Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 258

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:11

Bàn tay Ngụy Tô đang nắm tay Chu Ái Chân bị mẹ kéo ra, cậu bé cũng không nói gì, đứng bên cạnh mẹ thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn Chu Ái Chân.

Lúc Tô Viện Viện thấy con trai lại ngước nhìn Ái Chân, cô cười nói: "Xem ra Tảo Tảo rất thích cô đấy."

Chu Ái Chân cười đáp: "Tôi cũng rất thích Tảo Tảo."

Đại An đứng bên cạnh nghe vậy thì không vui, mím môi không nói lời nào.

Tô Viện Viện ngẩng đầu nhìn mặt trời, lên tiếng: "Lát nữa nắng gắt lắm, chúng ta tranh thủ nhổ cỏ cho xong đã."

"Mấy chỗ còn lại để đợi Lục Trạch về làm, chúng ta vào nhà uống hớp nước đi ạ."

Khách đến nhà sao cô có thể để khách nhổ cỏ được.

"Không khát đâu, còn có chỗ này thôi, loáng cái là nhổ xong ấy mà." Tô Viện Viện biết Chu Ái Chân ngại để cô nhổ cỏ, nên chủ động ngồi xuống bắt đầu nhổ.

Ngụy Tô đứng bên cạnh cũng học theo mẹ ngồi xuống, dùng tay bứt cỏ dưới đất.

"Dùng liềm mà cắt ạ." Chu Ái Chân thấy không ngăn được, liền đưa chiếc liềm trong tay cho Tô Viện Viện.

Tô Viện Viện không nhận liềm: "Không cần đâu, tôi dùng tay là được rồi."

Mấy ngọn cỏ này cô giật vài cái là sạch, dùng liềm có khi còn chậm hơn, người vợ này của đoàn trưởng Lục nhìn qua là biết ở nhà không hay làm việc đồng áng.

Chu Ái Chân thấy Tô Viện Viện nhanh nhẹn nhổ sạch đám cỏ trước mặt mình, cũng không trì hoãn thêm mà bắt đầu nhổ cỏ.

Lục Linh đang nhổ cỏ bên cạnh, nhìn thấy Ngụy Tô bên cạnh dì Tô Viện Viện, thấy cậu bé giật đứt một ngọn cỏ nhưng rễ vẫn còn trong đất, bèn sáp lại gần, đưa chiếc xẻng trong tay tới trước mặt cậu bé: "Dùng cái này này."

Ngụy Tô nhìn Lục Linh trước mắt, đưa tay nhận lấy chiếc xẻng cô bé đưa tới: "Cảm ơn em."

Lục Linh thấy cậu bé nhận xẻng, liền nở một nụ cười ngọt ngào, ngồi sát cạnh cậu bé cùng nhau nhổ cỏ.

Chu Ái Chân và Tô Viện Viện vừa nhổ cỏ vừa để ý tương tác của hai đứa nhỏ, thấy Ngụy Tô nhận lấy chiếc xẻng, hai người nhìn nhau mỉm cười.

Mấy người nhổ xong cỏ thì đã hơn bốn giờ chiều.

"Vào nhà nghỉ một lát, uống miếng nước đã ạ." Chu Ái Chân đưa tay lau mồ hôi trên trán, nhổ cỏ một lát thôi mà mồ hôi vã ra như tắm.

Tô Viện Viện chống tay vào thắt lưng đứng dậy, thở phào một cái, đúng là có con thì không tiện chút nào, mới làm một lúc mà lưng đã mỏi nhừ rồi.

Chu Ái Chân thấy động tác chống lưng của cô, sau đó cô lại sờ bụng, bỗng cảm thấy động tác này rất giống những phụ nữ đang mang thai.

Cô ngập ngừng hỏi: "Chị có t.h.a.i rồi ạ?"

Tô Viện Viện thấy cô nhận ra, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên chiếc bụng chưa lộ rõ mấy: "Được bốn tháng rồi cô ạ."

Cái t.h.a.i này của cô không biết sao mà chẳng thấy lộ bụng gì cả, cô cũng mới phát hiện cách đây không lâu vì cứ nôn suốt, tính ra mấy tháng rồi không thấy kỳ kinh mới đi bệnh viện kiểm tra, vừa kiểm tra xong mới phát hiện đã hơn ba tháng rồi.

Lúc đó làm cha của đứa trẻ sợ hết hồn, vì trước đó hai người họ vẫn chưa biết giữ gìn.

Chu Ái Chân khựng người lại, m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng? Vừa nãy cô ấy còn cúi người nhổ cỏ lâu như thế.

Tô Viện Viện nhận ra sự lo lắng của Chu Ái Chân, không để tâm nói: "Không sao đâu, lúc tôi m.a.n.g t.h.a.i Tảo Tảo, tám tháng còn đi gặt mùa cơ mà."

Điều cô không nói là, đúng đêm ngày đi gặt đó cô bị đau bụng và sinh non Tảo Tảo.

"Mau vào nhà ngồi một lát đi ạ." Chu Ái Chân tiến lên đỡ người vào nhà, cô hoàn toàn không nhận ra Tô Viện Viện có thai, nếu biết cô ấy có thai, nói gì cô cũng không để cô ấy nhổ cỏ.

"Thôi không ngồi nữa đâu, lát nữa ông Ngụy nhà tôi về đến nhà rồi, tôi về chuẩn bị bữa tối đây, mai tôi lại sang." Tô Viện Viện bảo cô đừng khách sáo, hai nhà ở ngay sát vách, có thể sang chơi bất cứ lúc nào.

Chu Ái Chân thấy cô không chịu vào ngồi, định lấy chút đồ cho cô mang về, chưa kịp mở lời đã thấy cô dắt Ngụy Tô đi ra ngoài.

"Đợi đã ạ..." Chu Ái Chân vội vàng định đi cản.

Tô Viện Viện thấy vậy là biết cô định khách sáo, liền xua tay với cô, dắt con trai rảo bước về nhà.

Chu Ái Chân thấy cô đi nhanh như vậy, nghĩ đến việc cô đang m.a.n.g t.h.a.i nên không dám đuổi theo nữa.

Đại An thấy người đã đi, liền tiến lên kéo mẹ lại, không cho mẹ đi đuổi theo.

Chu Ái Chân cúi đầu nhìn Đại An, nghĩ đến sự bất thường của cậu bé hôm nay, liền ngồi xuống: "Hôm nay làm sao thế con? Không nói chuyện với em Tảo Tảo."

Bình thường cậu bé đâu có thế này, vốn dĩ cậu bé thích nhất là chơi đùa cùng đám trẻ con mà.

Đại An mím môi không nói lời nào.

Chu Ái Chân thấy cậu bé im lặng, cũng không vội bắt cậu bé phải trả lời ngay, dắt cậu bé vào bếp múc nước rửa mặt.

Chiều nay nhổ cỏ, cậu bé bị nắng làm cho mồ hôi đầy mặt.

Chu Ái Chân vắt khô khăn lau mồ hôi trên mặt cho cậu bé.

"Còn nóng không con?" Chu Ái Chân vén áo cậu bé lên, lau lưng và bụng cho cậu bé.

Đại An lắc đầu, mở miệng nói: "Con không thích mẹ cứ dắt tay cậu ta mãi." Nói xong còn bướng bỉnh quay mặt đi không thèm nhìn mẹ.

Chu Ái Chân nghe đến đây còn gì mà không hiểu nữa, Đại An nhà cô hóa ra là đang ghen.

Cô dùng hai tay xoay mặt cậu bé lại đối diện với mình, giải thích: "Vì em Tảo Tảo lần đầu tiên đến nhà mình, mẹ thấy em không nói gì, sợ em không quen nên mới dắt em thôi, trong lòng mẹ, mẹ thích nhất là con và em gái."

Tiểu Ngũ không có đây nên không tính vào.

Đại An nghe mẹ nói thích mình nhất, đôi môi đang mím c.h.ặ.t lập tức giãn ra, hai tay ôm lấy cổ mẹ: "Con cũng thích mẹ nhất."

Chu Ái Chân mỉm cười hôn lên mặt cậu bé.

Buổi tối Lục Trạch về, Chu Ái Chân nằm trên giường kể chuyện này cho Lục Trạch nghe.

Lục Trạch nghe xong, nhìn Chu Ái Chân đang nằm trên giường lăn lộn đầy vui vẻ.

"Em thích ai nhất?"

Chu Ái Chân bất ngờ nghe thấy câu hỏi này thì khựng lại, quay đầu nhìn Lục Trạch.

Người này chắc không phải muốn cô nói là cô thích anh nhất đấy chứ.

Chương 130 Anh rất vui

Lục Trạch không nhận được câu trả lời, liền liếc mắt nhìn cô.

Chu Ái Chân thấy vậy lập tức lăn mình đến bên cạnh anh, hai tay ôm lấy eo anh: "Tất nhiên là thích anh nhất rồi!"

"Thích anh nhất nhất nhất luôn." Cô nói xong còn ghé sát vào mặt anh hôn một cái.

Lục Trạch biết cô đang nịnh nọt, nhưng vẫn không nhịn được mà nhếch khóe môi.

"Còn anh? Anh thích ai nhất?" Chu Ái Chân trả lời xong câu hỏi của anh liền hỏi vặn lại.

Lục Trạch cúi đầu nhìn Chu Ái Chân đang ngẩng đầu chờ đợi câu trả lời trong lòng mình, cố ý trêu cô: "Con cái."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 256: Chương 258 | MonkeyD