Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 70
Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:58
Chu Ái Chân lật xuống tận đáy mới thấy một lọ t.h.u.ố.c màu nâu, cô không chắc chắn lắm nên xoay người hỏi Lục Trạch: “Có phải lọ này không anh?”
Lục Trạch khẽ gật đầu.
Chu Ái Chân đưa t.h.u.ố.c vào tay anh, lại đưa tay lấy chiếc ca tráng men trên bàn đưa tới trước mặt anh.
Mỗi tối trước khi đi ngủ cô đều rót một ly nước nóng đặt trên bàn đề phòng nửa đêm khát nước.
Lục Trạch nhận lấy nước và t.h.u.ố.c rồi cùng nuốt vào bụng.
Chu Ái Chân thấy anh uống xong t.h.u.ố.c lại nằm xuống, không yên tâm nói: “Thực sự không đi bệnh viện sao anh?”
Cơ thể Lục Trạch có thể tốt hơn người khác, khả năng miễn dịch cũng mạnh nhưng thân nhiệt của anh cao thế này chắc hẳn sốt không nhẹ đâu.
“Không cần đâu.”
Uống t.h.u.ố.c xong hạ sốt là được, Lục Trạch nói xong bảo cô lên giường đi ngủ đi.
Chu Ái Chân thấy anh không chịu đi bệnh viện nên cũng không kiên trì nữa, thấy anh nhắm mắt ngủ tiếp, cô nghĩ ngợi một chút rồi xuống giường vào bếp bưng một chậu nước ra, nhúng ướt khăn vào chậu rồi vắt khô lau mặt, trán, sau gáy và tay cho anh.
Lục Trạch nhận thấy cảm giác mát lạnh trên mặt liền mở mắt ra thấy cô đang dùng khăn lau người cho mình: “Không cần lau đâu.”
Anh đã uống t.h.u.ố.c rồi, ngủ một giấc đến ngày mai là cơn sốt sẽ lùi thôi.
Chu Ái Chân không nói gì, lau qua tất cả những vùng da lộ ra ngoài của anh một lượt, rồi nhét chiếc ca tráng men đựng nước anh chưa uống hết vào tay anh: “Anh uống thêm chút nước đi.”
Anh không chịu đi bệnh viện thì chỉ còn cách uống thêm nhiều nước ấm thôi.
Lục Trạch thấy cô xị mặt ra nhìn chiếc ca trong tay mình rồi uống hết nước bên trong.
Chu Ái Chân thấy anh uống xong liền rót thêm một ly nữa.
Lục Trạch cứ uống hết ly này đến ly khác, hai người loay hoay mãi mới đi ngủ.
Trước khi ngủ Chu Ái Chân đặc biệt áp tay vào cánh tay anh, thử thấy nhiệt độ không tăng thêm nữa cô mới yên tâm ngủ thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau Chu Ái Chân thức dậy, vừa định ngồi dậy đã thấy Lục Trạch bên cạnh vẫn còn đang ngủ.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi đến căn cứ cô thấy Lục Trạch dậy muộn hơn mình.
Chu Ái Chân nghĩ đến chuyện đêm qua anh bị sốt, liền đưa tay sờ lên trán anh.
Tay cô vừa chạm vào trán anh thì Lục Trạch đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía cô.
Lục Trạch thấy là cô nên ánh mắt hơi dịu lại, thu hồi tầm mắt.
Chu Ái Chân bất ngờ nhìn thấy ánh mắt đó của anh thì bàn tay đang sờ đầu anh run lên một cái, cô liền che mắt anh lại.
Giây tiếp theo tay cô đã bị kéo ra.
Chu Ái Chân ngượng ngùng rụt tay lại, mỉm cười nói: “Hạ sốt rồi.”
Lục Trạch nhìn cô một cái, ừ một tiếng rồi đứng dậy mặc quần áo.
“Hôm nay anh không lên đơn vị à?” Chu Ái Chân thấy động tác anh không nhanh không chậm dường như chẳng có gì vội vàng cả.
“Mấy ngày này tôi được nghỉ.” Lục Trạch cài xong cúc áo, quay đầu hỏi: “Sáng nay em muốn ăn gì?”
Anh chuyển chủ đề nhanh quá khiến miệng cô nhanh hơn não: “Gì cũng được ạ.” Nói xong cô lại tiếp tục: “Để em đi mua cho.”
Anh vừa mới hạ sốt, vết thương trên vai còn chưa khỏi hẳn.
Lục Trạch không nói gì, chỉnh đốn lại trang phục rồi đẩy cửa đi ra ngoài.
Chu Ái Chân thấy anh không nhận lòng tốt của mình nên nằm lại lên giường ngủ bù tiếp.
Đợi Lục Trạch mua bữa sáng về cô mới dậy rửa mặt chải đầu, ngồi vào bàn ăn húp bát cháo trắng Lục Trạch mua về.
Đại An và Linh Linh ở bên cạnh biết cha sẽ ở nhà mấy ngày nay nên nụ cười trên môi chưa bao giờ tắt, hai đứa trẻ quây quanh Lục Trạch đưa tay gắp dưa muối cho anh.
Sau khi Linh Linh gắp cho cha xong, nhìn sang mẹ đang ngồi đối diện, con bé cũng gắp một đũa dưa muối đặt vào bát của mẹ.
Lục Trạch ngồi bên cạnh thấy Linh Linh gắp thức ăn cho Chu Ái Chân, ánh mắt khựng lại một nhịp rồi nhìn về phía hai người.
Chu Ái Chân thấy Linh Linh gắp thức ăn cho mình liền mỉm cười với con bé, kể từ sau lần ở nhà ăn Linh Linh gắp thức ăn cho cô, thỉnh thoảng con bé lại gắp cho cô một đũa.
Linh Linh nghe thấy mẹ nói cảm ơn thì khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cầm đôi đũa nhìn mẹ một cái nữa rồi mới cúi đầu ăn bát cháo của mình.
Chu Ái Chân húp xong bát cháo, đợi Lục Trạch và các con ăn xong mới mở lời: “Em có chuyện muốn bàn với anh một chút.”
Lục Trạch đặt bát đũa xuống, ra hiệu bảo cô nói.
“Mấy hôm trước em có nghe chị Quế Hoa nói về chuyện đi học của các con, tuổi của Đại An vừa hay đủ để vào lớp một.” Cô nói xong thì nhìn về phía Lục Trạch.
Lục Trạch thấy cô nhắc đến chuyện đi học của các con: “Đơn xin đã nộp lên đơn vị rồi, đang đợi thông báo.”
Chu Ái Chân không ngờ ở căn cứ đi học cũng phải làm đơn xin: “Trước khi nhập học có kết quả không anh?”
Đến tháng chín thì lúc đó cô đã m.a.n.g t.h.a.i chín tháng rồi, chắc cũng sắp sinh đến nơi.
Lục Trạch trả lời: “Năm nay chưa chắc đã xin được đâu.”
Trường học ở căn cứ mới xây, giáo viên ít nên một năm không nhận được bao nhiêu học sinh, trong căn cứ trẻ con đến tuổi đi học lại nhiều nên muốn đi học thì phải làm đơn xin.
Đơn vị sẽ căn cứ vào tình hình làm đơn để sắp xếp.
“Tại sao ạ?” Chu Ái Chân có chút không hiểu lắm.
“Trường học của căn cứ mới thành lập không lâu nên không nhận được nhiều học sinh như thế, phải xem đơn vị sắp xếp thế nào đã.” Lục Trạch nói xong đứng dậy dọn dẹp bát đũa.
Chu Ái Chân nghe xong liền gật đầu, hóa ra là lý do này.
Cô không tiếp tục truy hỏi thêm nữa, nếu tháng chín Đại An không xin học được thì lúc đó cô vừa phải sinh con vừa phải chăm sóc cả Đại An và Linh Linh nữa, e là không cáng đáng nổi cả hai bên.
Cô ngước mắt nhìn Lục Trạch đang ở trong bếp.
Ban ngày anh phải lên đơn vị, cũng chẳng thể nào chăm sóc cô lúc ở cữ được.
Hy vọng đến tháng chín Đại An có thể xin học được để cô bớt chút gánh nặng.
“Ái Chân ơi, mau mở cửa ra đi.” Vương Quế Hoa ở ngoài cửa sốt sắng gõ cửa.
Chu Ái Chân nghe thấy tiếng của Vương Quế Hoa thì hơi đau đầu, không biết Vương Quế Hoa tìm mình có chuyện gì nữa đây?
Ước chừng lại là nhà nào đó sắp sinh hay mẹ chồng nhà nào đó đang hành hạ con dâu rồi đây.
Cô chống hai tay lên bàn đứng dậy, vừa mới đứng vững thì đứa bé trong bụng bắt đầu quấy phá, đạp bên trái một cái bên phải một cái.
Chu Ái Chân một tay đỡ lấy bụng, một tay vịn vào bàn ăn đợi cơn đau qua đi.
Vương Quế Hoa gõ cửa một lúc thấy không có ai ra mở, đang định về phòng thì mới đi được hai bước đã nghe thấy tiếng mở cửa phía sau.
“Ái Chân...” Vương Quế Hoa vừa mới gọi tên Ái Chân xong đã thấy người ra mở cửa lại là Lục Trạch.
“Đoàn trưởng Lục.”
