Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 228
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:06
Chính ủy Đặng ở trong phòng nghe thấy động động tĩnh, ra cửa đã thấy Vương Quế Hoa ngã dưới đất hôn mê bất tỉnh, sợ đến mức nhũn cả chân.
"Quế Hoa, Quế Hoa......" Chính ủy Đặng hoảng hốt gọi người bạn đời.
Lục Trạch thấy Chính ủy Đặng đã mất bình tĩnh, trấn an: "Người không sao đâu, uống chút nước ăn chút gì đó là hồi phục lại ngay thôi."
Người này là do đói đến mức ngất đi đấy.
Chu Ái Chân bưng bát nước đường nhạt đến mức không thể nhạt hơn, gọi hai người: "Mau, bế Quế Hoa vào phòng đi."
Vương Quế Hoa sau khi uống nước đường xong, một lát sau mới tỉnh lại, nắm lấy tay Chu Ái Chân, yếu ớt nói: "Cảm ơn em."
Lần này nhờ có Ái Chân và đoàn trưởng Lục, nếu không đợi đến khi cha của mấy đứa trẻ phát hiện ra bà ấy thì người bà ấy cũng đã bị đông cứng rồi.
Chu Ái Chân nắm tay Vương Quế Hoa, bảo bà ấy đừng nói chuyện, cứ nghỉ ngơi cho tốt.
Mấy người ở nhà Vương Quế Hoa một lát rồi mới về.
Về đến nhà, chẳng ai mở miệng nói câu nào, bầu không khí trong phòng có chút đè nén.
Đại An và Lục Linh thấy mẹ và bà ngoại đều không nói chuyện nên cũng ngoan ngoãn ngồi một bên.
Mẹ Lý thở dài một tiếng: "Bao giờ mới kết thúc đây."
Chu Ái Chân ngẩng đầu nhìn trận tuyết lớn ngoài cửa sổ, dừng lại đi, đừng rơi nữa.
Chẳng biết có phải do cầu khấn nhiều quá không mà mùng ba Tết tuyết đã ngừng rơi và bắt đầu có nắng.
Mọi người trong căn cứ nhìn thấy ánh mặt trời rạng rỡ, trái tim đang treo lơ lửng cũng hơi buông xuống một chút.
Mùng bảy tháng Giêng, Lục Trạch bắt đầu đi làm bình thường.
Lương thực ngày một thiếu hụt, bệnh viện của đơn vị đã chật kín bệnh nhân.
Cuối tháng Ba, ngay lúc mọi người sắp không cầm cự nổi nữa thì lương thực phía trên đã được phát xuống, căn cứ dần dần khôi phục lại sự náo nhiệt như xưa.
Chu Ái Chân nhìn tờ lịch trên tường, thời gian khó khăn đã kết thúc sớm hơn một năm, cô có chút không hiểu, nghĩ hồi lâu mới nhớ ra thế giới trong cuốn sách này là hư cấu.
Mẹ Lý thu quần áo đã phơi khô vào phòng hỏi: "Ái Chân, Lục Trạch bao giờ mới về nhỉ."
Lục Trạch nửa tháng trước đi huấn luyện bên ngoài, đến giờ vẫn chưa có tin tức gì.
"Chắc là sắp rồi ạ."
Lục Trạch trước khi đi nói là khoảng nửa tháng sẽ về.
"Đợi Đại Trạch về chúng ta gói sủi cảo ăn nhé." Mẹ Lý đã sắp xếp xong thực đơn sau khi Lục Trạch về.
Chu Ái Chân thấy mẹ Lý vung tay quá trán như vậy có chút kinh ngạc, đơn vị mấy ngày trước phát vài cân bột mì trắng, Đại An và Lục Linh muốn ăn bánh nướng mà mẹ Lý còn chẳng nỡ lấy ra.
Đại An và Lục Linh ở bên cạnh nghe thấy cha về có sủi cảo ăn, vui mừng ôm c.h.ặ.t lấy chân mẹ Lý không buông.
Tiểu Ngũ ở một bên thấy anh chị ôm lấy bà ngoại không buông cũng hùa theo chạy lại ôm.
"Ăn sủi cảo vui thế cơ à?" Mẹ Lý cười đùa với Đại An và Lục Linh.
Đại An và Lục Linh lập tức gật đầu, bọn trẻ đã rất lâu rồi không được ăn sủi cảo.
Mẹ Lý thấy bọn trẻ vui như vậy cũng vui lây.
Bà cháu bốn người vừa nói vừa cười bàn bạc xem ăn nhân gì, lúc thì bảo ăn sủi cảo nhân thịt cải thảo, lúc lại bảo ăn sủi cảo nhân hẹ trứng.
Chu Ái Chân đứng một bên nhìn cười, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mùa xuân đã đến rồi.
Buổi chiều Chu Ái Chân và Lục Mạt Ly cùng nhau ra vườn rau sau nhà lật đất.
Lục Mạt Ly có chút không theo kịp bước chân của Chu Ái Chân, thở dốc nói: "Ái Chân, đi chậm một chút."
Chu Ái Chân thấy sắc mặt Lục Mạt Ly có chút trắng bệch, hỏi han: "Chị cả, chị có chỗ nào không khỏe sao?"
"Bụng hơi đau một chút, chắc là sắp đến kỳ rồi." Lục Mạt Ly bảo Ái Chân cứ đi của mình đi, không cần đỡ cô.
Kỳ của cô tháng này chậm mãi nửa tháng chưa thấy, mấy ngày nay bụng thỉnh thoảng lại đau một lúc, chắc là sắp đến rồi.
"Chị cả, chị về nghỉ ngơi đi, vườn rau để em lật cho." Chu Ái Chân thấy trán cô bắt đầu đổ mồ hôi, chắc là đau lắm.
"Không cần đâu, một lát là hết đau ngay thôi." Lục Mạt Ly xua xua tay, ra hiệu mình không sao, mấy ngày trước cũng đau một lúc là khỏi.
Hai người nối đuôi nhau đi đến vườn rau bắt đầu lật đất, mảnh vườn sau một mùa đông đã trở nên khô khốc khó đào.
Đào hồi lâu mới được một mảnh nhỏ, tiến độ vô cùng chậm chạp.
"Chị cả, em đi gánh ít nước về tưới cho ẩm đất nhé." Chu Ái Chân đưa tay lau mồ hôi trên trán, gọi Lục Mạt Ly ở cách đó không xa.
Lời vừa dứt, Lục Mạt Ly nén cơn đau tay chống vào xẻng gật đầu với cô, vừa định mở miệng thì mắt tối sầm lại, cả người đổ nhào xuống đất.
Chu Ái Chân thấy vậy vội vàng ném đồ đạc trong tay xuống, chạy lên phía trước, nửa đỡ người dựa vào lòng mình, đưa tay vỗ nhẹ vào mặt cô.
"Chị cả, tỉnh lại đi chị." Chu Ái Chân gọi mấy tiếng mà Lục Mạt Ly vẫn chẳng có phản ứng gì.
Mấy người phụ nữ bên cạnh thấy vậy đều vây lại.
Phùng Yến tiến lên còn chưa kịp hỏi han đã nhìn thấy m.á.u trên quần Lục Mạt Ly: "Chảy m.á.u rồi, mau đưa đi bệnh viện đi."
Chu Ái Chân nghe tiếng nhìn qua, chỉ thấy trên quần Lục Mạt Ly đã bị m.á.u thấm đẫm một mảng lớn.
"Mau, Quế Hoa lại đây giúp một tay." Phùng Yến và Chu Ái Chân hai người khiêng không nổi Lục Mạt Ly, bèn bảo họ mau lại giúp sức.
Mọi người cuống cuồng khiêng Lục Mạt Ly chạy đến bệnh viện.
Lời tác giả: Lì xì chương trước đã phát, chương này bình luận có lì xì.
Chương 113 Trở về
Lục Mạt Ly mở mắt nhìn trần nhà xa lạ, nhìn sang một bên.
Sao cô lại ở bệnh viện nhỉ?
"Chị cả, đừng dậy vội, nằm xuống đi ạ." Chu Ái Chân nghe thấy động tĩnh, nhanh ch.óng tiến lên bảo Lục Mạt Ly nằm xuống.
Bác sĩ nói Lục Mạt Ly bị động t.h.a.i khí, cần phải nằm trên giường tĩnh dưỡng để giữ thai.
Lục Mạt Ly còn chưa kịp phản ứng đã bị ấn trở lại giường.
"Chị cả, chị m.a.n.g t.h.a.i rồi, lần này bị động t.h.a.i khí, bác sĩ nói phải nằm giường nghỉ ngơi."
Chu Ái Chân lời còn chưa dứt đã thấy Lục Mạt Ly kinh ngạc thốt lên: "Tôi m.a.n.g t.h.a.i sao?"
Chu Ái Chân thấy Lục Mạt Ly như không tin, bèn lấy tờ đơn bác sĩ kê cho cô ấy xem.
Lục Mạt Ly đón lấy tờ đơn trong tay Ái Chân, nhìn thấy trên đó viết đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng.
"Không thể nào?" Cô ngẩng đầu nhìn Ái Chân: "Liệu có phải bác sĩ nhầm rồi không."
Hồi cô m.a.n.g t.h.a.i Lục Linh vì không hiểu biết, ăn uống không kiêng khem, đứa trẻ trong bụng phát triển lớn, lúc sinh mãi không sinh được, đến cuối cùng con được sinh ra thì cô cũng bị thương tổn thân thể, bác sĩ nói sau này cô sẽ không thể có con được nữa.
