Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 170
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:23
"Mẹ đưa hai con đi." Cô đưa xong là vừa hay đi ra ngoài bưng một chậu nước vào lau người cho Lục Trạch.
Con người này say đến mức thần trí không tỉnh táo, tự mình chắc chắn là không thể dậy đi tắm được rồi.
Lục An và Lục Linh cầm gối của mình đi theo mẹ ra ngoài.
Chu Ái Chân đưa hai đứa vào phòng, đắp chăn cho hai đứa, cúi đầu hôn lên trán hai đứa, tắt đèn rồi đi ra ngoài.
Mẹ Lục buồn tiểu, dậy đi vệ sinh, vừa đẩy cửa phòng ra đã thấy con gái bưng chậu nước đi vào phòng.
"Sao lại bưng nước vào phòng thế con?" Mẹ Lục thấy chậu nước con gái bưng vẫn còn nước, nửa đêm nửa hôm thế này cô bưng nhiều nước vào phòng làm gì?
"Lục Trạch về rồi ạ, anh ấy uống chút rượu, con lau người cho anh ấy." Nước hơi nặng, Chu Ái Chân đặt chậu nước lên chiếc ghế đẩu bên cạnh.
"Đại Trạch về rồi hả con?" Mẹ Lục nghe vậy, trên mặt lộ vẻ vui mừng: "Về từ lúc nào thế?"
"Anh ấy uống say rồi à?"
Chu Ái Chân thấy mẹ Lục kích động đến mức nói năng lộn xộn, đợi bà bình tĩnh lại mới mở miệng nói: "Anh ấy vừa về chưa được bao lâu, chắc là uống say rồi, con gọi mấy tiếng đều không thấy phản hồi."
Mẹ Lục nghe thấy con rể thực sự uống say, có chút xót ruột, sao mà lại uống say thế này.
"Mẹ, hay là mẹ vào xem thử?" Chu Ái Chân thấy mẹ Lục có vẻ lo lắng, vào xem một chút cũng có thể yên tâm.
"Mẹ không vào đâu, con bế Tiểu Ngũ ra đây, tối nay để mẹ trông nó, nếu nó đói mẹ pha sữa bột cho nó uống." Buổi tối con gái phải chăm sóc con rể, không có sức lực chăm sóc trẻ con.
Bà bế đứa trẻ đi, Ái Chân cũng có thể chăm sóc con rể tốt hơn.
"Vất vả cho mẹ rồi ạ." Chu Ái Chân không từ chối, cô cũng không biết sau đó Lục Trạch sẽ như thế nào.
Cô đã từng thấy nhiều người sau khi uống rượu không lâu là bắt đầu giở trò say rượu, không biết Lục Trạch có giở trò say rượu hay không.
Nếu lát nữa Lục Trạch cũng như vậy, cô sẽ nhốt anh trong phòng rồi đi ngủ cùng các con.
"Vất vả gì chứ, vào bế đứa nhỏ ra đây." Mẹ Lục đi theo con gái đến cửa, đứng ngoài cửa đợi cô.
Chu Ái Chân vào phòng bế Tiểu Ngũ ra giao vào tay mẹ Lục.
"Mẹ ơi, nếu Tiểu Ngũ không chịu uống sữa bột, mẹ nhớ sang gõ cửa nhé." Chu Ái Chân nhớ tới lần trước Lục Trạch cho Tiểu Ngũ uống sữa bột, sau đó thằng bé nôn sạch ra hết.
"Mẹ biết rồi, mau vào phòng đi." Mẹ Lục thấy con gái lại định cằn nhằn, đưa tay đẩy cô vào phòng.
Kể từ khi con gái từ bệnh viện về là trở nên hay cằn nhằn hẳn ra, thỉnh thoảng nghe có chút phiền, nhưng đều là vì tốt cho bà.
Chu Ái Chân bên cạnh không biết mẹ Lục ghét bỏ cô dài dòng, bưng chậu nước vào phòng.
Cô nhìn Lục Trạch bất động trên giường, nghĩ đến việc mình phải cởi quần áo lau người cho anh, nhịp tim có chút tăng nhanh, hít một hơi thật sâu.
Cũng không phải là chưa từng nhìn thấy cơ thể trần trụi của Lục Trạch, nghĩ đến đây, Chu Ái Chân cho chiếc khăn vào chậu vắt khô, đi tới cạnh giường đưa tay lau mặt và cổ cho anh, lau xong cổ, đưa tay cởi cúc áo trên của anh.
Tay vừa chạm vào cúc áo của anh, đã thấy Lục Trạch trên giường đột nhiên mở mắt, nhìn cô chằm chằm.
Chu Ái Chân thấy anh đột ngột mở mắt, giật mình một cái.
"Anh tỉnh rồi à?" Cô thử hỏi.
"Nếu anh tỉnh rồi thì tự mình lau người đi." Cô thấy Lục Trạch trên giường cứ nhìn cô chằm chằm mà không nói lời nào, bèn đưa chiếc khăn tới trước mặt anh.
"Nước." Giọng Lục Trạch có chút khàn khàn.
"Đợi chút." Chu Ái Chân thấy anh muốn uống nước, bèn đặt chiếc khăn trong tay xuống, đưa tay lấy chén nước bên bàn, đưa tới trước mặt anh.
Thấy anh nằm trên giường không nhúc nhích, đành phải đưa chén nước tới tận miệng cho anh uống.
Lục Trạch nương theo tay cô uống hơn nửa chén nước xong, lại nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Chu Ái Chân nhìn chén trà trong tay, lại nhìn Lục Trạch đã ngủ say, cam chịu số phận đưa tay cởi cúc áo sơ mi của anh.
Cô cởi vài chiếc cúc, toàn bộ phần thân trên của Lục Trạch lộ ra, cô dời tầm mắt không nhìn nữa, bàn tay cầm chiếc khăn lau bừa bãi vài cái trên l.ồ.ng n.g.ự.c anh rồi dời xuống dưới, đột nhiên lau trúng chỗ cứng.
Cô cúi đầu nhìn qua, bụng Lục Trạch có vài múi cơ lồi lên.
Đây là cơ bụng à?
Chu Ái Chân không kìm được tầm mắt bị những múi cơ bụng phân tách rõ ràng trên bụng anh thu hút.
Cô không ngờ Lục Trạch vậy mà lại có cơ bụng, bình thường lúc anh thay quần áo đều là quay lưng về phía cô, muốn thay thì vào phòng tắm thay, cô chưa bao giờ nhìn thấy mặt trước của anh.
Không ngờ anh vậy mà lại có cơ bụng.
Cô vẫn chưa bao giờ được sờ vào cơ bụng, cô liếc nhìn Lục Trạch bất động trên giường, vài giây sau cô nhẹ nhàng đặt tay lên đó, cảm giác có chút cứng, tay dùng chút lực bóp bóp, có chút bóp không nổi, hóa ra cơ bụng là cảm giác như thế này sao.
Chu Ái Chân nghĩ đến sau này có lẽ sẽ không còn cơ hội nữa, bàn tay đặt trên bụng anh vừa định sờ thêm vài lần nữa, thì thấy người trên giường cử động một chút, giống như sắp tỉnh, cô lập tức rụt tay lại, hoảng hốt bò dậy từ trên giường bưng chậu nước đi ra ngoài.
Cô đặt chậu nước trong tay vào phòng tắm, nhìn khuôn mặt có chút ửng hồng trong gương, đưa tay vỗ vỗ.
Thật không có tiền đồ, sờ vài cái cơ bụng mà mặt đã đỏ thành ra thế này, rửa mặt một cái cho tỉnh táo lại một lát mới về phòng.
Chu Ái Chân đẩy cửa phòng ra Lục Trạch đang phanh áo nằm trên giường, cô không dám nhìn nhiều, liếc mắt đi chỗ khác tiến lên cởi quần áo cho anh, đắp chăn t.ử tế, đưa tay tắt đèn rồi nằm xuống nhắm mắt đi ngủ.
Nửa đêm Lục Trạch cả người giống như bị một ngọn lửa bao vây, nóng nực vô cùng, người trong lòng ôm mang theo hơi lạnh, anh liền dán sát vào.
Chu Ái Chân trong lúc nửa tỉnh nửa mơ muốn đi vệ sinh, vừa định đứng dậy, chỉ cảm thấy trên thân mình nặng trĩu, cả người bị đè trên giường không thể nhúc nhích.
Cô còn chưa kịp phản ứng, trên môi đã truyền đến cảm giác mềm mại, ngay sau đó có cái gì đó thò vào trong.
Chu Ái Chân hoàn toàn tỉnh táo lại, vội vàng đưa tay đẩy Lục Trạch ra, tay vừa chạm vào n.g.ự.c anh đã bị tóm lấy ấn sang hai bên.
Lời tác giả: Hẹn gặp lại vào buổi trưa.
Chương 84 Động lòng
Chu Ái Chân lắc đầu né tránh, thế nào cũng không tránh được, ngay lúc đầu óc cô bắt đầu choáng váng, bên hông lạnh lẽo, vạt áo bị vén lên, một bàn tay thò vào trong.
Bàn tay nóng hổi khiến cô rùng mình một cái, theo phản xạ có điều kiện nâng chân lên thúc một cái thật mạnh.
Trong phòng vang lên tiếng rên hừ hừ của Lục Trạch, bàn tay đang nắm lấy cô buông lỏng ra.
Chu Ái Chân lập tức đưa tay đẩy Lục Trạch đang đè trên người mình ra, hoảng loạn ngồi dậy định chạy ra ngoài.
