Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 43
Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:51
Lúc bình thường không có việc gì cô thích thả lỏng tâm trí, như vậy sẽ không thấy mệt mỏi như thế.
“Tối mai trong đội tổ chức biểu diễn, tôi đến đội để đăng ký tên.” Quách Hồng nói xong nghĩ đến Chu Ái Chân vừa mới đến chắc là chưa biết chuyện này, lại lên tiếng giải thích.
“Đội sợ người thân ở căn cứ buồn chán nên cứ nửa năm sẽ tổ chức biểu diễn một lần cho mọi người đi xem, cô vừa hay bắt kịp, hay là chúng ta cùng đi đăng ký tên đi.”
Người thân ở căn cứ mỗi năm đều mong chờ hai buổi biểu diễn này, nhưng mỗi lần đi xem biểu diễn đều phải đến đội đăng ký tên trước.
Chu Ái Chân nghe thấy có biểu diễn liền nói: “Để tôi hỏi bọn trẻ xem sao.”
Cô bây giờ đang dắt con, phải hỏi ý kiến của Đại An và Linh Linh, nếu chúng không muốn đi thì cô cũng sẽ không đi.
Chu Ái Chân vẫy vẫy tay với Đại An và Linh Linh.
Linh Linh thấy mẹ đang vẫy tay với mình, xoay người kéo anh trai: “Anh ơi, mẹ đang gọi chúng ta kìa.”
Đại An nhìn chong ch.óng trên tay các bạn nhỏ, luyến tiếc nhìn thêm mấy cái rồi dắt em gái đi đến bên cạnh mẹ.
Chu Ái Chân đợi hai đứa lại gần liền hỏi hai đứa có muốn đi xem biểu diễn không.
Hai đứa nghe thấy thế liền gật đầu muốn đi.
Chu Ái Chân thấy hai đứa nhất trí gật đầu, mỉm cười dẫn bọn trẻ đi theo bên cạnh Quách Hồng, mấy người đi về phía điểm đăng ký.
Quách Hồng nhìn hai đứa trẻ ngoan ngoãn đi bên cạnh Chu Ái Chân, không nhịn được khen ngợi: “Con nhà cô thật là ngoan.”
Chẳng bù cho hai đứa nhà cô, ở trên đường chẳng có chút nề nếp nào, lúc thì đòi uống nước, lúc thì đòi đi tiểu, thấy dưới đất có con sâu cũng phải sờ soạng mấy cái.
Chu Ái Chân nghe thấy Quách Hồng khen hai đứa trẻ, cười nói: “Con nhà chị cũng rất ngoan mà.”
Cái bé gái hôm qua Quách Hồng dắt theo đó, lúc cô tết tóc cho bé, không cẩn thận làm giật tóc nhưng bé cũng không khóc không quấy, vô cùng yên tĩnh.
“Thế là cô chưa thấy thằng lớn nhà tôi rồi.” Quách Hồng nói xong thở dài một tiếng, kể về những chuyện nghịch ngợm thường ngày của cậu con trai.
Chu Ái Chân yên lặng lắng nghe.
Mấy người đến điểm đăng ký, điểm đăng ký đã xếp thành hàng dài, đợi một lúc mới đến lượt mấy người.
“Tên của mình và tên chồng.” Người đăng ký không ngẩng đầu hỏi người trước mặt.
Chu Ái Chân báo tên của cô và Lục Trạch ra.
Người đăng ký nghe thấy tên của đoàn trưởng Lục thì tay viết chữ khựng lại, vừa ngẩng đầu lên đã thấy trước mắt đứng một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp đang dắt hai đứa trẻ.
Người này là vợ đoàn trưởng Lục.
Quách Hồng ở bên cạnh nghe thấy Chu Ái Chân báo tên đoàn trưởng Lục, không khỏi có chút kinh ngạc.
Cô nghe người ta nói vợ đoàn trưởng Lục chê điều kiện căn cứ kém nên không đến đây cùng quân đội.
Quách Hồng sợ mình nhầm lẫn, liền lên tiếng hỏi: “Cô là vợ đoàn trưởng Lục à?”
Chu Ái Chân "ừm" một tiếng, thấy người bên cạnh đã đăng ký xong liền dắt Đại An và Linh Linh nhường chỗ cho người phía sau đăng ký.
Quách Hồng thấy cô đúng là vợ đoàn trưởng Lục thì cũng không hỏi thêm nữa vì sợ làm người ta phản cảm.
“Vậy tối mai sáu giờ chúng ta cùng đi xem biểu diễn nhé.”
“Được.” Chu Ái Chân không từ chối.
Hai người lại hẹn nhau vẫn đợi đối phương ở dưới gốc cây đó, nói chuyện thêm một lúc nữa mới tách ra.
Chu Ái Chân nhìn sắc trời, thời gian chắc là không còn sớm nữa, cô dắt Đại An bước nhanh về phía hợp tác xã.
“Đồng chí ơi, bô nằm ở quầy nào ạ?” Chu Ái Chân vừa vào hợp tác xã nhìn quanh một vòng đều không tìm thấy, liền hỏi nhân viên bán hàng bên cạnh.
Nhân viên đưa tay chỉ vào quầy bán bô: “Quầy áp ch.ót phía trước ấy, cô đến muộn rồi, cái bô cuối cùng đã bị người ta mua mất vào sáng nay rồi.”
Chu Ái Chân nghe thấy đã bán hết liền hỏi dồn: “Vậy bao giờ mới có hàng mới ạ?”
“Phải đợi đến giữa tháng.”
Mỗi tháng vào giữa tháng bọn họ mới đi thu mua thống nhất một lần.
Chu Ái Chân nghe thấy phải đến giữa tháng, nghĩ đến việc còn phải đi nhà vệ sinh công cộng thêm nửa tháng nữa là cô thấy rùng mình.
Cô nói lời cảm ơn với nhân viên rồi dắt Đại An và Linh Linh đi ra ngoài.
Đại An thấy mẹ nhăn mặt khổ sở, do dự một hồi rồi nói nhỏ: “Ở nhà có thùng ạ.”
Chu Ái Chân nghe thấy Đại An nói cái thùng, nhất thời dở khóc dở cười, cái thùng mà Đại An nói là cái thùng dùng để đựng rác trong nhà.
Cô đưa tay xoa đầu Đại An: “Đi ăn cơm thôi.” Nói xong dắt hai đứa đi đến căng tin khu nhà người thân số 2 để ăn cơm.
Buổi tối Lục Trạch không về, mấy người ngủ sớm.
Tối hôm sau vào lúc sáu giờ, cô cầm ghế mang theo bọn trẻ và Quách Hồng đến hội trường lớn của bộ đội.
Hội trường rất lớn, ít nhất có thể ngồi được một hai nghìn người.
Trong hội trường đã có không ít người đến, đang nói chuyện rất rôm rả.
“Ái Chân, chúng ta ngồi hàng thứ hai đi, phía sau xa quá không nhìn thấy đâu.” Quách Hồng nói xong dẫn Chu Ái Chân đi đến vị trí hàng thứ hai rồi đặt ghế xuống.
Chu Ái Chân để Đại An và Linh Linh ngồi ở giữa ghế, cô ngồi ở một bên, đưa mắt quan sát xung quanh.
“Ái Chân, mau nhìn kìa, đó là vũ công chính tối nay sẽ nhảy, Chúc Mỹ Ngọc đó.” Quách Hồng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó liền bảo Ái Chân nhìn người phụ nữ trên sân khấu.
Cô đến căn cứ hai năm, năm nào cũng là Chúc Mỹ Ngọc dẫn đầu những người khác nhảy múa trên sân khấu, nhảy vô cùng đẹp, tiết mục hay nhất hàng năm đều là cô ta.
Chúc Mỹ Ngọc, Chu Ái Chân nghe thấy cái tên này thấy có chút quen thuộc, cô lại nhẩm lại một lần, bỗng nhiên nhớ ra.
Cô ngẩng đầu nhìn bóng dáng mảnh mai đang đứng ở chính giữa sân khấu.
Chúc Mỹ Ngọc, nữ chính trong cuốn sách này.
Lời tác giả muốn nói:
Chương 19 Đứng ngoài quan sát
Lúc cô viết cuốn tiểu thuyết này, để nam nữ chính có thể thường xuyên gặp mặt, cô đã sắp xếp thân phận cho nữ chính là văn công trong quân đội.
Chúc Mỹ Ngọc đang nói chuyện với người dẫn chương trình trên sân khấu, vì đứng hơi xa nên không nghe rõ cô ta nói gì.
Chu Ái Chân nhìn nữ chính trên sân khấu, một mái tóc đẹp b.úi sau gáy, để lộ vầng trán sáng láng, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười nhàn nhạt.
Chiếc cổ thon dài tỏa sáng dưới ánh đèn, đôi chân vừa dài vừa thẳng, ngay cả khi mặc bộ quân phục rộng thùng thình cũng không che giấu được vóc dáng của cô ta.
Hóa ra nữ chính dưới ngòi b.út của cô ở ngoài đời thực lại đẹp như vậy, Chu Ái Chân hài lòng nhìn Chúc Mỹ Ngọc trên sân khấu.
Quách Hồng thấy Ái Chân cứ nhìn chằm chằm lên sân khấu, khóe miệng dường như còn ngậm cười, cũng không biết cô có nhìn thấy Chúc Mỹ Ngọc mà mình nói không.
