Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 232

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:07

"Mấy tháng rồi?"

Tào Hoa: "Chưa đầy hai tháng."

"Ba tháng đầu phải cẩn thận một chút." Chu Ái Chân cũng không có nhiều kinh nghiệm, khi cô mới xuyên đến thế giới này thì đã m.a.n.g t.h.a.i năm sáu tháng rồi, chỉ nhớ nghe người ta nói ba tháng đầu là lúc nguy hiểm nhất.

Tào Hoa gật đầu, bác sĩ dặn cô phải chú ý những tháng đầu, mấy ngày nay cô luôn rất cẩn thận, việc nhà đều bị Kiến Quốc giành hết, không cho cô động tay vào việc gì.

Chu Ái Chân thấy cô vẻ mặt hạnh phúc kể về sự quan tâm của Hàn Kiến Quốc dành cho mình, thật lòng mừng cho cô.

"Em nghe người ta nói, bên hậu cần có ý định cho chúng ta quay lại đi làm, không biết là thật hay giả." Tào Hoa kể lại tin vỉa hè nghe được cho chị Ái Chân.

Lúc nghe thấy cô không dám tin, về hỏi Hàn Kiến Quốc, anh ấy bảo không biết.

Chu Ái Chân cũng từng nghe người ta nói, đợi mãi vẫn chưa thấy có động tĩnh gì.

"Đợi thêm một thời gian nữa là biết thôi." Họ chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là được.

Hai người trò chuyện ở phòng khách, thấy thời gian cũng hòm hòm, cùng vào trong nói chuyện với Lục Mạt Ly một lát.

Lúc Chu Ái Chân và Lục Trạch đi ra, trời bên ngoài đã sẩm tối.

(Lời tác giả: Lì xì chương trước đã phát, chương này để lại bình luận sẽ có lì xì.)

Chương 115 Chia ly

Mẹ Lý thấy hai người về, gọi Đại An cùng vào bếp bưng thức ăn.

Thức ăn dọn xong, ai nấy tự tìm chỗ ngồi.

Sự quấn quýt của bọn trẻ dành cho Lục Trạch đã vơi bớt, cộng thêm việc hôm nay mẹ Lý mua thịt, nấu món thịt kho tàu, Đại An và Linh Linh ngồi ở chỗ gần đĩa thịt, chỗ bên cạnh Lục Trạch bỗng trống ra.

"Không ngồi với bố nữa à?" Chu Ái Chân đưa tay gõ nhẹ vào đầu Tiểu Ngũ.

Cô còn nhớ tối qua thằng bé này còn không phải Lục Trạch đút thì không chịu ăn cơm.

Mắt Tiểu Ngũ chỉ toàn thịt, đưa tay chỉ vào đĩa thịt: "Mẹ, thịt thịt."

Tỳ vị Tiểu Ngũ yếu, bình thường không dám cho nó ăn quá nhiều đồ mặn, từ sau lần trước ăn thịt kho tàu là nó cứ nhớ mãi không quên, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm đòi ăn thịt.

Lúc đầu nó phát âm không rõ, nói thành "nhào nhào", làm cô cứ tưởng nó khó chịu chỗ nào.

Tiểu Ngũ thấy mẹ không động đậy, hai tay vịn lấy chân bàn, sốt ruột giậm chân.

Lục Trạch đưa tay gắp một miếng đưa đến bên miệng nó.

Nhóc con há miệng c.ắ.n ngay một miếng.

Chu Ái Chân thấy Tiểu Ngũ ăn được một nửa, ra hiệu bảo Lục Trạch dời đũa đi: "Nó ăn nhiều quá sẽ bị tiêu chảy đấy."

Lục Trạch "ừm" một tiếng định ăn nốt chỗ thịt còn lại, Tiểu Ngũ thấy miếng thịt sắp bị lấy đi, hai tay ôm lấy đôi đũa, "a" một cái c.ắ.n nốt chỗ thịt vào miệng.

Chu Ái Chân: "........."

Lục Trạch không ngờ động tác của Tiểu Ngũ lại nhanh như vậy, nhìn nó ăn ngon lành, vừa ăn vừa cười với mình, trong mắt anh thoáng hiện nụ cười.

Tiểu Ngũ ăn xong chỗ thịt trong miệng, lại đưa tay chỉ vào đĩa thịt đòi ăn tiếp.

Chu Ái Chân đưa tay vỗ nhẹ vào tay nó: "Không được ăn nữa." Rồi lau sạch đôi tay bóng nhẫy mỡ của nó.

Tiểu Ngũ thấy mẹ không cho mình ăn, môi trễ xuống, khóc òa lên, sấm to mà chẳng có hạt mưa nào.

Mọi người đối với cái kiểu khóc giả vờ của Tiểu Ngũ đã quá quen thuộc, ai nấy đều tập trung ăn phần cơm trong bát mình.

Lục Trạch thấy con trai khóc thương tâm, định đưa tay bế nó vào lòng.

Chu Ái Chân ngăn lại không cho, gắp rau cho anh: "Đừng kệ nó, một lát là hết ngay."

Tiểu Ngũ khóc một hồi thấy không ai để ý đến mình, sụt sịt mũi, cầm bát đũa của mình, xúc cơm vào miệng, ăn lấy ăn để.

Chu Ái Chân thấy Tiểu Ngũ ngoan ngoãn ăn cơm, nhướng mày với Lục Trạch, ra hiệu thấy cô nói đúng chưa.

Lục Trạch mỉm cười, gắp cho cô một miếng thịt.

Sau bữa cơm, Chu Ái Chân và mẹ Lý rửa dọn bát đũa xong, về phòng ngủ trưa.

Chu Ái Chân trèo lên giường, Lục Trạch vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình, ra hiệu cô lại đây.

"Sao thế?" Chu Ái Chân thấy điệu bộ này của anh là biết có chuyện muốn nói.

"Nhân kỳ nghỉ này, chúng ta đưa mẹ và bọn trẻ đi thành phố B chơi một chuyến, sẵn tiện về quê một chuyến luôn." Lục Trạch nói ra dự định sắp xếp cho kỳ nghỉ sau này.

Mẹ Lý đến căn cứ mấy năm nay vẫn chưa về quê lần nào, đã mấy năm không gặp cha Lý, vốn định về trước tết, nhưng bọn trẻ không cho đi, cộng thêm Chu Ái Chân một mình chăm ba đứa con không xuể, nên việc này cứ lần lữa mãi.

"Được chứ." Chu Ái Chân lập tức đồng ý.

Kiếp trước cô luôn muốn đến thành phố B xem thử, nhưng vì công việc nên chưa đi được.

"Nhưng anh có được ra khỏi thành phố không?"

Những người như Lục Trạch, thường thì sẽ không ra khỏi thành phố, để đề phòng có việc cần tìm là phải kịp thời quay về đội ngay.

Lục Trạch: "Đã báo cáo với đội rồi."

Nếu thực sự có việc, đội cũng sẽ tìm người khác.

"Tốt quá, mẹ từ trước đã muốn về thăm cha, nhưng mãi chẳng về được." Chu Ái Chân nói xong lại nghĩ ra một điểm: "Chúng ta đi thành phố B trước rồi mới về quê."

Nếu về quê trước, mẹ Lý vì muốn tiết kiệm tiền sẽ không chịu đi thành phố B cùng họ đâu.

Lục Trạch hiểu ý cô, "ừm" một tiếng.

Chu Ái Chân nằm bò trên giường đung đưa chân, trong đầu toàn là dự định đi thành phố B chơi ở đâu, cô đã mấy năm không được đi chơi xa rồi.

Lục Trạch thấy cô hăng hái kể lể đi thành phố B phải làm cái này trước, rồi làm cái kia sau, không hề ngắt lời mà kiên nhẫn lắng nghe.

Sau khi cơn phấn khích của Chu Ái Chân qua đi, cô lăn vào lòng Lục Trạch: "Anh đã xin giấy giới thiệu và các loại chứng nhận chưa?"

"Xin rồi." Lúc anh về đội báo cáo đã tiện thể xin luôn.

Chu Ái Chân thầm khen ngợi khả năng hành động của anh: "Vậy bao giờ chúng ta xuất phát?"

"Trưa mai."

Chu Ái Chân nghĩ ngợi vài giây rồi nói: "Vậy đợi ngủ trưa dậy em sẽ nói với mẹ, phía bọn trẻ thì khoan hãy nói, để đến mai hãy hay."

Ba nhóc con kia mà biết được đi chơi, tối nay chắc chắn sẽ quậy đến nửa đêm mới chịu ngủ.

Lục Trạch không có ý kiến gì, nghe theo sự sắp xếp của cô.

Hai người nói chuyện thêm một lát về chuyện đi chơi rồi mới đi ngủ.

Chiều đến, Chu Ái Chân nói với mẹ Lý chuyện đi thành phố B, mẹ Lý từ chối thẳng thừng: "Con và Đại Trạch đưa bọn trẻ đi đi, mẹ ở nhà trông nhà cho."

Bà già rồi chân tay chậm chạp, đi theo chỉ vướng chân vướng tay, lại tốn tiền, chỗ tiền lãng phí đó thà để mua thêm thịt cho nhà ăn còn hơn.

Chu Ái Chân biết ngay mẹ Lý sẽ không đồng ý, cũng không phí lời, trực tiếp tung ra chiêu cuối: "Đi thành phố B xong, chúng ta về quê thăm cha."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 230: Chương 232 | MonkeyD