Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 40
Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:50
Lục Trạch dời tầm mắt khỏi bóng dáng Chu Ái Chân đang hớt hải chạy về phòng, đưa đôi đũa trong tay cho con gái, dịu dàng nói: "Ăn cơm đi con."
Lục Linh nhận lấy đôi đũa từ tay cha, quay đầu nhìn phòng mẹ một cái, thấy mẹ không ra nên mới cúi đầu lùa cơm trong bát.
Chu Ái Chân ngồi trên ghế trong phòng, loáng thoáng nghe thấy tiếng cười của Lục An và Lục Linh vọng ra từ phòng khách.
Cô nghĩ đến mấy món ăn vừa nhìn thấy trên bàn, dạ dày bắt đầu lên tiếng biểu tình, cô nhìn ra phía cửa phòng, có chút do dự.
Trong lúc cô còn đang do dự thì nghe thấy Lục An gọi một tiếng "Cha", trong đầu lại hiện lên cảnh tượng ở hành lang, cô dứt khoát dập tắt ý định đi ra ngoài.
Chu Ái Chân đứng dậy kéo ngăn kéo ra, lấy bộ kim chỉ đã mua ở hợp tác xã lúc sáng, xâu kim sẵn sàng, rồi lấy chiếc áo bị móc rách trên tàu hỏa ra, ngồi trên ghế bắt đầu khâu vá.
Sau bữa cơm, Lục An cầm chiếc bàn chải mẹ mua cho để đ.á.n.h răng, cậu đ.á.n.h vài cái rồi đưa tay định lấy chiếc ca men bên cạnh bồn nước.
Chu Ái Chân vừa vào phòng vệ sinh đã thấy Lục An mới đ.á.n.h vài cái đã định kết thúc, cô bèn cầm chiếc ca bên cạnh lên: "Đánh cả mặt trên và mặt trong nữa con."
Lục An cầm bàn chải nhìn mẹ, trừng mắt nhìn cậu.
"Đánh như thế này này." Chu Ái Chân nói xong, cầm bàn chải của mình lên nặn kem đ.á.n.h răng rồi làm mẫu cho cậu xem.
Chu Ái Chân thấy Lục An không nhúc nhích nhưng cũng không giục, bèn mở lời: "Răng của cậu út chính là vì từ nhỏ không chịu đ.á.n.h răng t.ử tế nên mới bị rụng đấy."
Em trai của nguyên chủ vì lúc nhỏ thích ăn kẹo mà lại không thường xuyên đ.á.n.h răng nên bị sâu răng, sau khi răng rụng mới bắt đầu chú trọng việc đ.á.n.h răng, giờ thì sáng tối mỗi buổi một lần, nâng niu không để đâu cho hết.
Lục An nghe xong, nghĩ đến chiếc răng bị rụng của cậu, do dự một lát rồi nắm c.h.ặ.t bàn chải trong tay, bắt đầu học theo cô.
Lục Trạch rửa bát đũa xong, dắt Lục Linh đi về phía phòng tắm thì thấy Chu Ái Chân một tay chống hông, một tay đang đ.á.n.h răng, thỉnh thoảng lại há miệng cho Lục An xem cô đ.á.n.h như thế nào.
"Đánh răng xong thì cuối cùng nhớ chải nhẹ lên lưỡi nữa nhé." Chu Ái Chân chải lưỡi xong, cầm chiếc ca bên cạnh lên hớp một ngụm nước, súc miệng ùng ục rồi nhổ nước vào bồn.
"Xong rồi đấy." Cô há miệng cho Lục An xem, bên trong bên ngoài cô đều đã đ.á.n.h sạch bong.
Lục An thấy cha đang đứng ở cửa phòng tắm, miệng còn đầy bọt kem đ.á.n.h răng gọi một tiếng.
Chu Ái Chân nghe thấy Lục An gọi cha thì người cứng đờ, quay đầu nhìn về phía cửa.
Lục Trạch đang dắt Lục Linh đứng ở cửa.
Anh đến từ lúc nào thế, cô chẳng nghe thấy chút động tĩnh gì cả.
Lục Trạch thấy cô đang há miệng, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, anh liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt, dắt Lục Linh đi vào trong.
Phòng vệ sinh vốn không lớn nay càng thêm chật chội.
Chu Ái Chân thấy anh đi vào liền lập tức khép miệng lại, cầm chiếc khăn bên cạnh nhanh ch.óng rửa mặt rồi quay về phòng.
Cô quay về phòng, nghĩ đến cảnh mình vừa há miệng ngẩn ngơ nhìn Lục Trạch trong phòng vệ sinh, hôm nay bị làm sao thế không biết, cô đưa tay xoa xoa trán.
Chu Ái Chân đợi cho cảm xúc đó qua đi.
"Cha ơi, con vẫn chưa muốn ngủ." Lục An nằm trên giường đưa tay kéo cha, không muốn cho anh đi.
Ban ngày cha không có nhà, cậu chỉ được gặp cha vào buổi tối, cậu muốn được nhìn cha thêm một lát nữa.
Lục Linh ở bên cạnh cũng giống như anh trai, đưa tay nắm lấy tay cha không buông.
Lục Trạch thấy con trai và con gái không nỡ để mình đi bèn tựa vào thành giường, đưa tay vỗ nhẹ hai đứa nhỏ, dỗ dành chúng đi vào giấc ngủ.
"Cha mẹ có dẫn bọn con quay về nữa không ạ?" Lục An ngẩng đầu nhìn cha.
Cậu thích nơi có cha, không muốn quay về đó nữa.
Lục Trạch nghĩ đến việc trong vài năm tới công tác của anh chắc sẽ không có biến động gì, đưa tay gạt những lọn tóc hơi bết mồ hôi trên trán cậu ra, cầm chiếc quạt bên cạnh quạt mát cho hai đứa nhỏ.
"Không đâu con."
Lục An nghe thấy sẽ không quay về nữa, trên mặt lộ ra nụ cười, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cha, rúc đầu vào lòng cha.
Cậu muốn được ở bên cha mãi mãi.
Lục Trạch đưa tay ôm Lục An vào lòng, bàn tay lớn vuốt ve lưng cậu bé để trấn an cảm xúc của cậu.
Lục Linh ở bên cạnh thấy anh trai ôm cha, cô bé cũng chen vào lòng cha.
Chu Ái Chân đi lại trong phòng một lát thấy hơi khát nước bèn đi ra mở cửa phòng.
Cửa vừa mở đã thấy căn phòng đối diện cửa phòng mình đang mở hé.
Lục Trạch đang ở bên trong dỗ dành các con ngủ, trong phòng thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng nói chuyện của ba cha con.
Cô nhìn bóng lưng Lục Trạch đang quay về phía mình, đột nhiên ý thức được một chuyện.
Tối nay Lục Trạch không đến đội, buổi tối cô phải ngủ cùng phòng, cùng giường với anh.
Trong lúc cô còn đang suy nghĩ vẩn vơ thì Lục Trạch ở căn phòng đối diện động đậy, dường như sắp đi ra, cô liền lập tức quay người về phòng mình.
Chu Ái Chân nhìn chiếc giường tựa vào tường trong phòng, quay đầu nhìn cửa phòng một cái, cảm thấy đứng ngồi không yên, bèn đi đi lại lại trong phòng.
Trong nhà tổng cộng chỉ có hai phòng là đã trải giường, Lục Trạch hoặc là ngủ cùng bọn trẻ, hoặc là ngủ cùng cô.
Nhưng nghĩ đến chiếc giường trong phòng của Lục An không lớn lắm, khả năng Lục Trạch ngủ cùng chúng về cơ bản là bằng không.
Vừa nghĩ đến đây, cô quay sang nhìn chiếc giường bên cạnh, nhìn ga giường trên giường, nghĩ đến cảnh hai người đắp chung một tấm chăn mỏng, cô bắt đầu cảm thấy toàn thân không thoải mái.
Trong lúc cô còn đang suy nghĩ m.ô.n.g lung thì ngoài cửa phòng vang lên tiếng bước chân, Chu Ái Chân lập tức quay người, leo lên giường kéo chăn đắp kín mít rồi nhắm mắt lại.
Chẳng mấy chốc cửa phòng được đẩy ra từ bên ngoài, Lục Trạch bước vào trong.
Lục Trạch nhìn người đang nằm im bất động trên giường, đôi môi khẽ mím lại, đứng yên tại chỗ vài giây rồi mới cởi cúc áo, leo lên giường kéo chăn đắp rồi nằm xuống.
Chu Ái Chân chỉ cảm thấy chiếc giường rung nhẹ một cái, bên cạnh có người nằm xuống, tấm chăn đắp trên người bị kéo dịch sang một bên.
Một luồng hơi nóng ập đến, Chu Ái Chân người chưa bao giờ ngủ cùng đàn ông cảm thấy toàn thân cứng đờ, cô kìm nén ý định muốn vùng chạy ra ngoài, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo dưới lớp chăn ga.
Chu Ái Chân căng cứng người, luôn chú ý đến động tĩnh bên cạnh, nằm im bất động. Đột nhiên trong căn phòng yên tĩnh vang lên một tràng tiếng kêu ùng ục, nghe vô cùng ch.ói tai.
Bàn tay Chu Ái Chân đang nắm ga giường siết c.h.ặ.t lại, cô lập tức nhìn sang Lục Trạch đang nhắm mắt bên cạnh, chắc là anh không nghe thấy đâu nhỉ.
Cô còn chưa kịp suy nghĩ kỹ thì tiếng ùng ục trong bụng lại vang lên lần nữa, còn to hơn cả lúc nãy, vang lên liên tiếp hai tiếng.
Đứa nhỏ trong bụng đột nhiên cử động, giống như đang dùng chân đạp cô một cái.
