Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 78

Cập nhật lúc: 15/01/2026 05:36

"Chị Quách Hồng, chỗ này tính thiếu hai hào rồi." Chu Ái Chân nói với người bên cạnh, bảo chị ta nhìn đồ trong tay người phụ nữ đó.

Quách Hồng lập tức nhìn sang đồ trong tay chị Trương, vội vàng tính lại một lần nữa, quả thực là tính thiếu mất hai hào, nhất thời mồ hôi sau lưng vã ra.

Chị ta tính thiếu tiền của công quỹ.

Người phụ nữ bị tính thiếu tiền nghe nói bị tính thiếu, không nói hai lời liền lập tức rút số tiền còn thiếu ra bỏ vào trong chiếc giỏ bên cạnh.

"Đại Hồng, sao không tính nữa thế." Những người xếp hàng phía sau thấy Quách Hồng không động đậy, liền lên tiếng gọi một tiếng.

"Thím ơi, cháu tính cái này cũng không chuẩn, mọi người tự tính đi ạ." Quách Hồng hễ nghĩ đến việc mình vừa tính thiếu tiền là không dám tính tiền cho người ta nữa.

Mọi người nghe vậy đồng loạt khuyên nhủ: "Đại Hồng, cái này có gì đâu, tính thiếu thì đợi lát nữa chúng tôi phát hiện ra sẽ mang đến trả sau, chúng tôi không chiếm tiện nghi của công quỹ đâu."

Mọi người nói xong mà Quách Hồng vẫn còn có chút thấp thỏm lo âu.

Chu Ái Chân thấy Quách Hồng không dám tính nữa, nhìn hàng người đang xếp hàng, nếu còn trì hoãn tiếp e là không biết đến bao giờ mới về được.

"Chị Quách Hồng, hay là chị đến ghi sổ đi, để em tính cho, nếu chị phát hiện ra vấn đề gì thì bảo em." Ghi sổ là công đoạn cuối cùng, nếu người phía trước tính sai thì lúc ghi sổ chỉ cần lưu ý một chút là có thể nhận ra ngay.

Quách Hồng thấy Ái Chân chủ động muốn tính tiền, biết cô làm vậy là vì mình, nhất thời không biết phải cảm ơn Ái Chân thế nào cho phải.

Chu Ái Chân vỗ vỗ lên tay chị ta, hai người đổi vị trí cho nhau.

"Ái Chân, nếu lát nữa em không tính được thì để chị đổi cho." Quách Hồng ngồi vào chỗ, thấy Ái Chân làm thay cho mình cứ thấy áy náy khôn nguôi.

Chu Ái Chân gật đầu, nhìn đồ trong tay những người đang xếp hàng.

Những cái này chắc cô sẽ không đến mức không tính được đâu, cha cô là một kế toán già, hy vọng sau này cô có thể trở thành một kế toán, từ nhỏ đã gửi cô đi học tính nhẩm, con số không quá lớn thì cơ bản cô chỉ cần liếc mắt qua một cái là có thể tính ra ngay.

Lúc đó khi điền nguyện vọng cô đã không chọn ngành kế toán mà chọn ngành ngôn ngữ văn học Trung Quốc, cha cô tức đến mức mấy tháng không thèm nhìn mặt cô.

Nghĩ đến cha mẹ, cảm giác đau lòng đó lại ập đến, cô hít sâu một hơi, bắt đầu tính tiền cho người trước mặt.

Quách Hồng đang ngồi ghi sổ bên cạnh thấy Ái Chân chỉ nhìn qua vài cái đã báo ra số tiền, kinh ngạc đến mức không nói nên lời, lúc chị ta ghi sổ có tính lại một lần nữa thì thấy không hề sai, tất cả đều đúng.

Người kinh ngạc không chỉ có mình Quách Hồng, những người đang xếp hàng bên cạnh thấy vợ của Đoàn trưởng Lục tính tiền nhanh như cắt, vài giây một người, đều kinh ngạc đến mức há hốc mồm.

Có mấy người phụ nữ trẻ tuổi không tin cô có thể tính ra nhanh như vậy, kêu lên: "Không tính sai đấy chứ."

Chu Ái Chân đối mặt với sự nghi ngờ của người trước mặt, nhàn nhạt lên tiếng: "Nếu không yên tâm, thím có thể tự tính lại một lần nữa."

Người phụ nữ trẻ tuổi bị chặn họng đến mức mặt mũi đỏ bừng, bà ta mà biết tính thì còn cần đến cô tính sao?

Quách Hồng đứng một bên thấy vậy lập tức lên tiếng: "Ái Chân tính không sai đâu, tất cả đều đúng đấy."

Hàn Kiến Quốc đứng một bên trêu chọc: "Chị dâu mới ra sân sau được bao lâu mà cậu đã không yên tâm phải chạy đến xem thế này."

Lục Trạch liếc nhìn Hàn Kiến Quốc một cái, không tiếp lời, bước chân đi về phía trước.

Hàn Kiến Quốc thấy Lục Trạch không thèm để ý mình, cười từ phía sau nhảy bổ lên người anh.

Hai người bước vào sân sau liền nghe thấy câu nói của Chu Ái Chân bảo người ta tự tính lại.

Hàn Kiến Quốc nhìn khuôn mặt không biểu cảm của Chu Ái Chân, lại quay đầu nhìn Lục Trạch bên cạnh.

Sao anh ta cứ thấy cái ngữ khí nói chuyện này của chị dâu có chút giống với Lục Trạch thế nhỉ.

Chương 36 Lời đồn

Chu Ái Chân tính tiền xong cho những người đang xếp hàng, cái eo có chút mỏi, cô đứng dậy dùng hai tay đ.ấ.m nhẹ vào eo, vừa quay đầu lại đã thấy Lục Trạch và Hàn Kiến Quốc hai người đang đứng ở cửa lớn sân sau nhìn cô và Quách Hồng.

Cô thấy khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc của Hàn Kiến Quốc, chắc là họ đã đến được một lúc rồi.

Chu Ái Chân nhìn sang Lục Trạch bên cạnh, thấy anh mặt không biểu cảm, không nhìn ra được bất kỳ cảm xúc nào, Chu Ái Chân hồi tưởng lại lúc mình tính tiền vừa rồi không có điểm nào bất thường, liền mỉm cười với anh.

Lúc cô viết sách, đã sắp xếp cho nguyên thân kỹ năng tính tiền rất giỏi, điểm này Lục Trạch đã biết từ ngày thứ hai sau khi hai người kết hôn.

Lúc hai người mới cưới thu tiền mừng, lúc đó cha mẹ Lục Trạch vẫn còn sống, đã mời kế toán trong thôn đến đăng ký tiền mừng cho mọi người, ngày hôm sau lúc tổng kết tiền thì thấy thiếu mất vài đồng bạc lẻ mà đối chiếu mãi không ra.

Nguyên thân nhìn qua tờ giấy đăng ký tiền mừng của kế toán thôn, không mất bao lâu đã tính ra số tiền đó bị thiếu ở đâu.

Bởi vì Lục Trạch biết nguyên thân tính tiền giỏi, nên Chu Ái Chân mới dám tính tiền cho những người khác, nếu không thì có nói gì cô cũng sẽ không tính tiền cho nhóm người này.

Dư quang của Quách Hồng thấy Ái Chân đứng một bên chờ đợi, liền tranh thủ thời gian ghi xong sổ cho mấy người phụ nữ đang xếp hàng trước mặt.

Lục An và Lục Linh thấy cha đã đến, hai đứa nhỏ đặt những viên đá trong tay xuống, chạy về phía cha.

Lục Trạch thấy hai đứa nhỏ trên tay đều là bụi đất, liền dẫn hai đứa sang một bên rửa tay.

Lão Trương thấy Tiểu đoàn trưởng Hàn đến, đưa tay vịn tường đứng dậy.

Hàn Kiến Quốc thấy khuôn mặt tái nhợt của lão Trương, hỏi han: "Lão Trương, ông làm sao thế này?"

"Bị say nắng một chút." Lão Trương nói xong đưa tay lau mồ hôi hư trên trán, quay đầu nhìn sang Chu Ái Chân và Quách Hồng bên bàn: "Hôm nay đa tạ hai cô ấy giúp đỡ, nếu không số tiền này e là không thu được rồi."

Người địa phương thế hệ trước gọi trung nắng là "thương thử", Hàn Kiến Quốc nghe vậy liền bảo lão Trương mau đến bệnh viện của đơn vị, ở đây để anh ta trông coi cho.

Trong trại lợn vốn dĩ còn có những người giúp việc khác, nhưng vì không biết tính tiền nên sau khi mổ lợn xong đã mang thịt lợn đến nhà ăn của căn cứ rồi.

"Ái Chân, chị xong rồi đây." Quách Hồng ghi xong nét b.út cuối cùng vào sổ, khép quyển sổ lại, thở phào nhẹ nhõm.

"Xong rồi thì đi thôi ạ." Chu Ái Chân kéo chiếc ghế băng dài phía sau ra.

Có lẽ vì cái bụng vừa to vừa nặng nên cô ngồi nãy giờ thấy cái m.ô.n.g bị cấn có chút không thoải mái.

"Lão Trương, sổ sách và tiền đều để ở đây rồi, lúc nào có thời gian ông đối soát lại xem sao." Quách Hồng ôm sổ và tiền đến trước mặt lão Trương.

Lão Trương nhận lấy tiền và sổ, rối rít cảm ơn, làm Quách Hồng và Ái Chân cả hai đều thấy có chút ngại ngùng.

Lục Trạch thấy hai người đã làm xong, liền nhìn sang Chu Ái Chân.

Chu Ái Chân thấy Lục Trạch nhìn mình, biết anh đang giục mình qua đó, liền chống eo đi đến bên cạnh Lục Trạch.

"Chị dâu, hôm nay thực sự là làm phiền chị và Quách Hồng quá, đợi lúc nào tôi rảnh tay, tôi sẽ đến tận nhà cảm ơn hai người." Hàn Kiến Quốc hướng về phía hai người cảm ơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.