Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 52
Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:53
Lục Trạch nghe xong toàn bộ sự việc, đôi mày hơi nhíu lại, nhìn về phía Cẩu Đản, thấy quần áo sau lưng cậu bé đã ướt đẫm mồ hôi.
"Em tắm cho đứa nhỏ đi, tìm bộ quần áo sạch cho nó thay, anh sang nhà bên cạnh một chuyến." Lục Trạch nói xong đặt đồ đạc trong tay xuống, đi về phía nhà bên.
Chu Ái Chân thấy Cẩu Đản sụt sùi, kéo cậu bé vào lòng, đưa tay vuốt lưng: "Không sao rồi."
Đại An và Linh Linh vây quanh cô, nói chuyện với Cẩu Đản.
Chu Ái Chân dỗ dành một lúc rồi kéo Cẩu Đản ra khỏi lòng: "Chúng ta đi tắm nào."
Cẩu Đản đỏ hoe mắt, đi theo thím Ái Chân vào phòng tắm.
Bây giờ trời nóng, nước tắm không cần pha quá nhiều nước nóng, xách chậu nước tắm vào phòng, cô đưa tay cởi quần áo cho Cẩu Đản.
Cởi xong quần áo, cô nhìn kỹ một lượt, trên người không có dấu vết bị đ.á.n.h, chỉ có khá nhiều bụi bẩn.
"Nước có nóng không?" Cô nhẹ nhàng hỏi Cẩu Đản đang ngồi trong chậu tắm.
Cẩu Đản lắc đầu, nức nở nói không nóng.
Chu Ái Chân: "Vậy để thím thêm chút nước nóng nhé."
Trên người Cẩu Đản có nhiều bụi quá, không dùng nước nóng ngâm một lúc thì khó kỳ sạch.
Thấy cậu bé không phản đối, cô đứng dậy ra bếp lấy nước nóng, vừa múc gáo nước nóng ra thì thấy Lục Trạch đẩy cửa đi vào.
"Chuyện nhà bên giải quyết xong rồi à?" Chu Ái Chân không ngờ anh lại về nhanh thế.
Lục Trạch ừ một tiếng, bước tới đón lấy gáo nước nóng trong tay cô: "Để anh."
Chu Ái Chân không từ chối, đi theo sau Lục Trạch vào phòng tắm.
Cẩu Đản nhìn thấy Lục Trạch, nghĩ đến cha mình, cậu bé cúi đầu, nước mắt lã chã rơi vào chậu tắm.
Lục Trạch cầm chiếc khăn tắm bên cạnh bọc lấy Cẩu Đản rồi bế vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng cậu bé.
Chu Ái Chân đứng bên cạnh thấy Cẩu Đản thầm rơi nước mắt, nhìn mà lòng thấy xót xa, không dám nhìn thêm nữa.
Cô ngồi ở phòng khách một lát, đợi cảm giác khó chịu đó qua đi, cô đứng dậy đi tới cạnh bàn kéo ngăn kéo lấy tiền và phiếu ăn ra.
Thằng bé Cẩu Đản hôm nay chắc là chưa được ăn gì t.ử tế.
Sáng sớm mới đến căn cứ, trưa Lưu Phấn cãi nhau với Tào Lâm, chiều Lưu Phấn lại trút giận lên nó.
Trong phòng tắm, Lục Trạch đang kỳ lưng cho Cẩu Đản.
Đại An áp sát bên cạnh cha nói chuyện với Cẩu Đản, đợi cha kỳ xong thì dùng gáo múc nước dội cho Cẩu Đản.
Chu Ái Chân đi tới cửa phòng tắm, lên tiếng: "Em đi nhà ăn mua ít cơm canh về."
"Lát nữa anh đi cho." Lục Trạch bảo cô đi nghỉ một lát.
Chu Ái Chân lắc đầu với anh: "Để em đi cho."
Lục Trạch ở bên cạnh Cẩu Đản, cậu bé sẽ thấy yên tâm hơn.
Lục Trạch thấy cô kiên quyết nên không ngăn cản nữa.
Chu Ái Chân xách l.ồ.ng cơm đi nhà ăn mua cơm, mua một món mặn ba món chay, mua xong là vội vàng quay về ngay.
Lúc cô về đến nhà, tâm trạng Cẩu Đản đã khá hơn nhiều, đang cùng Đại An và Linh Linh ngồi xổm ở phòng khách chơi mấy khung gỗ hình vuông mà Lục Trạch ghép lại.
"Ăn cơm thôi." Chu Ái Chân đặt cơm lên bàn.
Đại An thấy mẹ mua cơm về, liền dắt Cẩu Đản đi rửa tay.
"Cha các con đâu?" Chu Ái Chân nhìn quanh một vòng không thấy Lục Trạch, liền hỏi Linh Linh.
Linh Linh lắc đầu, cha chỉ bảo hai anh em ở nhà đợi, nói một lát nữa cha sẽ về.
Chu Ái Chân nghe vậy không hỏi thêm nữa, Lục Trạch chắc là có chuyện gì gấp, nếu không sẽ không để bọn trẻ ở nhà một mình.
"Đi rửa tay đi, rửa xong chúng ta ăn cơm."
Linh Linh gật đầu, chạy lon ton vào nhà vệ sinh rửa tay cùng anh trai.
Đợi mọi người ngồi vào chỗ, Chu Ái Chân múc cho mỗi người một bát cơm đầy đặt trước mặt.
"Cha vẫn chưa về ạ." Đại An ngẩng đầu nhìn mẹ, cậu bé muốn đợi cha về cùng ăn.
Chu Ái Chân gắp thức ăn vào bát cho mấy đứa nhỏ: "Chúng ta ăn trước đi, phần cơm của cha để riêng ra rồi."
Lục Trạch còn chưa biết khi nào mới về, cứ ngồi đây đợi suông cũng chẳng ích gì.
Đại An và Linh Linh nghe vậy mới cầm đũa lên ăn cơm.
Cẩu Đản nhìn bát cơm rau trước mặt, không động đũa.
Chu Ái Chân thấy vậy đưa tay xoa đầu Cẩu Đản, nhẹ nhàng nói: "Ăn đi cháu."
Cẩu Đản nhìn thím Ái Chân rồi gật đầu, cầm đũa lên từ từ ăn cơm trong bát.
Chu Ái Chân nhìn dáng vẻ Cẩu Đản ngoan ngoãn ăn cơm, nghĩ đến Lưu Phấn, cô thầm thở dài một tiếng, đưa tay múc canh cho ba đứa trẻ.
Đại An thấy Cẩu Đản không gắp thức ăn, ăn được vài miếng lại gắp cho Cẩu Đản, Linh Linh thấy vậy cũng bắt chước gắp thức ăn cho Cẩu Đản.
Ba đứa nhỏ trên bàn ăn người này gắp cho người kia, người kia gắp cho người nọ.
Chu Ái Chân ngồi bên cạnh mỉm cười nhìn ba đứa.
Tiếp sau đó, trên bàn không ai nói gì nữa, im lặng ăn cơm.
Mấy đứa ăn xong, Đại An dẫn Cẩu Đản về phòng chơi, Chu Ái Chân thu dọn bát đũa mang vào bếp.
Lục Trạch đẩy cửa đi vào.
Chu Ái Chân thấy anh về, bèn mang phần cơm canh để trong bếp ra cho anh.
"Anh đi đâu thế?" Cô đặt cơm lên bàn, thấy trán Lục Trạch lấm tấm mồ hôi.
"Anh về đơn vị một chuyến."
Chu Ái Chân nghe vậy, liếc nhìn anh một cái, chẳng lẽ anh đi tìm cha của Cẩu Đản?
Cô cũng không hỏi ra miệng, chỉ ừ một tiếng.
Lục Trạch nói xong vào phòng tắm rửa mặt, rồi ngồi xuống bàn ăn.
Lục Trạch không vội ăn cơm trên bàn, nghĩ đến Lưu Phấn gào thét mất kiểm soát hôm nay, và cả những câu hỏi mà Tào Lâm đã hỏi.
Anh ngẩng mắt nhìn Chu Ái Chân đang bận rộn trước mặt.
"Tại sao lại đến tùy quân?" Lục Trạch mở miệng hỏi.
Chu Ái Chân đang định quay vào bếp rửa bát, bỗng nhiên nghe thấy câu hỏi của Lục Trạch thì sững người, quay đầu nhìn anh.
Chuyện này cô phải nói thế nào đây?
Cô đến tùy quân là vì không muốn giải quyết đống rắc rối mà nguyên chủ để lại, muốn được yên tĩnh, hơn nữa công việc ở đơn vị quá nặng nhọc, cô thật sự chịu không thấu.
Lý do đầu tiên cô không thể nói ra, lý do sau nói ra thì lại không hay lắm.
Lục Trạch thông minh như vậy, nếu cô tùy tiện bịa ra một lý do thì anh cũng sẽ nhìn thấu ngay thôi.
