Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 249
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:10
Chu Mai thấy Ái Chân nghe rất chăm chú, cười nói: "Đợi em dạy một thời gian là sẽ biết ngay thôi."
Hồi cô mới bắt đầu đi dạy cũng chẳng biết cái gì cả, thời gian lâu dần là sẽ tự đúc rút ra được kinh nghiệm.
Hy vọng mình có thể nhanh ch.óng bắt nhịp được công việc, Chu Ái Chân thầm cầu nguyện trong lòng.
Hai người lại đi dạo lên tầng hai một vòng, lúc xuống lầu thì tiếng chuông tan học vang lên, bọn trẻ đều ùa chạy ra ngoài.
"Mẹ ơi." Lục Linh là người đầu tiên từ trong lớp chạy ra.
Lúc nãy cô bé đã nhìn thấy mẹ ở trong lớp rồi, nhưng không dám chào mẹ.
"Chào cô Chu ạ." Lục Linh chào cô Chu trước.
Chu Mai thấy Lục Linh chào mình xong là ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Ái Chân, liền khen ngợi: "Lục Linh ở trường ngoan lắm, học cái gì cũng nhanh."
Lục Linh nghe thấy lời khen của cô Chu, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, ngượng ngùng vùi mặt vào bụng mẹ.
Chu Ái Chân xoa xoa tóc cô bé, cười nói: "Cũng nhờ các thầy cô dạy bảo tốt ạ, lần nào về nhà Lục Linh cũng nói là cực kỳ thích các thầy cô ở trường."
Chu Mai biết Ái Chân nói lời khách sáo, nhưng nghe xong vẫn cảm thấy rất vui.
Hai người nói thêm vài câu, Chu Mai bảo hai mẹ con cứ tự nhiên, lát nữa cô có tiết nên phải về chuẩn bị.
"Mẹ ơi, con dẫn mẹ đi xem chỗ ngồi của con." Lục Linh kéo mẹ đi về phía lớp học của mình.
Vừa nãy mẹ đứng ở cửa lớp cô bé vẫn chưa nhìn thấy chỗ ngồi của cô bé ở đâu.
Chu Ái Chân đi theo cô bé vào xem chỗ ngồi, trẻ em trong lớp biết cô là mẹ của Lục Linh nên đều vây quanh lại.
Những người bạn nhỏ thường ngày hay chơi với Lục Linh nhìn người dì xinh đẹp trước mặt: "Lục Linh ơi, mẹ bạn đẹp quá."
Lục Linh tự hào ưỡn n.g.ự.c: "Mẹ mình là đẹp nhất."
Người bạn nhỏ kia nghe thấy vậy thì không chịu, tranh cãi: "Mẹ mình mới là đẹp nhất."
"Mẹ mình đẹp nhất." Lục Linh không chịu thua, mẹ cô bé mới là đẹp nhất ở đây, không ai đẹp bằng mẹ cô bé cả.
Chu Ái Chân thấy hai đứa trẻ vì chuyện này mà tranh cãi, liền kéo chúng ra: "Ai cũng đẹp cả."
Trong mắt mỗi đứa trẻ, mẹ của mình đều là người đẹp nhất.
Hai đứa nhỏ lúc này mới thôi không tranh cãi nữa, nhưng đều hừ một tiếng không thèm nhìn mặt nhau.
Chu Ái Chân thấy hai đứa không thèm quan tâm đến nhau, cô nhìn những viên đá nhỏ dưới sân trường, đi nhặt vài viên về, trước mặt chúng ném một viên lên cao, nhanh tay chộp lấy hai viên khác dưới đất, sau đó lại bắt lấy viên đá đang rơi xuống từ trên không trung.
Trò chơi chơi đá này cực kỳ thịnh hành hồi cô còn học tiểu học, mấy người vây lại có thể chơi suốt cả buổi.
Lục Linh và người bạn nhỏ bên cạnh mắt không chớp nhìn chằm chằm vào những viên đá trong tay Chu Ái Chân.
"Muốn chơi không?" Chu Ái Chân lại biểu diễn một màn đồng thời chộp lấy hai viên đá ở khoảng cách xa trước mặt hai đứa.
Cả hai cùng gật đầu, Chu Ái Chân bắt đầu dạy chúng chơi.
Trò này cực kỳ đơn giản, chính là phải chộp hết các viên đá dưới đất vào tay trước khi viên đá trên cao rơi xuống.
Sau khi cả hai đều biết chơi, chúng liền cùng nhau chơi đùa, hoàn toàn quên mất giây trước đó hai đứa còn đang giận dỗi không thèm nhìn mặt nhau.
Chu Ái Chân mỉm cười nhìn hai đứa nhỏ, niềm vui của trẻ thơ thật sự rất đơn giản.
Dần dần những đứa trẻ khác cũng vây lại xem hai đứa chơi đá.
Lúc Chu Ái Chân quay lại văn phòng, đại đa số trẻ em dưới sân trường đều đã chia cặp chơi đùa với nhau.
Trong văn phòng chỉ có hai người, những người khác đều đã đi lên lớp, cô đi đến chỗ ngồi của mình ngồi xuống, lật mở cuốn sách xem lại bài giảng sắp tới.
Sau khi xem lại toàn bộ bài giảng một lượt, Lý Thiến dạy xong tiết quay về, nhìn thấy Chu Ái Chân liền đảo mắt khinh thường.
Chu Ái Chân liếc thấy cô ta nhưng coi như không nhìn thấy, tiếp tục xem sách giáo khoa.
Nghe thấy tiếng chuông vào học, Chu Ái Chân cầm sách đi đến lớp của khối một.
Học sinh trong lớp thấy cô giáo mới chính là người vừa dạy chúng chơi đá lúc nãy, không nhịn được mà xì xào bàn tán xôn xao bên dưới.
Chu Ái Chân gõ nhẹ lên bàn, ra hiệu cho chúng im lặng.
Lũ trẻ còn chưa biết tính khí của cô giáo mới thế nào nên không dám nói chuyện nữa, ngồi ngay ngắn thẳng tắp.
Chu Ái Chân mở sách, bắt đầu giảng bài theo những gì đã chuẩn bị.
Hết một tiết học, áo sau lưng của Chu Ái Chân đã ướt đẫm mồ hôi.
Chuyện này còn căng thẳng hơn cả lúc cô đi thi đại học nữa, cô thở phào một hơi, gấp sách lại quay về văn phòng.
Chu Mai thấy Chu Ái Chân quay lại, đợi cô ngồi xuống liền hỏi: "Thế nào, bọn trẻ có ngoan không?"
Chu Ái Chân trấn tĩnh lại rồi đáp: "Đều rất ngoan ạ."
Cũng chẳng biết có phải do cô quá nghiêm khắc không mà trong lớp chẳng có đứa nào nói chuyện, cho đến lúc tan học đợi cô ra khỏi cửa mới nghe thấy tiếng chúng lục đục xê dịch ghế.
Chu Mai nhìn cái lưng áo đẫm mồ hôi của Chu Ái Chân, biết cô lúc giảng bài chắc hẳn là căng thẳng tột độ, liền rót cho cô một ly nước: "Uống nước đi."
"Cảm ơn chị." Chu Ái Chân bưng ly nước lên.
Hai người nói thêm vài câu, tiếng chuông vang lên, Chu Ái Chân lại cầm sách lên lớp.
Sau khi dạy xong tiết cuối cùng, dây thần kinh căng thẳng của Chu Ái Chân cuối cùng cũng được thả lỏng.
Vừa bước ra khỏi lớp đã thấy Lục An đứng ở cửa.
"Lục An." Chu Ái Chân dồn hết sách vở sang tay phải, đưa tay về phía cậu bé.
Lục An tiến lên dắt tay mẹ.
Hồi sáng cậu bé có đến tìm mẹ, nhưng mẹ bị mọi người vây quanh nên cậu bé không chen vào được.
Hai người đến văn phòng cất sách vở trước rồi mới đến lớp của Lục Linh và Niếp Niếp đợi họ ra.
"Mẹ ơi, Tiểu Hà nói rất thích nghe mẹ giảng bài ạ." Hôm nay có rất nhiều người nói thích mẹ, Lục Linh cảm thấy vô cùng vui sướng.
Lục Linh và Tiểu Hà học cùng lớp ở khối hai, lúc giảng bài Tiểu Hà cứ lén nhìn mẹ suốt.
Chu Ái Chân nhận được phản hồi là bọn trẻ rất thích mình, trong lòng cũng vơi bớt lo lắng, cúi đầu nói: "Vậy Lục Linh nhớ nói với Tiểu Hà là mẹ cũng thích Tiểu Hà vì trong giờ học đã rất chăm chú nghe giảng nhé."
Lục Linh thấy mẹ khen Tiểu Hà, liền vội vàng nói: "Mẹ ơi, con lên lớp cũng rất chăm chú nghe giảng mà."
Chu Ái Chân thấy vẻ mặt sốt sắng của cô bé, cười nói: "Mẹ cũng thích Lục Linh nhất."
Lục Linh lúc này mới hài lòng lộ ra nụ cười, dắt tay Niếp Niếp đi ra ngoài.
Bốn người ra cửa thì thấy Lục Trạch đang đứng chờ ở một bên.
"Anh đến khi nào thế?" Chu Ái Chân thấy anh có vẻ đã đợi khá lâu.
Lục Trạch thấy thần sắc cô thoải mái, đáp: "Mới đến vài phút thôi."
