Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 206
Cập nhật lúc: 15/01/2026 07:07
Chu Ái Chân vươn tay vỗ về: "Tan học mẹ sẽ đến đón con."
Lúc này Đại An mới buông tay mẹ ra, nắm lấy tay cô Lâm, vẫy tay chào mẹ và cha.
Chu Ái Chân cũng vẫy tay chào Đại An, bảo thằng bé vào đi.
Đại An theo cô Lâm vào lớp, đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn mẹ.
Chu Ái Chân mỉm cười vẫy tay, đợi con vào hẳn trong lớp mới hạ tay xuống.
Cô vẫn còn nhớ lúc mới xuyên tới thế giới này, Đại An đã chắn trước mặt Linh Linh, nhìn cô bằng ánh mắt đầy bướng bỉnh.
Bây giờ thằng bé đã bước chân vào trường học, thời gian trôi qua thật nhanh.
Lục Trạch thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào lớp học của Đại An không rời mắt, liền đứng cạnh cô cho đến khi sắp đến giờ làm việc mới dắt cô quay về.
Đưa vợ đến ban hậu cần xong, Lục Trạch mới vội vã về đơn vị.
Hôm nay là ngày đầu tiên Đại An đi học, thỉnh thoảng Chu Ái Chân lại nghĩ đến thằng bé, lo lắng con ở trường không quen.
Vừa đến giờ tan làm, cô vội gạt đống đồ trên bàn sang một bên, xách túi lao ngay đến trường.
"Chị Ái Chân, đợi em với." Tưởng Tú Lan gọi với theo người đang đi như bay phía trước.
Chu Ái Chân nghe tiếng gọi liền quay đầu lại, nhìn Tưởng Tú Lan đi tới với vẻ thắc mắc.
Tưởng Tú Lan chạy nhỏ đến trước mặt Ái Chân, thở hổn hển giải thích: "Chị Ái Chân, em cũng đến trường đón em trai em, đi cùng nhé."
Trưa nay cô nghe thấy chị Ái Chân nói chuyện với Tào Hoa rằng con trai cả của chị hôm nay bắt đầu đi học buổi đầu tiên.
Chu Ái Chân không từ chối, hai người cùng nhau đi về phía trường học.
Trên đường đi, cô biết được em trai út của Tưởng Tú Lan đang học lớp bốn tại trường căn cứ, mấy hôm trước bị trẹo chân nên mấy ngày nay Tưởng Tú Lan tan làm xong đều phải đến đón em trai về nhà.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, đến trường mới đợi vài phút thì tiếng chuông tan học vang lên.
Lũ trẻ trong lớp ùa ra như ong vỡ tổ.
"Mẹ ơi." Đại An khoác cặp ra khỏi cổng trường, thấy mẹ đang đứng ở cổng vẫy tay với mình.
Chu Ái Chân vươn tay đón lấy Đại An đang lao tới, trước tiên nhìn thằng bé từ đầu đến chân một lượt, thấy vẻ mặt con không có gì bất thường, liền vươn tay xoa đầu nó: "Về nhà thôi con."
Đại An nắm tay mẹ đi về.
Tào Hoa xách túi lương thực mà Kiến Quốc mới mua từ thành phố về, vừa đi đến chân tòa nhà số ba đã thấy anh trai mình đứng cách đó không xa, bất động như phỗng.
"Anh, đang nghĩ gì thế?" Cô đi đến sau lưng anh cả, gọi một tiếng.
Tào Lâm nãy giờ đang mải nghĩ về văn bản cấp trên mới ban xuống, bất thình lình nghe thấy giọng em gái thì giật mình, quay đầu lại thấy đúng là cô thật.
"Sao hôm nay lại về thế?"
Mới hôm qua Tào Hoa vừa về xong mà.
"Hôm qua Kiến Quốc lên thành phố mua được ít lương thực, đúng lúc hôm nay rảnh nên em mang một ít về đây." Tào Hoa nói xong liền giơ túi xách trong tay lên.
"Ở nhà có lương thực rồi, số này em mang về mà ăn." Tào Lâm nói xong liền dời mắt khỏi túi lương thực.
Tào Hoa thấy anh không nhận, bĩu môi: "Em với Kiến Quốc hai người ăn không hết nhiều thế này đâu."
Mẹ cô từ dưới quê lên trông Cẩu Đản, quan hệ chưa chuyển đổi xong nên đơn vị không phát phần lương thực cho bà.
"Ăn không hết thì cứ để đó." Tào Lâm nói đến đây, nhìn quanh quất thấy không có ai mới nói tiếp: "Sau này về đừng có mua đồ nữa, người về là được rồi."
Lần nào Tào Hoa về cũng phải mang theo đồ, anh biết cô sợ anh và Cẩu Đản ăn uống kham khổ, nhưng cô và Kiến Quốc đã lập gia đình rồi, phải lo cho cuộc sống riêng của hai vợ chồng, không thể lần nào về nhà đẻ cũng mang theo đồ đạc như thế.
Tào Hoa thấy anh hiểu lầm mình mang đồ về nhà, số đồ này đều là Hàn Kiến Quốc bảo cô mang về, cô cũng đã nói vài lần nhưng không ăn thua.
Lần nào về, Hàn Kiến Quốc cũng nhét đầy đồ vào túi cho cô.
Cô đang định giải thích với anh thì thấy người bên cạnh đứng im như tượng.
"Anh?" Tào Hoa thắc mắc gọi một tiếng.
Cô gọi xong, anh trai bên cạnh vẫn bất động, cô liền nhìn theo hướng mắt của anh.
Cẩu Đản, Linh Linh và Nữu Nữu đang nghịch bùn dưới sân, chị Mạt Ly đứng cạnh trông chừng.
Tào Hoa bỗng nhiên hiểu ra vấn đề, thầm cười trộm.
Cô bảo sao anh mình tự dưng lại đứng im, hóa ra là nhìn thấy chị Mạt Ly rồi.
Tào Hoa xách túi lương thực rảo bước đi tới: "Chị Mạt Ly."
Lục Mạt Ly quay đầu thấy là Tào Hoa, đáp lời: "Hôm nay sao em lại về thế?" Dứt lời cô nhìn thấy Tào Lâm ở phía sau, liền mỉm cười với anh.
Tim Tào Lâm hẫng mất một nhịp, theo bản năng vội vàng nặn ra một nụ cười đáp lại.
Tào Hoa nhìn thấy cái điệu cười ngây ngô của anh mình, bất lực vươn tay ôm trán. Cái ông anh ngốc nghếch này của cô, đừng có chỉ biết cười ngố thế chứ, nói chuyện đi chứ.
Cô đợi một lát không thấy anh mình có động tĩnh gì, sợ bầu không khí bị chùng xuống nên tiếp tục chủ đề cũ: "Em về mang ít lương thực cho mẹ ạ."
Lục Mạt Ly "ừm" một tiếng.
Mẹ của Tào Hoa cô từng gặp rồi, là một bà lão rất hiền hậu, bình thường rảnh rỗi hay sang tìm mẹ Ái Chân tán chuyện, thỉnh thoảng cũng thích kéo cô lại nói vài câu.
Tào Hoa một mặt nỗ lực tìm chủ đề nói chuyện với chị Mạt Ly, một mặt dùng ánh mắt ra hiệu cho anh mình nói gì đi, nhưng anh cô cứ như khúc gỗ đứng đực ra đó chẳng nói chẳng rằng, làm cô tức đến mức nhất thời cũng chẳng biết nói gì hơn.
"Chị ơi, Tiểu Hoa." Chu Ái Chân dắt Đại An đi đến sân đại viện đã thấy ba người đang đứng dưới lầu nói chuyện.
"Chị Ái Chân." Tào Hoa chào cô một tiếng.
Chu Ái Chân biết hôm nay Tào Hoa về, nhưng không ngờ lại gặp cô ấy dưới lầu thế này.
Lục Mạt Ly thấy em dâu và Tào Hoa đã bắt chuyện với nhau, liền kéo Đại An lại gần, hỏi xem thằng bé đi học ngày đầu có gì không quen không.
Đại An lắc đầu, thầy cô ở trường đối xử với thằng bé rất tốt, lúc nghỉ trưa còn hỏi thằng bé có khát không, có muốn uống nước không.
Tào Lâm đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn Lục Mạt Ly, nghe cô hỏi han Đại An về những chuyện xảy ra ở trường.
Trong lúc nói chuyện với Tào Hoa, ánh mắt Chu Ái Chân tình cờ lướt qua Tào Lâm, chỉ thấy anh đang nhìn Lục Mạt Ly chằm chằm bằng ánh mắt vô cùng tập trung, giống như đang nhìn một báu vật hiếm có.
Chu Ái Chân nhìn hai người, bỗng nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
Chẳng lẽ Tào Lâm thích Lục Mạt Ly sao!
Tào Hoa đang nói dở thấy chị Ái Chân nhìn sang bên cạnh, cô liền nhìn theo, da đầu tê rần, vội vàng kéo tay chị Ái Chân lại. Bây giờ chưa thể để chị Ái Chân biết được, nếu không anh Lục sẽ biết mất.
