Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 277
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:14
"Sắp điều đi đâu thế? Anh nói thế nào?" Chu Ái Chân nghĩ đến việc nếu Ngụy Tô điều chuyển công tác, con gái e là cũng phải đi theo, liền không bôi trát gì nữa, đặt đồ trong tay xuống rồi leo lên giường sáp lại gần anh.
Cô vừa lại gần, Lục Trạch đã ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ.
Chu Ái Chân thấy anh không nói gì, liền đưa tay chọc chọc anh, người đàn ông này định làm cô sốt ruột c.h.ế.t đi được.
"Thành phố G."
Thành phố G cách chỗ họ cũng được, không xa lắm.
Chu Ái Chân không muốn nghe Lục Trạch đã nói thế nào, cô sốt sắng hỏi: "Cuối cùng kết quả là sao? Đi hay không đi?"
"Vẫn chưa xác định, bảo là về suy nghĩ thêm đã."
"Nếu thật sự quyết định đi, phải chuẩn bị thêm ít quần áo dày cho Lục Linh và lũ trẻ." Mùa đông ở thành phố G vô cùng lạnh, đồng nghiệp trước đây của cô là người thành phố G, mùa đông mặc trong ba lớp ngoài ba lớp, vừa ra khỏi cửa là cảm giác như rơi vào hầm băng vậy.
"Nếu thật sự quyết định đi, đợi lệnh điều động xuống cũng phải đến mùa xuân năm sau rồi." Lục Trạch bảo cô không cần phải vội.
Vậy thì còn sớm, Chu Ái Chân xoay người định tiếp tục bôi nốt chỗ đồ dưỡng da dở dang, nhưng người chưa đi được vài bước đã bị kéo ngược trở lại.
Chu Ái Chân dùng hai tay đẩy vào n.g.ự.c anh, nhéo anh một cái: "Em vẫn chưa bôi xong mà."
"Bôi thêm nữa là ngày mai không dậy nổi đâu." Nói xong anh cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.
Chu Ái Chân đỏ mặt, lườm anh một cái, già rồi mà còn không đứng đắn.
Chương 140 Ngoại truyện tám
Xong việc, Chu Ái Chân gối đầu lên vai Lục Trạch, nghỉ ngơi một lát rồi lên tiếng: "Bà ngoại sắp xếp buổi xem mắt cho Lục An đấy, ngày mai anh có thời gian thì nói chuyện với Lục An về chuyện này nhé?"
Mấy lần trước đều là cô nói chuyện này với Lục An, con trai lớn rồi, không muốn tìm đối tượng mà cứ giục mãi cũng không tốt.
Lục Trạch biết nỗi khó xử của cô, cúi đầu nhìn cô: "Anh biết rồi, ngủ đi."
Chu Ái Chân gật đầu, cô thực sự mệt rồi, hôm nay lũ trẻ cứ quấn lấy đòi cô dắt đi chơi, vừa rồi lại cùng Lục Trạch nháo một hồi, nếu không phải trong lòng còn vướng bận chuyện của Lục An thì cô đã sớm không trụ nổi rồi.
Ngày hôm sau, Chu Ái Chân bị tiếng đùa nghịch của lũ trẻ ngoài phòng làm thức giấc, cô ngồi trên giường định thần lại.
Thật sự là tiếng nô đùa náo nhiệt đã lâu không thấy, đã rất nhiều năm rồi không được nghe thấy âm thanh này.
Chu Ái Chân mặc quần áo t.ử tế, đẩy cửa ra, Lục Linh liền vội vàng đẩy hai "cục nợ" trong lòng ra: "Bà ngoại dậy rồi kìa."
Đêm qua hai đứa trẻ lạ giường, cứ khóc lóc không chịu ngủ, mãi cho đến tận nửa đêm thật sự không chịu nổi nữa mới ngủ thiếp đi, khiến cô và Ngụy Tô mệt phờ cả người.
"Bà ngoại ơi." Hai đứa nhỏ thấy bà ngoại từ trong phòng bước ra, đứa trước đứa sau lao về phía bà.
Chu Ái Chân đón lấy hai đứa, ba bà cháu quấn quýt lấy nhau.
Vợ chồng ông Lý đi tản bộ về, Chu Ái Chân và Lục Linh đã nấu xong bữa sáng, mấy người vây quanh bàn ăn ngồi xuống.
Bà Lý không nhìn thấy cháu ngoại trai: "Lục An vẫn chưa dậy à?"
"Cậu đi ra ngoài rồi ạ." Ninh Tuệ cầm thìa trả lời bà cố.
Cậu dậy từ sớm đã đi ra ngoài rồi, bé và anh trai muốn đòi cậu dắt đi cùng nhưng cậu không chịu.
"Cậu đi đâu thế cháu?" Bà Lý đặc biệt yêu quý cô chắt gái này, dùng thìa múc món trứng hấp được hầm riêng cho bé và Ninh Quyết.
"Đi một nơi xa thật là xa ạ." Ninh Tuệ không nhớ rõ tên nơi cậu đã nói, chỉ nhớ cậu bảo là xa.
Bà Lý bị từ "xa thật là xa" của Ninh Tuệ làm cho bật cười.
Ninh Tuệ há miệng ăn miếng trứng hấp bà cố đưa tận miệng, ăn xong lại há miệng đòi tiếp, bà Lý cười hì hì đút từng thìa một cho bé.
Sau bữa cơm, bà Lý lại gần con gái hỏi xem đã nói với Lục An chuyện xem mắt chưa.
"Lúc con dậy Lục An đã đi ra ngoài rồi ạ, đợi nó về rồi tính sau." Chu Ái Chân biết bà Lý vừa sang là sẽ hỏi chuyện của Lục An ngay.
Bà Lý không yên tâm dặn dò: "Đừng có mà quên đấy."
Sáng nay bà đi ra ngoài gặp Vương Quế Hoa, hai người còn nhắc lại chuyện này.
"Con biết rồi ạ." Buổi tối Lục Trạch về, cô sẽ bảo Lục Trạch đi hỏi.
Buổi tối sau khi Lục Trạch về, Chu Ái Chân liền thúc giục anh đi nói chuyện với Lục An.
Lục Trạch đi đến trước cửa phòng Lục An, gõ cửa rồi đẩy cửa bước vào.
"Cha?" Lục An có chút ngạc nhiên khi cha lại tìm mình vào giờ này, cậu đứng dậy nhường ghế cho cha ngồi, còn mình thì ngồi bên mép giường.
Lục Trạch nhìn xấp tài liệu đang mở trên bàn, hỏi: "Dạo này công việc thế nào?"
"Cũng ổn ạ." Dự án mới nhất trong tay đã đi vào giai đoạn kết thúc, so với trước kia thì nhẹ nhàng hơn nhiều, lúc dự án mới bắt đầu, mỗi ngày cậu chỉ được ngủ vài tiếng đồng hồ.
"Cha, cha có chuyện gì muốn nói với con sao ạ?" Lục An cứ cảm thấy cha sang tìm mình lúc tối muộn thế này chắc chắn không đơn giản chỉ là hỏi chuyện công việc.
Lục Trạch thấy con trai hỏi thẳng thừng như vậy, cũng không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề: "Mấy ngày tới con có thời gian không, bà ngoại muốn con và con gái nhà dì Quế Hoa gặp mặt nhau một chút."
Lục An nghe xong ngược lại lại thở phào nhẹ nhõm, cậu còn tưởng là chuyện gì to tát lắm: "Cha, chuyện này con không đi được đâu ạ."
Lục Trạch không vội truy hỏi mà bình tĩnh đợi cậu nói tiếp.
"Con có đối tượng rồi ạ." Lục An nói đến đây thì hơi ngượng ngùng mỉm cười: "Mọi người cũng đều quen biết cả, là Tiểu Hà ạ."
Lục Trạch khựng lại một lát, hỏi: "Con gái của Quách Hồng sao?"
Năm ngoái gia đình Quách Hồng còn về căn cứ thăm họ, lúc đó con gái Tiểu Hà của Quách Hồng cũng đi theo, diện mạo thay đổi rất nhiều, sau khi họ đi rồi, Ái Chân còn cảm thán với anh rằng nếu Quách Hồng không nói đó là Tiểu Hà thì cô thật sự không nhận ra được.
Lục An gật đầu.
Lục Trạch: "Hai đứa bắt đầu yêu nhau từ khi nào?"
Lục An: "Nửa năm trước ạ."
Dì Quách Hồng dắt Tiểu Hà đến căn cứ, đó là lần đầu tiên họ gặp lại nhau kể từ sau khi lớn lên. Sau lần gặp mặt đó, Tiểu Hà đã viết thư cho cậu hỏi một số vấn đề về công việc, qua lại vài lần thì hai người đều nảy sinh cảm tình với nhau, cho đến nửa năm trước mới chính thức xác định quan hệ.
Cậu và Tiểu Hà định bụng đợi đến Tết thì mới thưa chuyện với gia đình, nhưng không ngờ hôm nay cha lại sang nhắc chuyện xem mắt.
"Cha, bên phía bà ngoại..." Lục An nói được một nửa thì dừng lại.
Lục Trạch tiếp lời cậu: "Ngày mai cha sẽ đi nói."
"Cảm ơn cha ạ." Lục An nở nụ cười.
Hai cha con nói thêm vài câu nữa rồi Lục Trạch mới rời khỏi phòng Lục An.
