, sao anh lại vòng vo sang chuyện đưa cô đi hậu cần rồi?
Lời tác giả: Khôi phục cập nhật bình thường, mười hai giờ trưa và mười hai giờ đêm.
Chương 80 Vì cô ấy
"Nếu anh không về kịp thì không cần đưa đâu." Chu Ái Chân thấy anh hai lần nhắc đến việc đưa đi, cô mà từ chối nữa thì lại thành ra quá lộ liễu.
Lục Trạch ừ một tiếng không nói gì, lấy cuốn sách bên cạnh ra lật xem.
Chu Ái Chân nằm trên giường nghĩ đến ngày mai phải đi hậu cần đăng ký, có chút căng thẳng, cũng không biết tình hình bên hậu cần như thế nào.
Cô nằm một lúc nghe thấy tiếng lật sách bên cạnh, Lục Trạch chưa ngủ, cô có thể hỏi anh, có lẽ anh biết.
Vừa xoay người đã thấy Lục Trạch đang chăm chú đọc cuốn sách trong tay, trong phút chốc có chút ngại làm phiền anh đọc sách.
Mỗi tối Lục Trạch về, chỉ cần có thời gian đều sẽ đọc sách một lúc, mấy cuốn sách để trong phòng ngủ đã bị anh đọc hết sạch, lại đổi một đợt sách mới.
Cô nhìn cuốn sách trong tay anh, nghĩ đến cuộc vận động sắp tới trong vài năm nữa, ánh mắt rơi vào cuốn sách trong tay anh.
Mấy cuốn sách này vài năm nữa chắc không phải là sách cấm đấy chứ?
Lục Trạch dư quang thấy cô cứ nhìn chằm chằm mình, hơi nghiêng đầu: "Có chuyện muốn hỏi à?"
Chu Ái Chân đang mải nghĩ về cuốn sách của anh, đột ngột nghe thấy câu hỏi của anh, liền thốt ra: "Mấy cuốn sách này đọc xong anh còn cần nữa không?"
Nếu không cần nữa thì lúc nào rảnh cô sẽ đem đi xử lý, để trong nhà sau này có lẽ vẫn là một mối họa.
Lục Trạch gấp cuốn sách trong tay lại trả lời: "Đây đều là sách của đơn vị."
Vừa nghe là sách của đơn vị, chút lo lắng trong lòng Chu Ái Chân tan biến ngay lập tức.
Sách của đơn vị, cho dù sau này có người nói gì thì đơn vị cũng sẽ đứng ra giải quyết.
Chu Ái Chân suy nghĩ một chút, lại tiếp tục mở miệng: "Sau này anh đừng tự mua sách về nữa, Tiểu Ngũ sau này cần dùng đồ đạc càng ngày càng nhiều, mẹ lại đến nữa, trong nhà có chút không để hết được."
Nếu anh tự mình mua thêm ít sách về, đến lúc đó sợ là không tiện giải thích.
Cuốn sách cô viết, đến cuộc vận động đó là đã kết thúc rồi, phần ngoại truyện sau đó cũng nói về chuyện của bọn trẻ, cô không biết Lục Trạch sau này có bị liên lụy bởi cuộc vận động đó hay không.
Lục Trạch liếc nhìn căn phòng trống trải của họ, thấy cô đang nghiêm túc chờ đợi câu trả lời của mình, rũ mắt ừ một tiếng.
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch đồng ý, không nói thêm về chuyện sách vở nữa, con người Lục Trạch này chỉ cần hứa với người khác chuyện gì thì cơ bản đều sẽ không nuốt lời.
Lục Trạch nhìn đồng hồ trên tường, đã đến giờ rồi: "Không còn sớm nữa, ngủ đi."
