Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 199
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:28
Nếu không có Ái Chân, cô và Đại Ni cũng chẳng có cơ hội đến căn cứ.
Lục Trạch tuy viết thư nói cô đến căn cứ giúp đỡ chăm sóc bọn trẻ, nhưng cô biết anh làm vậy là để cô có lý do thoát khỏi bố mẹ chồng.
Tất cả những điều này nếu không có sự đồng ý của Ái Chân, Lục Trạch muốn đón mẹ con cô đến chắc còn phải đợi thêm một thời gian nữa.
Chu Ái Chân bị lời cảm ơn đột ngột của Lục Mạt Lỵ làm cho ngẩn ngơ.
Sao tự dưng lại cảm ơn cô thế nhỉ?
Lục Mạt Lỵ thấy Ái Chân vẻ mặt không hiểu ra sao, có những chuyện không cần phải treo trên đầu môi, chỉ cần ghi nhớ trong lòng là được, cô mỉm cười nói: "Chẳng phải nói dẫn chị đi hợp tác xã sao? Đi thôi."
Chu Ái Chân thấy cô ấy không muốn nói nên cũng không truy hỏi, dẫn cô ấy đi về phía hợp tác xã, vừa đi vừa giới thiệu về căn cứ.
Buổi tối Lục Trạch còn chưa đi tới cửa đã nghe thấy tiếng cười nói vọng ra từ trong nhà.
Tào Lâm ở bên cạnh liếc nhìn Lục Trạch, nhất thời lại cảm thấy có chút ghen tị khó tả.
Nhà anh đã lâu rồi không được náo nhiệt như thế này.
Tào Hoa hơi sợ anh, ngày thường rất ít khi cười trước mặt anh, Cẩu Đản kể từ sau khi Lưu Phấn bỏ đi thì càng trở nên ít nói.
Ba người bọn họ, có đôi khi anh về muộn thì cả ba thậm chí chẳng nói với nhau được câu nào.
Lục Trạch thấy Tào Lâm cứ đi theo sau mình, quay đầu lại liếc anh ta một cái: "Anh không về nhà à?"
"Tiểu Hoa với đứa nhỏ ở nhà cậu, tôi qua đón chúng về." Tào Lâm hất cằm, ra hiệu cho anh nghe tiếng cười trong nhà.
Tiếng cười đó có lẫn cả tiếng cười của em gái và Cẩu Đản nhà anh.
Lục Trạch không nói gì nữa, đưa tay gõ cửa.
Chu Ái Chân nghe thấy tiếng gõ cửa, nhìn đồng hồ treo tường: "Chắc Lục Trạch về rồi." Cô đứng dậy ra mở cửa.
"Về rồi à." Chu Ái Chân nói xong thấy Tào Lâm đứng một bên: "Anh Tào, mau vào đi."
Lục Trạch liếc nhìn vẻ nhiệt tình của cô, sải bước đi vào nhà trước.
"Tôi không vào đâu em dâu." Tào Lâm tiếp lời: "Tôi đến gọi Cẩu Đản với cô út về nhà."
Tào Hoa nghe thấy tiếng anh trai, ngước mắt nhìn Lục Mạt Lỵ: "Chị Mạt Lỵ, em với Cẩu Đản về trước đây, đợi mai lại sang tìm chị chơi tiếp."
Chị Mạt Lỵ không chỉ dễ gần mà còn cực kỳ hay cười, hễ cười là lúm đồng tiền trên mặt hiện ra, trông đáng yêu vô cùng.
Mẹ Lý thấy Tào Hoa dắt Cẩu Đản định về liền giữ lại: "Tối nay ở đây ăn cơm luôn đi."
Bà đã nấu cơm xong hết rồi.
Tào Lâm ở một bên từ chối: "Dì ạ, để lần sau có cơ hội cháu sẽ nếm thử tay nghề của dì."
"Chính là lần này luôn đi." Mẹ Lý nói xong liền ra hiệu cho con rể nói vài câu.
Lục Trạch nhận được ám hiệu của mẹ vợ, nhàn nhạt nói: "Ăn cùng luôn đi."
Tào Lâm định mở miệng từ chối tiếp thì thấy Lục Mạt Lỵ ở phòng khách nhìn sang, lời định nói liền mắc kẹt trong cổ họng.
Lục Mạt Lỵ nhìn người đàn ông ở cửa chính là người cô đã gặp tối qua, ánh mắt cô nhìn sang Cẩu Đản bên cạnh, không ngờ anh ta lại là bố của Cẩu Đản.
Mẹ Lý thấy Tào Lâm đồng ý liền bảo mọi người đi rửa tay, bà vào bếp bưng cơm canh ra.
Mọi người trong nhà rửa tay xong xuôi thì quây quần bên bàn ăn tối.
Mẹ Lý thấy con rể và Tào Lâm đang trò chuyện, liền nói với Lục Mạt Lỵ ở bên cạnh: "Mạt Lỵ, đáng lẽ dì định làm tiệc tẩy trần cho con, nhưng giờ mua đồ không tiện nên chỉ làm qua loa vài món, con đừng chê nhé."
Lục Mạt Lỵ vội vàng trả lời: "Dì nói gì thế ạ, con cảm ơn dì còn không hết ấy chứ."
Mẹ Lý đặc biệt làm cho cô cả một bàn thức ăn thịnh soạn, khiến cô vô cùng ngại ngùng.
Tiếng nói chuyện của hai người hơi nhỏ, nhưng Tào Lâm thính tai vẫn nghe thấy được, ánh mắt nhìn sang Lục Mạt Lỵ ngồi cách mình hai người.
Có lẽ vì ngại nên mặt cô ấy đỏ hơn lúc nãy nhiều, vì nước da trắng nên trông vô cùng nổi bật.
Lục Mạt Lỵ đang trò chuyện với mẹ Lý, khóe mắt cảm thấy như có người đang nhìn mình, ngước mắt lên thì thấy Tào Lâm đang nhìn mình chằm chằm.
Hai người vừa chạm mắt nhau thì thấy anh ta vội vàng dời mắt đi.
Sau bữa cơm, Tào Hoa dắt Cẩu Đản theo anh trai về nhà, Chu Ái Chân tắm rửa xong rồi lên giường nằm.
Nằm một lát, cô lật người lại thì thấy Lục Trạch bên cạnh đang nghiêm túc đọc sách.
Đột nhiên nảy ra một kế, cô đưa chân đá đá Lục Trạch.
Lục Trạch hơi nghiêng đầu nhìn cô: "Sao thế?"
Chu Ái Chân không nói lời nào, cái chân đá anh không những không thu về mà còn nâng cao lên tiếp tục đi lên phía trên.
Lục Trạch: "........."
Tác giả có lời muốn nói: Ôm ôm, chương này có chút bí từ nên đăng hơi muộn, chương này bình luận nhận lì xì nha, moah moah.
Chương 98 Anh là bảo bối của em
Chân của Chu Ái Chân còn chưa kịp chạm tới đùi anh đã bị ấn lại.
Lục Trạch nhìn đôi mắt sáng rực của cô, nhéo nhéo lớp thịt mềm trên chân cô: "Ngày mai có huấn luyện."
Chu Ái Chân thầm mừng rỡ, huấn luyện thì tốt, ngày mai có huấn luyện thì tối nay anh không thể giày vò cô được nữa, đến lượt cô giày vò anh rồi.
Cô lật người, cả người nằm bò trong lòng anh, ngửa đầu nhìn anh.
Lục Trạch cúi đầu nhìn Chu Ái Chân đang rúc trong lòng mình, đưa tay ôm lấy cô, kéo người lên phía trên một chút, rồi tiếp tục lật cuốn sách trong tay.
Thời gian qua cứ mải bận việc ở đơn vị, đã lâu rồi anh không đọc sách, tối nay có thời gian mới đọc được một lát.
Cả người Chu Ái Chân bị anh giữ c.h.ặ.t trong lòng, không nhúc nhích được.
Cái người này thế này mà vẫn đọc được sách sao?
Chu Ái Chân nghĩ đoạn, cô đưa tay xoay mặt anh về phía mình: "Anh nhìn em đi."
Lục Trạch cúi đầu nhìn cô, đợi cô nói tiếp.
"Đây là cái gì?" Chu Ái Chân đưa tay ra trước mặt Lục Trạch, đưa mu bàn tay ra trước mắt anh.
"Mu bàn tay." Lục Trạch trả lời.
"Còn cái này?" Chu Ái Chân đưa chân ra, duỗi thẳng mu bàn chân cho anh xem.
Lục Trạch nhìn xuống bàn chân trắng nõn của cô, bàn chân nhỏ nhắn duỗi thẳng lắc qua lắc lại cho anh xem.
Ánh mắt anh khẽ biến đổi.
Chu Ái Chân thấy anh không nói gì, dùng đỉnh đầu húc húc vào cằm anh: "Nói đi chứ."
"Bàn chân." Giọng Lục Trạch có chút trầm xuống.
"Em nói cái này cơ." Chu Ái Chân muốn không phải câu trả lời này, liền ngọ nguậy mu bàn chân bảo anh nói tiếp.
Bàn chân trắng nõn cứ lắc qua lắc lại trước mắt, Lục Trạch nhìn Chu Ái Chân đang cười vui vẻ trong lòng mình, ánh mắt hơi hạ xuống, đặt cuốn sách trong tay lên tủ đầu giường bên cạnh.
"Mu bàn chân."
