Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 45

Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:51

Chu Ái Chân dắt bọn trẻ đi ra khỏi hội trường, làm theo lời Quách Hồng nói để tìm vị trí nhà vệ sinh, bảo hai đứa nhỏ đi vào, cô đứng canh ở ngoài cửa.

Một luồng gió nóng phả vào mặt, Chu Ái Chân nghĩ đến việc những người trong hội trường lúc nãy nói chuyện m.ô.n.g cô trắng, không ngoài dự đoán, ngày mai sẽ có nhiều người biết chuyện này hơn.

Cứ nghĩ đến việc ngày mai có thể cả căn cứ đều biết chuyện này là Chu Ái Chân lại thấy vô cùng phiền não.

Ngay lúc cô đang không biết trút bỏ tâm trạng phiền não này thế nào thì thấy không xa có một nhóm đàn ông mặc quân phục đi tới.

Người đàn ông dẫn đầu có chút lớn tuổi, tầm bốn năm mươi tuổi, diện mạo vô cùng đôn hậu, vì đứng hơi xa nên cô không nhìn rõ quân hàm trên vai ông ta.

Cô đưa mắt nhìn về phía sau người đàn ông trung niên, nhìn thấy khuôn mặt vừa lạ vừa quen đó, tầm mắt hơi khựng lại.

Tối nay Lục Trạch cũng đến xem biểu diễn sao?

Cô lại nhìn ra phía sau, thấy sau lưng anh còn đi theo mấy người nữa.

Đây chắc là tầng lớp lãnh đạo đến thăm hỏi buổi biểu diễn lần này.

Lục Trạch nhận ra có tầm mắt rơi trên người mình, ánh mắt sắc bén nhìn sang một bên, chỉ thấy Chu Ái Chân đang đứng cạnh nhà vệ sinh không xa.

Chu Ái Chân đang đếm xem nhóm này có mấy người, còn chưa đếm xong đã thấy Lục Trạch nhìn về phía mình, ánh mắt sắc bén khiến người cô cứng đờ.

Xa như vậy mà anh cũng có thể phát hiện ra cô sao?

Chu Ái Chân còn chưa kịp nghĩ nhiều đã thấy anh thu hồi tầm mắt bước tiếp, chẳng bao lâu sau, cả nhóm đi vào hội trường.

Linh Linh từ nhà vệ sinh đi ra liền nhìn thấy cha đi vào hội trường, đưa tay kéo tay anh trai, phấn khích nói: “Anh ơi, là cha kìa.”

“Suỵt.” Chu Ái Chân thấy Linh Linh gọi Lục Trạch, vội vàng ra hiệu bảo cô bé im lặng.

Bên cạnh Lục Trạch còn có lãnh đạo, nghe thấy sẽ không hay.

Người đàn ông trung niên đi trước Lục Trạch đó, nếu cô không đoán sai thì chắc là Tư lệnh của căn cứ.

Linh Linh thấy mẹ không cho mình nói chuyện thì lập tức ngậm miệng, lập tức nép sang bên cạnh anh trai đứng im không nói lời nào.

Chu Ái Chân thấy trên mặt Linh Linh mang theo vẻ sợ hãi, nghĩ đến giọng điệu lúc nãy của mình có chút không tốt, liền nhẹ giọng nói: “Cha đang bận, đợi cha về rồi hẵng tìm cha.”

Linh Linh và Đại An hiện giờ vẫn rất sợ cô, mặc dù đã tốt hơn lúc mới đến một chút, nhưng thường ngày chỉ cần giọng điệu cô nghiêm nghị là hai đứa lập tức thu mình lại vào cái vỏ bọc ban đầu.

Linh Linh kéo áo anh trai, nhìn mẹ rồi gật đầu.

Chu Ái Chân nói thêm hai câu, Linh Linh mới bớt sợ hãi hơn.

Chu Ái Chân nghĩ đến chuyện ở hội trường lúc nãy, có chút không muốn đi vào, cô dắt Linh Linh và Đại An đi dạo bên ngoài hội trường một lát.

Khi buổi biểu diễn sắp bắt đầu, Đại An và Linh Linh thỉnh thoảng lại nhìn về phía hội trường.

Chu Ái Chân thấy hai đứa cứ nhìn chằm chằm hội trường với vẻ mong chờ, cô làm công tác tư tưởng cho mình một lát rồi dắt hai đứa đi vào hội trường.

Vừa đi vào liền thấy tầm mắt của không ít người rơi trên người mình.

Cô mắt không liếc ngang liếc dọc dắt bọn trẻ đi đến bên cạnh Quách Hồng.

Quách Hồng thấy Ái Chân và bọn trẻ liền lập tức đứng dậy bảo họ đi vào: “Sao đi lâu thế, mau ngồi đi, biểu diễn sắp bắt đầu rồi đấy.”

Trên mặt Chu Ái Chân nặn ra một nụ cười: “Bên trong này có chút ngột ngạt, tôi dắt bọn trẻ ra ngoài hít thở không khí một lát.”

Quách Hồng nghĩ đến chuyện nghe thấy họ bàn tán lúc nãy, chắc là Ái Chân nghe thấy rồi: “Đừng để ý đến họ, những người này thường ngày không có việc gì cứ hay nói những chuyện này để g.i.ế.c thời gian thôi.”

Chu Ái Chân gật đầu, mỉm cười: “Tôi không sao.”

Quách Hồng thấy vậy liền kéo Ái Chân ngồi xuống, đưa tay vỗ vỗ mu bàn tay cô.

Lục Trạch ngồi ở chính giữa hàng ghế đầu, thấy Chu Ái Chân dắt bọn trẻ đi vào, đợi ba người ngồi ổn định mới thu hồi tầm mắt nhìn lên sân khấu.

Thời gian biểu diễn đã điểm, từ sau cánh gà bước ra một nam một nữ bắt đầu nói chuyện.

“Xin mời Tư lệnh Mạnh của chúng ta lên phát biểu khai mạc.” Người dẫn chương trình nói xong liền nghiêng người đứng sang một bên.

Chỉ thấy người đàn ông trung niên ngồi ở chính giữa hàng đầu đứng dậy bước lên chính giữa sân khấu.

Người đàn ông trung niên trên sân khấu chính là người đàn ông trung niên đã nhìn thấy ở ngoài cửa cách đây không lâu.

Cô đoán không sai, người đàn ông này thực sự là Tư lệnh của căn cứ.

Chắc cũng biết những người phụ nữ ngồi bên dưới muốn nhanh ch.óng được xem biểu diễn nên lời phát biểu khai mạc của Tư lệnh Mạnh này rất ngắn gọn.

Ông vừa nói xong, dưới sân khấu đã vang lên tiếng vỗ tay.

Chu Ái Chân cũng vỗ tay theo.

Người dẫn chương trình nói hai câu sau đó bắt đầu giới thiệu tiết mục, buổi biểu diễn chính thức bắt đầu.

Người dưới sân khấu say sưa xem biểu diễn, Chu Ái Chân lần đầu tiên được xem buổi biểu diễn của thời đại này, thấy rất mới lạ.

Nhưng xem được hai tiết mục sau đó cô bắt đầu thấy hơi chán, tầm mắt thỉnh thoảng lại bắt đầu nhìn quanh quất vài cái.

Khi tiết mục thứ năm kết thúc, cô vỗ tay theo khán giả.

Chu Ái Chân tranh thủ lúc chuyển màn hỏi Quách Hồng bên cạnh: “Tiết mục của Chúc Mỹ Ngọc là tiết mục thứ mấy thế?”

Quách Hồng nghe vậy liền nhớ lại những năm trước: “Năm ngoái hình như là tiết mục cuối cùng, năm kia là tiết mục áp ch.ót.”

Tiết mục của Chúc Mỹ Ngọc là tiết mục then chốt cơ à.

Chu Ái Chân vừa mới nghĩ xong thì nghe thấy Quách Hồng nói tiếp: “Còn lâu mới đến cô ta.”

Quách Hồng thấy Ái Chân vẻ mặt đầy mong đợi, không khỏi tạt cho gáo nước lạnh.

Biểu diễn ở căn cứ, có tiết mục diễn hay, người bên dưới hô hào không cho đi, bắt diễn thêm cái nữa, đội vì muốn làm mọi người vui nên thường sẽ đồng ý.

Cứ như vậy muốn xem Chúc Mỹ Ngọc nhảy múa thì phải đợi đến rất muộn.

Năm ngoái Chúc Mỹ Ngọc vì sự nhiệt tình của mọi người mà đã nhảy liền ba điệu nhảy.

“Chẳng phải còn ba tiết mục nữa là đến rồi sao?” Chu Ái Chân nhớ buổi biểu diễn lần này tổng cộng có tám tiết mục, hiện giờ đã trôi qua hơn nửa rồi, chắc là sắp đến tiết mục của Chúc Mỹ Ngọc rồi.

Quách Hồng giải thích tình hình năm ngoái cho Ái Chân nghe.

Chu Ái Chân nghe xong nhất thời cũng không biết nói gì cho phải.

Hai người lại nói chuyện thêm một lát, đợi người trên sân khấu đi ra, hai người tiếp tục xem tiết mục.

Tiết mục đến cái thứ sáu, Chu Ái Chân thấy hơi buồn ngủ, cô nén thôi thúc muốn ngáp, liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, tám giờ rưỡi, cô gượng dậy tinh thần tiếp tục xem tiết mục.

Trước đây Chu Ái Chân là người mỗi ngày chưa đến một giờ sáng là kiên quyết không ngủ, từ khi đến đây, làm việc cộng thêm m.a.n.g t.h.a.i hay buồn ngủ, mỗi ngày muộn nhất chín mười giờ đã lên giường đi ngủ.

Chu Ái Chân xem được một lúc mi mắt không tự chủ được mà muốn dính vào nhau, bỗng nhiên nghe thấy một tràng cười, cơn buồn ngủ lập tức bị dọa bay mất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.