Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 47
Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:52
“Buổi tối ăn rồi, không ăn nữa đâu.” Chu Ái Chân nói xong không thèm nhìn cơm canh của Lục Trạch nữa.
Lục Trạch nghĩ đến những lời nghe thấy trên đường, liếc nhìn bụng cô, trầm giọng nói: “Không đói à?”
Chu Ái Chân do dự vài giây, sau đó kiên định đáp: “Không đói.”
Lục Trạch thấy cô cứng miệng thì liếc nhìn cô một cái, không nói gì.
Chu Ái Chân thấy người đi rồi mới cúi đầu nhìn chiếc bô trong tay, không nhịn được lấy tay lật qua lật lại xem, lại cẩn thận xem kỹ nắp bô, trên nắp không có dấu vết sứt mẻ nào.
Cô có bô rồi, cứ nghĩ đến đây là Chu Ái Chân lại vui sướng muốn xoay vòng vòng, mặc dù nhận được chiếc bô có chút xấu hổ nhưng cô không bao giờ phải lo lắng chuyện đi vệ sinh bỗng nhiên có người lòi ra nhìn chằm chằm m.ô.n.g mình nữa.
Cứ nghĩ đến việc những chuyện phiền lòng mấy ngày nay đã được giải quyết là Chu Ái Chân lại mỉm cười nhìn chiếc bô trong lòng, lập tức mang bô vào phòng tắm rửa sạch sẽ.
Đại An đi theo sau cha, vừa quay đầu lại đã thấy mẹ nhìn chiếc bô trong lòng mỉm cười, cậu đưa tay kéo kéo vạt áo cha: “Mẹ cười rồi kìa.”
Từ sau khi ở hội trường về, mẹ cứ luôn cau mày, không vui vẻ gì.
Lục Trạch bày cơm canh ra, nhìn ra phòng khách, thấy Chu Ái Chân đang ôm bô mỉm cười, anh nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt: “Ăn cơm thôi.”
Đại An ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn cơm, đưa tay gắp rau xanh ăn.
Bé Linh Linh ở bên cạnh cũng bắt chước anh trai đưa tay gắp rau xanh.
Chu Ái Chân rửa sạch chiếc bô một lượt, đậy nắp lại rồi đặt vào góc phòng tắm, hài lòng nhìn vài cái rồi đẩy cửa đi ra ngoài.
Một lớn hai nhỏ trong phòng khách đang ăn cơm canh, trong nhà thoang thoảng mùi thơm của thức ăn.
Chu Ái Chân ngửi thấy mùi thơm thức ăn, thấy bát canh trứng cà chua trên bàn, nghĩ đến vị cà chua vừa chua vừa ngọt, bước chân không tự chủ được mà bắt đầu đi chậm lại.
Cô nhìn cơm canh vài cái, có chút kỳ lạ nhìn Lục Trạch trên bàn ăn, người này sao muộn thế này còn lấy cơm về?
Anh hẳn là biết cô và bọn trẻ buổi tối đã ăn rồi chứ.
Lục Trạch nghe thấy tiếng bước chân, liếc nhìn Chu Ái Chân đang nấn ná nửa ngày cũng không chịu đi vào phòng không xa, thu hồi tầm mắt, đưa tay gắp thức ăn cho Đại An và Linh Linh.
Chu Ái Chân lại nhìn cơm canh trên bàn ăn thêm hai cái nữa, vội vàng tăng tốc bước chân về phòng lấy quần áo đi tắm, tắm xong cầm quạt nằm trên giường quạt gió.
Lục Trạch dọn dẹp xong quay về phòng liền thấy Chu Ái Chân đang nằm trên giường, chiếc quạt trong tay thỉnh thoảng lại quạt vài cái.
Chu Ái Chân nghe thấy tiếng mở cửa thấy Lục Trạch đi vào, bỗng nhiên nghĩ đến cảnh tượng Chúc Mỹ Ngọc nhìn anh ở hội trường buổi tối.
Trên đường về cô đã suy nghĩ kỹ lại, trong sách lần đầu tiên hai người gặp nhau quả thực là sau khi nam chính và nguyên thân ly hôn.
Nhưng ánh mắt Chúc Mỹ Ngọc nhìn Lục Trạch có cảm giác hai người hình như không phải lần đầu gặp nhau.
Là cô nghĩ nhiều rồi hay cốt truyện thực sự đã xảy ra thay đổi?
Lục Trạch thấy cô nằm chính giữa giường, đặt cốc nước trên tay xuống bàn, trầm giọng nói: “Dịch sang bên kia một chút.”
Chu Ái Chân bị cắt đứt dòng suy nghĩ, cúi đầu thấy mình chiếm hơn nửa giường, hai tay chống giường dịch sang bên cạnh một chút, chừa ra chỗ trống cho anh.
Cô dịch ra một chỗ khá rộng, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào sườn mặt của Lục Trạch.
Anh rốt cuộc hiện giờ có quen biết Chúc Mỹ Ngọc không?
Lục Trạch quay đầu nhìn Chu Ái Chân cứ nhìn chằm chằm vào anh kể từ khi anh vào phòng, vẻ mặt đầy vẻ muốn nói lại thôi.
“Có chuyện gì thế?”
Chu Ái Chân thấy anh lên tiếng, nghĩ ngợi một hồi rồi nói: “Buổi biểu diễn hôm nay anh thấy tiết mục nào hay nhất?”
Lục Trạch không trả lời ngay, đặt chiếc đồng hồ sang một bên bàn, thản nhiên nói: “Đều được cả.”
Chu Ái Chân nghẹn lời, cô vốn dĩ định đợi anh nói tiết mục của Chúc Mỹ Ngọc, sau đó tiếp tục hỏi họ có quen nhau không.
Nhưng không ngờ Lục Trạch lại không làm theo lẽ thường.
Cô không vòng vo nữa mà hỏi trực tiếp: “Cô gái nhảy múa đó anh có quen không? Nghe người ta nói cô ấy hình như tên là Chúc Mỹ Ngọc.”
Lời cô vừa dứt liền thấy Lục Trạch bên cạnh nhìn sang phía mình, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô không nói lời nào, giống như đã biết dụng ý câu hỏi của cô.
Chu Ái Chân chỉ thấy một luồng áp lực ập đến, đang định bỏ cuộc thì thấy anh dời tầm mắt đi chỗ khác.
“Không quen.”
Không quen? Không quen sao Chúc Mỹ Ngọc buổi tối lại nhìn anh bằng ánh mắt đó?
“Anh thực sự không quen cô ấy à?” Chu Ái Chân không chắc chắn hỏi lại một lần nữa.
Lục Trạch "ừm" một tiếng sau đó đưa tay cầm lấy chiếc quạt cô đặt trên giường không dùng nữa, để sang một bên bàn.
Lục Trạch không quen Chúc Mỹ Ngọc nhưng ánh mắt Chúc Mỹ Ngọc nhìn Lục Trạch buổi tối không giống như không quen.
Lẽ nào cốt truyện thực sự đã xảy ra biến động sao?
Nếu cốt truyện thay đổi? Họ sẽ như thế nào? Có phải đại diện cho việc cô cũng hoàn toàn không quay về được nữa không?
Chu Ái Chân cứ nghĩ đến đây là tâm trạng có chút rối bời, không còn tâm trí đâu mà hỏi tiếp nữa, xoay người nằm quay lưng về phía Lục Trạch.
Lục Trạch thấy cô nằm im không nói gì, nghĩ đến chuyện cô hỏi về Chúc Mỹ Ngọc, tầm mắt rơi trên lưng cô nhìn vài cái, đưa tay tắt đèn.
Chu Ái Chân trằn trọc trên giường nửa ngày mới ngủ được.
Trong mơ cô làm thế nào cũng không quay về được, cảnh tượng lại chuyển sang việc Chúc Mỹ Ngọc tỏ tình với Lục Trạch bị từ chối, khóc lóc nói tất cả đều là lỗi của cô, rồi lao về phía cô.
Chu Ái Chân giật mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch, không biết tại sao lại mơ thấy giấc mơ này, nằm một lúc thấy hơi khát nước, hai tay chống giường ngồi dậy.
Cô đưa tay lau mồ hôi trên trán chuẩn bị xuống giường, vừa mới dịch chân ra mép giường thì đèn trong phòng bật sáng.
Lục Trạch bên cạnh đang nhìn cô.
Chu Ái Chân chủ động giải thích: “Em hơi khát nước.”
Cô vừa nói xong liền thấy Lục Trạch đưa tay cầm cốc nước bên cạnh bàn đưa tới.
Chu Ái Chân nhìn cốc nước trong tay anh, trong đầu vô thức nghĩ đến chuyện Chúc Mỹ Ngọc khóc lóc nói đều tại cô trong mơ.
Lục Trạch thấy cô nhìn chằm chằm cốc nước trong tay mà không nhận: “Không uống à?”
“Uống ạ.” Chu Ái Chân thấy anh khẽ cau mày liền đưa tay đón lấy cốc nước anh đưa.
Cô uống vài ngụm rồi đặt cốc nước ở đầu giường phía bên mình, hai tay chống người nằm xuống.
Cô vừa nằm xuống thì đèn trong phòng tắt ngóm, trước khi vào giấc ngủ Chu Ái Chân bỗng nhiên nghĩ đến việc nước cô uống sao giống cốc nước Lục Trạch mang vào phòng trước khi đi ngủ vậy.
