Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 185

Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:25

Linh Linh thấy cha về rồi, liền nhào tới bên cạnh anh, ôm chầm lấy chân anh: "Cha ơi."

Lục Trạch cúi người bế Đại An và Linh Linh vào lòng, dịu dàng hỏi: "Ở nhà có nghe lời bà ngoại và mẹ không?"

Linh Linh và Đại An lập tức gật đầu, Đại An vòng tay ôm cổ Lục Trạch: "Cha ơi cha có đi nữa không ạ?"

Hai đứa nhỏ mấy ngày nay không thấy Lục Trạch, tối ngủ thỉnh thoảng còn thút thít rơi nước mắt.

"Không đi nữa." Lục Trạch vuốt ve lưng hai đứa nhỏ.

Đại An và Linh Linh nghe nói cha không đi nữa, hai đứa một trái một phải, "chụt" một cái hôn lên mặt anh.

Trái tim Lục Trạch mềm nhũn ra, nghe hai đứa kể những chuyện xảy ra trong nhà mấy ngày qua.

Chu Ái Chân đợi ba cha con âu yếm xong mới mở lời: "Rửa tay ăn cơm thôi."

Lục Trạch gật đầu dắt hai đứa nhỏ vào phòng tắm rửa tay.

Thức ăn lên bàn, mấy người ngồi xuống, mẹ Lý đưa tay gắp thức ăn cho Lục Trạch: "Ăn nhiều vào con."

Lục Trạch: "Cảm ơn mẹ."

"Người một nhà không nói lời cảm ơn, cứ cảm ơn tới cảm ơn lui làm gì cho khách sáo." Mẹ Lý nói xong lại gắp một đũa rau xanh bỏ vào bát con rể.

Chu Ái Chân chỉ muốn cúi đầu ăn phần cơm của mình, đang nghĩ lát nữa phải đối mặt với Lục Trạch thế nào, không tâm trí đâu mà nhìn những người khác trên bàn ăn.

"Nghĩ gì thế?" Mẹ Lý thấy con gái cứ cắm cúi xúc bát cơm trắng trong bát, cũng không gắp thức ăn.

"Con đang nghĩ ăn xong sẽ vào xem Tiểu Ngũ đã dậy chưa." Chu Ái Chân trả lời, lúc ngẩng đầu lên liền thấy Lục Trạch đang chằm chằm nhìn mình.

Người này không lo ăn cơm mà nhìn cô làm gì?

"Tiểu Ngũ mới ngủ chắc chưa dậy nhanh thế đâu, ăn miếng rau đi." Mẹ Lý không hề thiên vị, cũng gắp thức ăn cho con gái.

Chu Ái Chân mỉm cười với mẹ Lý, ăn thức ăn trong bát.

Sau bữa cơm, mẹ Lý và Chu Ái Chân dọn dẹp bát đũa, Lục Trạch vào phòng xem Tiểu Ngũ.

Đại An và Linh Linh biến thành cái đuôi nhỏ đi theo sau Lục Trạch, chốc chốc lại gọi cha một tiếng, giống như mấy trăm năm rồi không gặp, bám người vô cùng.

"Bát để mẹ rửa cho, con về phòng đi." Mẹ Lý đỡ lấy bát từ tay con gái, hất cằm ra hiệu cho cô về phòng.

Con gái và con rể mấy ngày không gặp, đang là lúc mặn nồng.

"Đợi sắp nhỏ âu yếm Lục Trạch xong đã ạ." Chu Ái Chân vừa nói vừa đặt bát đã rửa sạch vào bồn nước.

Mẹ Lý thấy dáng vẻ không tình nguyện đó của con gái thì tức không để đâu cho hết.

Bà không quản nữa, tùy cô đi.

Cả buổi chiều Chu Ái Chân cứ lề mề, hết lau dọn nhà cửa lại đến sắp xếp đồ đạc để tránh mặt Lục Trạch, mãi cho đến tận bữa tối hai người vẫn không nói được với nhau câu nào.

Mẹ Lý nhìn thấy vậy còn gì mà không hiểu nữa, Ái Chân đang giận dỗi với con rể đây mà, hèn chi bà bảo về phòng mà không chịu về.

Sau bữa tối, mẹ Lý gọi Đại An cùng dọn dẹp bát đũa, không hề cho con gái cơ hội.

Lúc Chu Ái Chân tắm xong về phòng, mẹ Lý đang bế Tiểu Ngũ nói chuyện với Lục Trạch.

Cô vừa vào, hai người liền ngừng nói chuyện.

"Tối nay mẹ dắt Tiểu Ngũ đi ngủ, hai đứa đi ngủ sớm đi." Mẹ Lý nói xong bế Tiểu Ngũ rời khỏi phòng.

Mẹ Lý đi rồi trong phòng có chút yên tĩnh, Chu Ái Chân nhìn Lục Trạch một cái, trong lúc hai ánh mắt chạm nhau, trong đầu lập tức hiện lên cảnh tượng anh hôn mình lúc ra đi, cô dời tầm mắt, ngồi trước bàn trang điểm cúi đầu lau tóc.

"Bên hậu cần bao giờ thì đi làm?" Lục Trạch đi tới sau lưng cô, lấy chiếc khăn mặt trong tay cô lau mái tóc vẫn còn ướt cho cô.

"Ngày kia ạ, để em tự lau." Chu Ái Chân không tự nhiên nghiêng đầu tránh đi.

Từ sau khi hiểu rõ lòng dạ của Lục Trạch, Chu Ái Chân đối mặt với anh luôn cảm thấy có chút không tự nhiên.

Lục Trạch nhanh ch.óng lướt qua lịch trình mấy ngày tới trong đầu, động tác trên tay không hề dừng lại: "Ngày kia anh đưa em đi."

Chu Ái Chân: "Không cần đưa đâu ạ, hậu cần cách nhà có vài bước chân thôi."

Ở hậu cần đa số là phụ nữ, nếu Lục Trạch đưa cô tới đó, đến lúc đó khó tránh khỏi bị đám phụ nữ kia trêu chọc.

Lục Trạch bị từ chối cũng không nói gì nữa, chăm chú lau khô mái tóc trong tay, tóc lau khô xong liền cầm chiếc lược bên cạnh chải mượt mái tóc, hai người đứng rất gần nhau, hơi thở ấm áp phả lên vai cô.

Chu Ái Chân thấy vai nóng ran, bất an động đậy, Lục Trạch hôm nay có gì đó không diễn tả được.

Cô nghiêng người tránh tay anh, mở lời: "Em......." Lời vừa thốt ra, cả người đã bị xoay ngược lại, đối diện với anh.

"Có nhớ anh không?" Lục Trạch đưa tay vén lọn tóc bên má cô ra sau tai, nụ hôn rơi xuống khóe miệng cô, từ từ di chuyển về phía môi, cho đến khi hoàn toàn áp sát, lấn sâu.

"Ưm...." Chu Ái Chân không ngờ anh lại trực tiếp hôn lên, mặt nóng bừng, đưa tay đẩy n.g.ự.c anh, tay còn chưa kịp dùng sức đã bị kéo ra ấn lên bàn trang điểm.

Người Chu Ái Chân mềm nhũn ra, khẽ run rẩy.

Lục Trạch hơi tách ra, chăm chú nhìn thần sắc của cô, mở lời hỏi câu hỏi chưa nhận được câu trả lời lúc trước: "Có nhớ anh không?"

Đầu óc Chu Ái Chân rối thành một nòng bong, ngẩng đầu nhìn anh, hai người cách nhau rất gần, ch.óp mũi chạm ch.óp mũi, Chu Ái Chân cảm thấy mặt mình nóng như sắp nổ tung.

"Nhớ ạ." Giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Nhận được lời đáp, Lục Trạch nghiêng đầu khẽ chạm vào môi cô một cái, cúi người bế người đi tới bên giường, ngay sau đó liền phủ lên, hơi thở trong phòng ngày càng dồn dập, dần dần phát ra tiếng nức nở.......

Sau đó trong phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng ve kêu ngoài cửa sổ.

Lục Trạch vén chăn xuống giường đi vào bếp pha một chậu nước ấm bưng vào phòng, vắt khô khăn mặt lau cho cô.

"Để em tự làm." Giọng Chu Ái Chân có chút khàn khàn, muốn nhấc tay lên nhưng lại không còn chút sức lực nào.

Lục Trạch nhìn Chu Ái Chân đang mệt lả trên giường nhưng miệng vẫn còn cứng rắng, đưa tay nhẹ nhàng véo eo cô một cái: "Không mệt."

Chu Ái Chân bị véo một cái liền giật mình, muốn cử động nhưng bị ấn trên giường, c.ắ.n môi trừng mắt nhìn Lục Trạch.

Lục Trạch lau sạch chân cho cô, đón lấy ánh mắt của cô, đưa tay kéo đôi môi của cô ra: "Một lát là xong thôi."

Hai người dọn dẹp sạch sẽ xong, trời ngoài cửa sổ đã hơi tờ mờ sáng.

"Ngủ đi." Lục Trạch ôm người vào lòng, một tay đặt dưới cổ cô, một tay ôm ngang eo cô.

Chu Ái Chân mệt đến mức mí mắt cứ díp lại, người vừa nằm ổn định không lâu đã chìm vào giấc ngủ.

Lục Trạch nghe nhịp thở đều đều khi ngủ say của cô, nhắm mắt lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 183: Chương 185 | MonkeyD