Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 26

Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:47

Cô nhìn những người khác trên bàn cơm đang trò chuyện, thấy không ai nhìn mình liền nhỏ giọng nói: "Sáng nay lúc em đi tìm bác hai thì thấy Triệu Mẫn đang mách lẻo về chị đấy."

Chu Ái Chân nghe thấy Triệu Mẫn chính là cô gái sáng nay nói cô đến muộn liền gật đầu ừ một tiếng.

Từ Quyên thấy chị Ái Chân ừ một tiếng xong thì không có động tĩnh gì nữa liền giục: "Chị Ái Chân sao chị không hỏi cô ta nói gì?"

Còn có thể nói gì nữa chứ? Chẳng qua cũng chỉ là đi làm muộn, làm việc không nghiêm túc, lười biếng mà thôi.

Chu Ái Chân thấy Từ Quyên vẻ mặt lo lắng liền thuận theo lời cô mỉm cười hỏi: "Nói gì thế?"

"Cô ta nói chị cậy bụng to nên thường xuyên lười biếng không làm việc, còn hay đi muộn, làm kéo chân mọi người." Từ Quyên thuật lại hết những lời Triệu Mẫn đã nói.

Chị Ái Chân rõ ràng hôm nay mới đi muộn một chút thôi mà Triệu Mẫn lại nói chị Ái Chân thường xuyên đi muộn, cô đứng bên cạnh nghe không lọt tai định xông lên tranh luận với Triệu Mẫn một phen thì bị đội phó ở bên cạnh kéo ra ngoài.

Chu Ái Chân thấy Từ Quyên nói chuyện mang theo vẻ tức giận, biết cô đang bất bình thay cho nguyên chủ liền đưa tay vỗ vỗ tay cô, bảo cô đừng giận.

Mâu thuẫn giữa Triệu Mẫn và nguyên chủ có chút sâu sắc.

Năm ngoái gia đình Triệu Mẫn giới thiệu cho cô ta một đối tượng, hai người gặp mặt tiếp xúc vài ngày thấy cũng được nên định chốt luôn.

Nguyên chủ đi theo dân làng đến xem náo nhiệt, đi được nửa đường thì đau bụng, đến nhà Triệu Mẫn liền đi vệ sinh trước.

Không ngờ cô ta vừa từ nhà vệ sinh ra thì thấy đối tượng của Triệu Mẫn đang đứng ngoài nhà vệ sinh với vẻ mặt dâm dật nhìn chằm chằm mình đ.á.n.h giá, cô ta liền làm ầm lên tại chỗ, nói người ta giở trò lưu manh với mình, làm bố mẹ Triệu Mẫn mất hết mặt mũi, cuộc hôn nhân này cuối cùng cũng không thành.

Từ đó về sau, Triệu Mẫn và nguyên chủ kết oán, thỉnh thoảng lại tìm cách gây sự với nguyên chủ, nhưng không bao giờ làm khó bọn trẻ, còn thỉnh thoảng cho Đại An và Linh Linh đồ ăn nữa.

Nguyên chủ cũng là người ghê gớm, Triệu Mẫn tìm cách gây sự thì cô ta cãi nhau với người ta, đội can ngăn mấy lần không được nên đành mặc kệ hai người.

"Chị Ái Chân, cô ta làm thế là bôi nhọ danh dự của chị đấy." Từ Quyên nói đến đây thì tức giận.

Chu Ái Chân nghĩ tới danh tiếng tệ hại không thể nói nổi của nguyên chủ trong làng liền mở lời: "Mọi người trong lòng đều có tính toán cả."

Những lời Triệu Mẫn nói tuy có mang màu sắc cá nhân nhưng đa phần cũng đều là sự thật.

Nguyên chủ tuy không đi muộn nhưng lại thường xuyên về sớm, việc làm nửa tiếng là xong thì cô ta cứ phải kéo dài một tiếng để tỏ vẻ mình làm việc vất vả.

Cô đi phản bác cũng không có lý.

Từ Quyên còn định nói gì đó thì bị chị Ái Chân ngắt lời.

"Thức ăn đến rồi kìa." Chu Ái Chân nói xong ra hiệu cho Từ Quyên nhìn về phía người đang đi tới chỗ họ.

Từ Quyên nghĩ tới lúc nãy chị Ái Chân chưa ăn được miếng rau nào nên không nói chuyện đó nữa, bảo cô ăn rau đi.

Lần này thức ăn lên bàn, Chu Ái Chân đã có kinh nghiệm từ lần trước, thức ăn vừa đặt xuống cô liền đưa tay gắp ngay, đũa vừa mới chạm vào rau xanh đã bị đũa của người khác hất ra.

Chỉ thấy đôi đũa đó nhanh ch.óng gắp một gắp rau xanh bỏ vào miệng, sau đó lại vội vàng từ trong miệng đưa ra hướng về phía đĩa thức ăn.

Nhìn đôi đũa vẫn còn dính lá hành và nước bọt kia, cô lập tức mất hết cảm giác ngon miệng.

Từ Quyên thấy chị Ái Chân đưa đũa ra mà không gắp, liền nhanh tay lẹ mắt gắp cho chị Ái Chân một ít bỏ vào bát: "Chị Ái Chân, mau ăn đi ạ."

"Em ăn đi." Chu Ái Chân đổ chỗ rau xanh trong bát lại vào bát cô.

Từ Quyên còn chưa kịp nói gì thì rau xanh đã quay lại bát mình rồi.

Sau đó Từ Quyên thấy đôi đũa của chị Ái Chân hầu như không hề động đậy.

Sau bữa ăn, mọi người vội vàng quay lại ruộng lúa mạch tiếp tục gặt hái, ai cũng không biết lúc nào trời sẽ lại mưa, nếu trời mưa thì chỗ lúa mạch này sẽ bị thối rữa trên đồng mất.

Kết thúc một ngày đi làm, Chu Ái Chân mệt đến mức không muốn nói chuyện.

"Anh ơi, anh nhìn kìa." Linh Linh đưa tay kéo kéo tay anh trai, bảo anh nhìn mẹ đang đi phía trước.

Đại An thuận theo lời em gái nói ngước mắt nhìn lên phía trước, chỉ thấy mẹ họ tay vịn vào tường, đi được hai bước là phải dừng lại nghỉ một lát.

Chu Ái Chân thấy chân mình như bị đổ chì, nặng đến mức không nhấc nổi, đi mãi mới về đến cửa nhà.

Chu Ái Chân quay người nói với hai đứa trẻ đang đứng phía sau không dám tiến lên: "Dưới giếng vẫn còn khoai lang thừa tối qua, nếu không đủ ăn thì vào bếp lấy khoai sống gọt vỏ mà ăn, không được nhóm lửa đâu đấy."

Cô nói xong hai đứa trẻ không nói gì, vì sợ chúng nhóm lửa luộc khoai rồi nhớ tới những đứa trẻ bị lửa làm bỏng mà cô đã đọc trước đây.

Cô thu lại vẻ mệt mỏi trên mặt, cố tình lạnh lùng, dùng giọng điệu bình thường của nguyên chủ khi nói chuyện để mở lời: "Những gì tôi nói đã nghe rõ chưa?"

Linh Linh thấy mẹ không vui liền co rúm người lại, nắm c.h.ặ.t t.a.y anh trai, gật đầu.

Chu Ái Chân thấy chúng gật đầu mới nén đau chân, từng bước một đi đến bên giếng, múc một thùng nước rửa qua loa rồi về phòng nằm xuống.

Vừa nằm xuống một lát cô đã chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Chu Ái Chân bị buồn tiểu làm cho tỉnh giấc, vừa mới nhấc tay một cái đã đau đến mức nhe răng trợn mắt.

Cô hít sâu vài hơi khí lạnh, một lúc sau mới nhẹ nhàng nhấc tay nhấc chân xuống giường, mượn ánh trăng thắp nến lên rồi đi về phía nhà vệ sinh.

Vừa ra khỏi cửa đã nghe thấy tiếng ếch kêu râm ran, cô cầm nến, nén đau khó khăn đi vệ sinh xong.

Ra khỏi nhà vệ sinh, cô hoàn toàn tỉnh táo, đi được hai bước thì bụng bắt đầu động đậy, ngay sau đó dạ dày cồn cào truyền đến cảm giác đói quen thuộc.

Chu Ái Chân cúi đầu nhìn đứa nhỏ đang quấy phá trong bụng: "Đói rồi à?"

Từ khi xuất viện, đứa nhỏ trong bụng luôn rất yên tĩnh, đây là lần đầu tiên nó quấy phá như vậy.

Lời cô vừa dứt, đứa nhỏ trong bụng liền im bặt, vài giây sau lại bắt đầu động đậy dữ dội.

"Mẹ cũng đói rồi, ngoan nào, chúng ta cùng đi tìm đồ ăn nhé." Cô nói xong bụng lập tức xẹp xuống, chỗ này xẹp một miếng, chỗ kia xẹp một miếng, cô dở khóc dở cười đưa tay vỗ nhẹ hai cái, cẩn thận che chắn ngọn nến đi về phía bếp.

Chu Ái Chân chọn một củ khoai lang lớn trong túi, đang định múc nước thì nghe thấy tiếng đập cửa, giật mình một cái làm củ khoai lang trong tay rơi xuống đất lăn vài vòng.

"Ái Chân, mở cửa đi." Lục Mạt Lị bế đứa nhỏ trong lòng vội vã đập cửa, gõ vài cái không thấy phản hồi liền cuống quýt mồ hôi đầm đìa.

"Đại An, Linh Linh."

Chu Ái Chân nghe thấy tiếng phụ nữ, lại còn gọi tên cô, nghe giọng có vẻ vô cùng khẩn cấp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.