Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 80
Cập nhật lúc: 15/01/2026 05:36
"Mấy giờ rồi ạ?" Cô hỏi Lục Trạch đang đeo đồng hồ bên cạnh.
Lục Trạch nhìn giờ: "Năm giờ rưỡi."
Năm giờ rưỡi đã đóng cửa rồi sao? Chu Ái Chân lại nhìn tiệm may một cái rồi cùng Lục Trạch đi về nhà.
Mấy người về đến nhà, Chu Ái Chân hơi mót tiểu, đi vào nhà vệ sinh xong, cô nhìn cái bô, nghĩ giờ này chắc không có ai, bèn bưng bô đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa đã thấy Vương Quế Hoa đang ngồi hóng mát ở cửa.
Vương Quế Hoa thấy Ái Chân tay bưng bô: "Ái Chân, đi đổ bô à."
Chu Ái Chân ừ một tiếng.
Vương Quế Hoa nhìn thấy Ái Chân, nhớ lại lời đồn nghe được dưới lầu hồi chiều, nhìn sang Ái Chân định mở miệng hỏi cô, nhưng lại lo Ái Chân chê mình lắm chuyện.
Chu Ái Chân thấy Vương Quế Hoa nhìn mình vẻ muốn nói lại thôi, bèn hỏi: "Chị Quế Hoa, có chuyện gì vậy? Chị có chuyện gì muốn nói với em à?"
Vương Quế Hoa lập tức lắc đầu: "Không có, không có chuyện gì đâu."
Chu Ái Chân thấy thần sắc trên mặt Vương Quế Hoa vô cùng không tự nhiên, hoàn toàn không khớp với những lời chị ta nói, nhìn qua là biết không nói thật.
Chuyện gì mà có thể làm Vương Quế Hoa như vậy nhỉ? Chu Ái Chân nhớ lại vẻ mặt muốn nói lại thôi của chị ta lúc nãy nhìn mình.
Chẳng lẽ là có liên quan đến cô sao?
Chu Ái Chân trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Chị Quế Hoa, chị có chuyện gì giấu em à?"
"Không có mà, chị làm sao có chuyện gì giấu em được chứ." Vương Quế Hoa vội vàng xua tay.
"Thật không?" Chu Ái Chân nói xong liền bồi thêm một câu: "Tính em không thích người khác giấu giếm chuyện gì với em đâu, nếu người ta giấu em mà sau này em biết được thì em sẽ không qua lại với người đó nữa." Chu Ái Chân cố ý nói nặng lời.
Vương Quế Hoa nghe vậy, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Ái Chân, không giống như đang nói đùa.
Chuyện Ái Chân định đi bán lòng lợn ở trại nuôi lợn, những người nhà khác trong đơn vị cũng đã biết rồi, nếu chị ta không nói thì sau này Ái Chân nghe từ miệng người khác biết được e là cô thực sự sẽ không qua lại với mình nữa, sau này nếu chị ta muốn nhờ cô để dành cho bộ lòng lợn thì chẳng phải là hết hy vọng sao.
Vương Quế Hoa hễ nghĩ đến đây là lập tức mở miệng: "Ái Chân, chị nghe nói em sắp đi bán lòng lợn ở trại nuôi lợn à?"
Chu Ái Chân: "..."
Hồi chiều cô chẳng phải chỉ tính hộ cái sổ thôi sao? Sao lại biến thành cô sắp đi bán lòng lợn rồi?
Có những chuyện truyền qua truyền lại là nó biến tướng ngay.
Chương 37 Rung động
"Chị nghe ai nói thế?" Chu Ái Chân vừa buồn cười vừa bực mình hỏi Vương Quế Hoa đang đợi câu trả lời của mình.
Cô thực sự tò mò không biết bình thường Vương Quế Hoa lấy những tin tức này từ đâu ra nữa?
Từ lúc tính sổ đến giờ mới trôi qua vài tiếng đồng hồ, Vương Quế Hoa không đi mua lòng lợn mà đã biết tin cô ở trại nuôi lợn rồi, mặc dù tin tức không chính xác cho lắm.
Vương Quế Hoa thấy Ái Chân hỏi mình, bèn lắc đầu, cái này chị ta không thể nói được, nói ra chẳng phải là gây phiền phức cho người đưa tin sao?
Chu Ái Chân thấy Vương Quế Hoa không nói, cũng không truy hỏi thêm, nếu Vương Quế Hoa không muốn nói thì cô có nói gãy lưỡi chị ta cũng sẽ không nói.
Cô bưng chiếc bô trong tay đi về phía nhà vệ sinh.
"Ái Chân, đừng đi mà, em vẫn chưa nói xem có phải em định đi bán lòng lợn ở trại nuôi lợn không đấy." Vương Quế Hoa vội vàng gọi với theo Ái Chân đang định đi.
Chu Ái Chân coi như không nghe thấy, tiếp tục đi thẳng.
Vương Quế Hoa thấy Ái Chân không thèm ngoảnh đầu lại mà đi về phía nhà vệ sinh, nhìn bộ dạng này của Ái Chân, xem ra là thực sự định đi bán lòng lợn ở trại nuôi lợn rồi.
Công việc này tốt đấy chứ, không mệt, chỉ là tính tiền giúp người ta thôi, bọn họ có muốn đi cũng chẳng vào được vì không biết tính tiền.
Vương Quế Hoa nhìn theo bóng lưng Ái Chân, nhớ lại hồi chiều nghe người ta dưới lầu kể rằng Ái Chân chỉ cần liếc mắt nhìn đồ trong tay người ta một cái là biết ngay số tiền là bao nhiêu.
Nếu chị ta có thể được một nửa của Ái Chân thì cũng không cần cứ phải quanh quẩn bên xó bếp mãi thế này rồi, nghĩ đến đây Vương Quế Hoa thở dài một hơi quay vào nhà đun nước tắm buổi tối.
Trong nhà vệ sinh không có đèn, hơi tối, Chu Ái Chân nhanh ch.óng đổ đồ trong bô vào hố rồi quay về.
Lục Trạch trải xong ga giường trong phòng các con, cầm chiếc ga giường vừa thay ra đi ra ngoài thì không thấy Chu Ái Chân đâu.
"Mẹ con đâu rồi?" Lục Trạch hỏi Lục An đang ngồi xổm dưới đất.
"Mẹ đi đổ bô rồi ạ." Lục An nhớ lại lúc nãy mẹ bưng bô đi ra ngoài.
Lục An vừa nói xong, cánh cửa bị đẩy ra từ bên ngoài.
Chu Ái Chân đẩy cửa vào liền thấy Lục Trạch và Lục An hai người đang nhìn mình chằm chằm.
Chu Ái Chân đóng cửa lại, nhìn hai người: "Sao thế?"
Lục Trạch thấy cô cất chiếc bô vào phòng tắm, đợi cô đi ra mới nói: "Lần sau bô cứ để đó, để anh đổ cho."
Bình thường bô trong phòng tắm cơ bản đều là Lục Trạch đổ, cô không phải đổ mấy lần.
Cô gật đầu, lên tiếng: "Tôi xuống lầu đi dạo một lát." Buổi tối cô ăn hơi nhiều, dạ dày căng tức có chút khó chịu.
"Trời tối là phải lên ngay đấy." Lục Trạch nhìn sắc trời bên ngoài, còn hơn nửa tiếng nữa trời mới tối hẳn.
"Biết rồi ạ." Chu Ái Chân nói xong, nhìn sang Lục An và Lục Linh bên cạnh: "Có xuống không?"
Lục An và Lục Linh cả hai đều lắc đầu, hai đứa muốn đi ngủ.
Chu Ái Chân thấy hai đứa không đi, liền xoay người ra cửa, cửa vừa mở ra đã nghe thấy tiếng khóc của Gâu Đản từ nhà bên cạnh truyền đến.
Lục An và Lục Linh trong nhà nghe thấy tiếng khóc của Gâu Đản cũng chạy ra ngoài.
Mấy người đi đến trước cửa nhà Gâu Đản, thấy Gâu Đản ôm lấy Tào Lâm khóc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa cả mặt.
Gâu Đản ôm cha vừa khóc vừa gọi: "Cha ơi, con muốn mẹ."
Tào Lâm thấy con trai khóc t.h.ả.m thiết như vậy, mắt đỏ hoe, đưa tay vỗ vỗ lưng con trai.
Chu Ái Chân thấy vậy đưa mắt nhìn vào trong nhà, trong nhà đã không còn bóng dáng của Lưu Phấn nữa.
Lưu Phấn đi rồi.
Lục An và Lục Linh thấy Gâu Đản khóc t.h.ả.m thiết, muốn vào an ủi Gâu Đản, đi được vài bước đã bị mẹ kéo lại.
Chu Ái Chân thấy hai đứa quay đầu nhìn mình: "Gâu Đản có cha bé rồi, chúng ta đợi đến ngày mai hãy sang tìm Gâu Đản."
Bây giờ là lúc Gâu Đản cần sự an ủi của Tào Lâm nhất, người ngoài nói nhiều đến đâu đi chăng nữa cũng không bằng hai cha con họ ở bên cạnh nhau.
Lục An nghe thấy lời mẹ nói, có chút do dự nhìn Gâu Đản đang khóc t.h.ả.m thiết.
Chu Ái Chân thấy Lục An vẫn còn muốn vào, đưa tay xoa đầu cậu bé: "Ngoan nào." Nói xong cô dắt cậu bé và Lục Linh quay về nhà.
Chu Ái Chân vào nhà thấy Lục Trạch đang thu quần áo ngoài ban công, liền dắt các con đến trước mặt anh: "Lưu Phấn đi rồi, Gâu Đản đang khóc, anh trông các con đừng để chúng sang nhà bên cạnh."
